Ánh nắng buổi sáng rọi qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu lên mái tóc xanh dương nhạt của cô bé đang say sưa đọc cuốn sách dày cộp đặt trên đầu gối. Hikari chống cằm, đôi mắt vàng ánh lên niềm hào hứng khi từng trang sách về ma pháp được lật qua.
"Aoi, em nhìn này!" Hikari kêu lên, giọng trong trẻo đầy phấn khích. "Sách nói rằng Quang Ma Pháp có thể tạo ra những hình ảnh ảo giác và thậm chí làm mù kẻ địch trong thời gian ngắn!"
Ở góc phòng đối diện, một cô bé khác ngồi yên lặng với cuốn sách riêng của mình. Nhìn từ xa, bất kỳ ai cũng sẽ nhầm lẫn hai đứa trẻ là sinh đôi. Cùng mái tóc xanh dương nhạt buông xõa ngang lưng, đôi mắt vàng sáng và khuôn mặt giống nhau đến từng chi tiết. Nhưng thực tế, chúng không hề có quan hệ huyết thống.
Aoi ngước lên từ cuốn sách của mình, gật đầu nhẹ nhàng. "Ừm, nhưng em cần luyện tập nhiều hơn trước khi làm được những điều đó."
Bên cạnh Aoi, một sinh vật nhỏ màu đỏ rực đang cuộn tròn. Shin - con thằn lằn kích thước bằng một chú chó con - duỗi người và ngáp dài, để lộ hàng răng nhỏ sắc nhọn. Đôi mắt dị sắc của nó - một bên màu cam, một bên màu vàng - nhìn về phía Hikari với vẻ thông minh lạ thường.
"Shin, cậu nghĩ sao?" Hikari hỏi, dù biết rằng con thằn lằn không thể trả lời bằng lời. Thay vào đó, Shin đứng dậy, lắc lắc cái đuôi và phun ra một ngọn lửa nhỏ, tạo thành một hình tròn hoàn hảo trước khi tan biến vào không khí.
Hikari vỗ tay thích thú. "Tuyệt quá! Cậu giỏi thật đấy, Shin!"
"Nó đang khoe khoang đấy," Aoi lên tiếng, khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười hiếm hoi. "Hỏa Ma Pháp của Shin tiến bộ nhanh lắm."
Hikari gập sách lại và nhảy xuống khỏi chiếc ghế nhỏ. Năm tuổi nhưng cô bé đã tràn đầy năng lượng và niềm đam mê với ma pháp. "Chúng ta ra ngoài luyện tập đi! Em muốn thử tạo ra những quả cầu ánh sáng như hôm qua!"
Không đợi câu trả lời, Hikari chạy ra khỏi căn phòng nhỏ, mái tóc xanh bay phấp phới sau lưng. Aoi thở dài nhẹ nhàng, đánh dấu trang sách rồi đứng dậy. Shin nhanh chóng trèo lên vai cô bé, đuôi quấn nhẹ quanh cổ cô để giữ thăng bằng.
"Hikari lúc nào cũng vậy," Aoi lẩm bẩm, nhưng không giấu được vẻ trìu mến.
Khu vườn sau căn nhà nhỏ là nơi lý tưởng để các cô bé luyện tập ma pháp. Được bao quanh bởi những bức tường đá thấp và những bụi cây xanh mướt, không gian này đủ kín đáo để tránh ánh mắt tò mò của hàng xóm.
Hikari đã đứng giữa vườn, hai tay giơ lên trời, đôi mắt vàng nhắm nghiền trong tập trung. Từ lòng bàn tay nhỏ bé của cô, những tia sáng nhỏ bắt đầu hiện ra, lúc đầu mờ nhạt rồi dần trở nên rực rỡ hơn.
"Ánh sáng của ta, hãy nghe theo lời gọi," Hikari thì thầm câu chú ngắn, lặp lại những gì cô đã đọc được trong sách. "Hội tụ và tỏa sáng!"
Một quả cầu ánh sáng nhỏ, chỉ lớn hơn quả bóng bàn một chút, hình thành giữa hai lòng bàn tay cô bé. Nó tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ màu vàng, giống như màu mắt của Hikari, nhảy múa giữa không trung.
"Aoi! Em làm được rồi!" Hikari reo lên đầy phấn khích, quay sang nhìn người bạn đang tiến đến, Shin vẫn đậu trên vai.
Aoi gật đầu tán thưởng. "Tốt lắm. Giờ thử giữ nó càng lâu càng tốt."
"Được rồi!" Hikari nghiến răng, cố gắng duy trì nguồn ma lực để giữ quả cầu ánh sáng. Nhưng chỉ sau vài giây, cô bé cảm thấy sức lực dần thoát đi. Quả cầu ánh sáng dao động, nhấp nháy rồi biến mất với một tiếng "pụt" nhỏ.
"Aaah!" Hikari thở hổn hển, ngồi phịch xuống bãi cỏ. "Vẫn chưa được... em vẫn chưa giữ được lâu."
Aoi tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh. "Không sao đâu. Em mới năm tuổi thôi, điều khiển ma pháp cần thời gian và luyện tập."
Shin nhảy xuống khỏi vai Aoi, tiến đến bên Hikari và cọ đầu vào tay cô bé như để an ủi.
"Cảm ơn Shin," Hikari mỉm cười, vuốt ve cái đầu đỏ rực của con thằn lằn. "Giờ đến lượt Aoi đi! Chị cho em xem Băng Ma Pháp được không?"
Aoi đứng dậy, bước ra giữa khu vườn. Không như Hikari với sự hào hứng và những động tác phấn khích, Aoi đứng im lặng, đôi mắt vàng nhìn thẳng về phía trước. Cô bé hít một hơi sâu, và không khí xung quanh dường như lắng xuống trong tích tắc.
"Băng của ta, vươn mình," Aoi nói nhỏ, giọng trầm tĩnh đối lập hoàn toàn với Hikari. Cô đưa một tay ra trước mặt, và từ đầu ngón tay, những tinh thể băng nhỏ bắt đầu hình thành.
Chúng kết tụ lại, uốn lượn và dần dần tạo thành hình dáng của một bông hoa nhỏ, tinh xảo đến từng chi tiết. Băng trong suốt phản chiếu ánh nắng, tạo ra những tia sáng lấp lánh như kim cương.
"Woa! Tuyệt quá!" Hikari trầm trồ, đôi mắt mở to đầy ngưỡng mộ. "Chị Aoi giỏi thật đấy! Em chỉ tạo được quả cầu sáng thôi, còn chị tạo được cả bông hoa!"
Aoi khẽ mỉm cười, đưa bông hoa băng về phía Hikari. "Đây, cho em."
Hikari cẩn thận đón lấy món quà mong manh, nâng niu như báu vật. "Cảm ơn chị! Đẹp quá!"
Shin đột nhiên đứng thẳng lên, mũi khịt khịt dường như phát hiện điều gì đó. Con thằn lằn nhỏ nhảy đến bên Aoi, phát ra tiếng gừ gừ nhẹ trong cổ họng.
"Có người đến à?" Aoi hỏi, và Shin gật đầu đáp lại.
Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên từ phía trước nhà. Hikari nhảy cẫng lên. "Có lẽ là thầy Takumi đến rồi!"
Cả ba nhanh chóng di chuyển vào trong nhà. Aoi mở cửa và một người đàn ông cao lớn với mái tóc bạc và bộ râu ngắn hiện ra. Thầy Takumi - người hướng dẫn ma pháp của họ - mỉm cười hiền hậu.
"Chào các em," thầy nói, bước vào nhà với một túi vải lớn. "Hôm nay ta mang đến một số sách mới về ma pháp cơ bản."
"Thầy ơi!" Hikari nhảy tới, vẫn cầm bông hoa băng trên tay. "Nhìn này! Chị Aoi tạo ra đấy! Đẹp không ạ?"
Thầy Takumi cúi xuống ngắm nghía tác phẩm tinh xảo. "Rất đẹp. Aoi tiếp tục tiến bộ với Băng Ma Pháp rồi."
"Còn em thì sao ạ?" Hikari háo hức hỏi. "Em đã tạo được quả cầu ánh sáng! Nhưng nó chỉ tồn tại được vài giây thôi..."
"Đó là khởi đầu tốt, Hikari," thầy Takumi vỗ nhẹ đầu cô bé. "Quang Ma Pháp rất hiếm và khó kiểm soát. Việc em có thể tạo ra quả cầu ánh sáng ở tuổi này đã là điều đáng kinh ngạc."
Thầy đặt túi vải xuống bàn và lấy ra vài cuốn sách. "Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu sâu hơn về bốn loại ma pháp cơ bản: Thủy, Hỏa, Thổ và Phong."
Hikari và Aoi ngồi xuống bên bàn, trong khi Shin cuộn tròn dưới chân Aoi, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe.
"Như các em đã biết," thầy Takumi mở đầu, "hầu hết mọi người chỉ sở hữu một loại ma pháp. Bốn loại ma pháp cơ bản phân bố tương đối đồng đều trong dân số. Sau đó là những ma pháp phức tạp hơn như Băng - kết hợp giữa Thủy và Phong, hay Dung Nham - kết hợp giữa Hỏa và Thổ."
"Còn Quang Ma Pháp của em thì sao ạ?" Hikari tò mò hỏi.
"Quang thuộc loại cực kỳ hiếm, Hikari ạ," thầy giải thích. "Cùng với Ám, chúng là những ma pháp hiếm nhất mà ta biết đến. Chúng không phải sự kết hợp của các ma pháp cơ bản, mà là những dạng năng lượng độc lập, đặc biệt."
"Và Hỏa Ma Pháp của Shin thì sao?" Hikari nhìn xuống con thằn lằn đỏ.
"Shin là trường hợp đặc biệt," thầy Takumi mỉm cười. "Nó thuộc loài Hỏa Thằn Lằn, sinh ra đã có khả năng sử dụng Hỏa Ma Pháp. Nhưng điều khiến Shin thật sự khác biệt là trí thông minh của nó, vượt xa những đồng loại khác."
Shin ngẩng đầu lên dường như tự hào, phun ra một ngọn lửa nhỏ.
"Thầy ơi," Aoi lên tiếng, giọng trầm lặng như thường lệ. "Em đọc được rằng có những người sở hữu hai loại ma pháp trở lên. Điều đó có thật không ạ?"
Thầy Takumi gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. "Đúng vậy, mặc dù cực kỳ hiếm. Những người như vậy thường..."
Thầy dừng lại, dường như cân nhắc lời nói của mình trước hai đứa trẻ năm tuổi.
"Thường thế nào ạ?" Hikari hỏi dồn, luôn tò mò về mọi thứ.
"Thường gặp nhiều khó khăn," thầy Takumi nói cuối cùng. "Việc kiểm soát nhiều loại ma pháp cùng lúc đòi hỏi sức mạnh tinh thần rất lớn. Nếu không cẩn thận, ma lực có thể vượt ngoài tầm kiểm soát và gây tổn hại cho bản thân họ."
"Vậy nên người ta cho rằng có nhiều ma pháp là kém may mắn?" Aoi hỏi.
"Đúng vậy," thầy gật đầu. "Mặc dù về mặt lý thuyết, nếu kiểm soát tốt, họ có thể trở nên rất mạnh mẽ. Nhưng cái giá phải trả thường rất lớn."
"Thế còn những người không có ma pháp nào thì sao ạ?" Hikari tiếp tục hỏi.
"Đó là trường hợp hiếm nhất," thầy Takumi giải thích. "Những người như vậy chỉ có thể sử dụng ma lực cơ bản - năng lượng trắng - để tăng cường sức mạnh, tốc độ hoặc độ bền của cơ thể. Không có điểm mạnh đặc biệt, nhưng cũng không có điểm yếu rõ ràng."
"Như vậy có buồn không ạ?" Hikari nghiêng đầu hỏi, đôi mắt vàng ánh lên sự đồng cảm.
Thầy Takumi mỉm cười hiền từ. "Mỗi người đều có con đường riêng, Hikari à. Không có ma pháp đặc biệt không có nghĩa là không thể trở nên xuất sắc. Một số chiến binh mạnh nhất mà thầy biết chỉ sử dụng năng lượng cơ bản, nhưng họ đã rèn luyện nó đến mức hoàn hảo."
Hikari gật đầu, có vẻ thỏa mãn với câu trả lời. Cô bé lại mở cuốn sách mới mà thầy mang đến, đôi mắt lấp lánh khi nhìn thấy những hình minh họa đẹp mắt về các loại ma pháp.
Aoi, mặt khác, dường như đang suy nghĩ về điều gì đó. Cô bé nhìn xuống bông hoa băng trên tay Hikari, rồi nhìn sang Shin đang cuộn tròn, ngọn lửa nhỏ thỉnh thoảng thoát ra từ mũi khi nó thở.
"Thầy ơi," Aoi cất tiếng. "Có phải các ma pháp đều có mối quan hệ tương sinh tương khắc không ạ?"
"Rất tốt, Aoi," thầy Takumi gật đầu tán thưởng. "Đúng vậy. Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Thổ, Thổ khắc Phong, và Phong lại khắc Thủy. Đó là vòng tròn cơ bản của bốn loại ma pháp chính."
"Còn Băng và Hỏa?" Aoi hỏi tiếp, ánh mắt liếc nhìn Shin.
"Băng, là sự kết hợp của Thủy và Phong, đương nhiên sẽ khắc Hỏa mạnh hơn cả Thủy thuần túy," thầy giải thích.
"Vậy Quang và Ám thì sao ạ?" Hikari ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, tò mò.
"Chúng khắc lẫn nhau," thầy Takumi nói. "Ánh sáng xua tan bóng tối, nhưng bóng tối cũng có thể nuốt chửng ánh sáng. Đó là hai thái cực đối lập nhau nhưng cũng không thể tách rời."
Hikari trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ đứng bật dậy. "Em hiểu rồi! Giống như ban ngày và ban đêm phải không ạ? Chúng thay phiên nhau, không ai thắng hẳn ai!"
Thầy Takumi bật cười trước sự nhiệt tình của cô học trò nhỏ. "Đúng vậy, Hikari. Đó là cách nhìn rất hay."
Shin đột nhiên đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài với vẻ cảnh giác.
"Có chuyện gì vậy, Shin?" Aoi hỏi, và con thằn lằn nhỏ quay lại, lắc đầu như thể báo không có gì nguy hiểm.
"Có lẽ nó nghe thấy tiếng chim hoặc động vật nhỏ nào đó," thầy Takumi nói. "Giác quan của Hỏa Thằn Lằn rất nhạy bén."
Bên ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu cam nhạt của hoàng hôn. Thầy Takumi đứng dậy, phủi phủi áo.
"Đã đến giờ thầy phải đi rồi," thầy nói. "Các em hãy đọc ba chương đầu của cuốn sách này trước buổi học tiếp theo nhé."
"Vâng ạ!" Hikari đáp với giọng đầy nhiệt tình, trong khi Aoi chỉ gật đầu nhẹ.
Sau khi thầy Takumi rời đi, Hikari và Aoi vẫn ngồi lại bên bàn, mải mê với những cuốn sách mới. Bông hoa băng đã bắt đầu tan chảy, nhưng Hikari vẫn giữ nó cẩn thận trên một chiếc đĩa nhỏ.
"Aoi này," Hikari lên tiếng sau một hồi im lặng. "Chị có nghĩ rằng có thể tồn tại những ma pháp như thầy Takumi nói không? Như trọng lực, không gian hay thời gian ấy?"
Aoi ngẩng lên từ cuốn sách, suy nghĩ một lúc. "Có lẽ vậy. Thế giới rộng lớn lắm, chúng ta chỉ biết một phần nhỏ thôi."
"Em muốn khám phá tất cả!" Hikari vung tay lên, đôi mắt vàng lấp lánh đầy mơ ước. "Em muốn biết về tất cả các loại ma pháp, cả những loại hiếm nhất! Chúng ta sẽ cùng làm điều đó, phải không Aoi?"
Aoi mỉm cười nhẹ, hiếm khi thể hiện cảm xúc nhiều như vậy. "Ừm, chúng ta sẽ cùng nhau."
Shin nhảy lên bàn, phun ra một ngọn lửa nhỏ tạo thành hình vòng tròn, như thể nó cũng đồng ý với kế hoạch đó.
"Shin cũng muốn đi cùng!" Hikari cười rạng rỡ, vuốt ve đầu con thằn lằn. "Chúng ta sẽ là đội khám phá ma pháp giỏi nhất!"
Ánh hoàng hôn cuối cùng rọi qua cửa sổ, nhuộm căn phòng nhỏ trong ánh vàng ấm áp, tạo nên những bóng dài trên sàn gỗ. Hikari, với Quang Ma Pháp hiếm có; Aoi, với khả năng Băng Ma Pháp điêu luyện; và Shin, con Hỏa Thằn Lằn thông minh đặc biệt - ba sinh mệnh khác thường đang bắt đầu hành trình khám phá thế giới ma pháp rộng lớn.
Trong khi Hikari hào hứng kể về những gì cô bé muốn làm khi lớn lên, Aoi lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Đôi mắt vàng của cô vẫn thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang cảm nhận một điều gì đó mà người khác không thấy.
Shin cũng dường như cảm nhận được điều gì đó, vì nó nhìn theo hướng ánh mắt của Aoi, đôi mắt dị sắc của nó chớp chớp trong ánh hoàng hôn. Nhưng rồi, có lẽ chỉ là cảm giác, vì con thằn lằn nhỏ lại quay về phía Hikari, lắng nghe những kế hoạch đầy tham vọng của cô bé với ma pháp.
"...và khi chúng ta đủ mạnh, chúng ta có thể đi khắp thế giới!" Hikari nói, đôi tay vung vẩy trong không khí, tạo ra những tia sáng nhỏ vô thức. "Chúng ta sẽ tìm hiểu mọi loại ma pháp, kể cả những loại hiếm nhất!"
"Ừm," Aoi trả lời nhẹ nhàng. "Nhưng trước tiên, chúng ta cần học thật giỏi cái mà mình đã có."
"Chị nói đúng!" Hikari gật đầu mạnh mẽ. "Ngày mai em sẽ tập luyện nhiều hơn nữa! Em sẽ tạo ra không chỉ một, mà là nhiều quả cầu ánh sáng cùng lúc!"
Aoi mỉm cười nhẹ nhàng trước sự nhiệt tình không bao giờ cạn của Hikari. Đó chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa họ - Hikari luôn tràn đầy năng lượng, nói nhiều và cười nhiều; còn Aoi trầm lặng, suy nghĩ nhiều và nói ít.
Nhưng có lẽ chính vì thế mà họ bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo.
Đêm dần buông xuống, và hai cô bé chuẩn bị đi ngủ. Shin cuộn tròn ở chân giường của Aoi, thân nhiệt cao của nó tỏa ra hơi ấm dễ chịu trong không khí se lạnh của đêm xuân.
"Chúc ngủ ngon, Aoi," Hikari nói, giọng đã bắt đầu ngái ngủ. "Chúc ngủ ngon, Shin."
"Ngủ ngon, Hikari," Aoi đáp lại, kéo chăn đắp cho Hikari trước khi vào giường của mình.
Trong bóng tối, đôi mắt của cả hai cô bé lấp lánh – màu vàng rực giống hệt nhau, nhưng ẩn chứa những câu chuyện khác biệt. Một người với Quang Ma Pháp hiếm có, người kia với Băng Ma Pháp mạnh mẽ. Hai số phận khác biệt nhưng đã gắn kết với nhau, cùng với một con thằn lằn lửa đặc biệt.
Đêm đó, Hikari mơ về những quả cầu ánh sáng lớn, bay lượn quanh cô như những ngôi sao nhỏ. Còn Aoi, dường như không ngủ sâu, đôi mắt thỉnh thoảng mở ra nhìn về phía Hikari, một nét lo lắng hiện lên trên gương mặt trẻ thơ.
Chaporia
Bình Luận (0)