Ánh Sáng Hy Vọng/Chapter 2: Truyền Thuyết Về Các Thế GiớiChapter 2: Truyền Thuyết Về Các Thế Giới
20px

"Thầy Takumi, em muốn biết thế giới được tạo ra như thế nào!" Hikari hào hứng thốt lên khi thầy vừa bước vào căn nhà nhỏ vào một buổi sáng đầy nắng.

Thầy Takumi nhướng mày ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ. Ông đặt chiếc túi vải cũ kỹ xuống bàn, bên trong là những cuốn sách cổ mà ông mang đến cho buổi học hôm nay. Aoi đang ngồi yên lặng ở góc phòng, như thường lệ, với Shin cuộn tròn trên đùi. Đôi mắt dị sắc của con thằn lằn đỏ dõi theo mọi chuyển động của thầy Takumi với vẻ thông minh lạ thường.

"Đó là một câu hỏi rất lớn cho một cô bé năm tuổi, Hikari," thầy cười hiền hậu, vuốt nhẹ mái tóc xanh dương nhạt của cô bé. "Tại sao em lại thắc mắc về điều đó?"

"Tối qua em mơ thấy một thế giới khác," Hikari nói, đôi mắt vàng mở to đầy phấn khích. "Trong giấc mơ đó, bầu trời đầy những sinh vật có cánh và dưới lòng đất là những sinh vật có sừng! Họ đang đánh nhau! Đẹp nhưng cũng đáng sợ lắm!"

Thầy Takumi thoáng khựng lại, ánh mắt giao nhau với Aoi trong một tích tắc. Cô bé tóc xanh thứ hai này có vẻ không ngạc nhiên trước lời kể của Hikari, như thể cô đã biết trước về giấc mơ đó.

"Ra vậy," thầy Takumi gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ. "Hôm nay, thay vì học về ma pháp thực hành, chúng ta sẽ tìm hiểu về lịch sử và truyền thuyết của thế giới này. Điều đó có vẻ phù hợp hơn."

Hikari vỗ tay reo lên vui sướng, trong khi Aoi chỉ khẽ gật đầu, vẫn với vẻ trầm tĩnh thường thấy. Shin bỗng nhiên nhảy khỏi đùi Aoi, tiến đến gần thầy Takumi và phun ra một ngọn lửa nhỏ hình tròn, như thể cũng đang bày tỏ sự háo hức theo cách riêng của mình.

"Shin cũng muốn nghe kìa!" Hikari cười, chỉ vào con thằn lằn đỏ.

Thầy Takumi lấy từ túi ra một cuốn sách bìa da cũ kỹ, trang giấy đã ngả vàng theo thời gian. Trên bìa sách có hình một vòng tròn lớn với nhiều vòng tròn nhỏ hơn bên trong, được kết nối bởi những đường thẳng phức tạp.

"Cuốn sách này có tên là 'Truyền Thuyết Về Các Thế Giới'," thầy giải thích, nhẹ nhàng lật mở những trang đầu tiên. "Nó được viết cách đây hàng ngàn năm, bởi những nhà hiền triết cổ đại – những người có khả năng nhìn thấy nhiều hơn những gì mắt thường có thể thấy."

"Như ma pháp của em ạ?" Hikari hỏi, nghiêng đầu tò mò.

"Theo một cách nào đó," thầy mỉm cười. "Nhưng họ không chỉ thấy ánh sáng, mà còn thấy được sự thật đằng sau mọi thứ."

Thầy Takumi lật đến một trang có hình vẽ phức tạp: một cây lớn với nhiều cành, và trên mỗi cành là một quả cầu nhỏ với những hình vẽ khác nhau bên trong.

"Theo truyền thuyết cổ xưa nhất, vũ trụ của chúng ta không chỉ có một thế giới mà là tập hợp của vô số thế giới, tất cả đều được kết nối với nhau như những quả trên cùng một cái cây vĩ đại – Cây Thế Giới."

"Woa!" Hikari trầm trồ, đôi mắt vàng mở to đầy kinh ngạc. "Thế giới của chúng ta chỉ là một quả trong số đó thôi sao?"

"Đúng vậy," thầy gật đầu. "Và truyền thuyết kể rằng, trước khi có bất kỳ thế giới nào, chỉ có một thực thể duy nhất tồn tại – được gọi bằng nhiều cái tên khác nhau qua các nền văn minh, nhưng chúng ta có thể gọi đơn giản là 'Chúa' – Đấng Sáng Tạo."

Shin đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt dị sắc nhìn chằm chằm vào cuốn sách như thể con vật nhỏ có thể đọc được những dòng chữ cổ xưa.

"Chúa tạo ra thế giới đầu tiên từ hư không," thầy Takumi tiếp tục, lật sang trang tiếp theo có hình một vòng tròn sáng bao quanh bởi bóng tối. "Và để duy trì sự cân bằng trong vũ trụ, Người cũng tạo ra đối trọng – Ác Thần, người sẽ phá hủy những gì không còn cần thiết nữa."

"Tại sao lại cần phá hủy thứ gì đó?" Aoi đột nhiên lên tiếng, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

"Câu hỏi rất hay, Aoi," thầy gật đầu tán thưởng. "Trong vũ trụ, sự sáng tạo và hủy diệt luôn đi đôi với nhau. Giống như mùa đông phải đến để cây cối có thể tái sinh vào mùa xuân. Không có kết thúc thì không thể có khởi đầu mới."

Hikari trầm ngâm một lúc trước khi hỏi: "Vậy Chúa và Ác Thần là bạn phải không ạ? Vì họ làm việc cùng nhau?"

Thầy Takumi mỉm cười trước sự ngây thơ dễ thương của Hikari. "Ban đầu, họ quả thực là hai mặt của cùng một đồng xu – tạo ra và phá hủy, xây dựng và tái sinh. Nhưng theo truyền thuyết, Ác Thần dần dần muốn nhiều hơn thế."

Thầy lật đến trang tiếp theo, nơi có hình một sinh vật đen tối đang vươn tay về phía ngai vàng trên cao. "Ác Thần bắt đầu ghen tị với quyền năng sáng tạo của Chúa. Thay vì chỉ phá hủy những gì đã hoàn thành sứ mệnh, Ác Thần muốn phá hủy mọi thứ – ngay cả những thế giới mới được tạo ra – và thậm chí muốn chiếm lấy vị trí của Chúa."

"Ồ, không!" Hikari thốt lên, ánh mắt lo lắng. "Vậy là họ trở thành kẻ thù?"

"Đúng vậy," thầy gật đầu. "Và từ đó bắt đầu cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ – cuộc chiến giữa những thế lực của Ánh Sáng và Bóng Tối."

Aoi khẽ đặt tay lên Shin khi con thằn lằn đỏ đột nhiên trở nên bồn chồn. Cô bé vỗ về nó nhẹ nhàng, và Shin dần bình tĩnh lại.

"Chúa tạo ra những sinh vật đầu tiên phục vụ Người – những Thiên Sứ, sinh vật của ánh sáng với đôi cánh trắng muốt, sống trên Thiên Đàng, một vương quốc nằm cao trên bầu trời," thầy Takumi tiếp tục, lật sang trang có hình những sinh vật tuyệt đẹp với cánh trắng và ánh hào quang bao quanh. "Thiên Sứ được tạo ra để bảo vệ các thế giới và duy trì sự cân bằng mà Chúa đã thiết lập."

"Còn Ác Thần thì sao ạ?" Hikari tò mò hỏi.

"Ác Thần cũng tạo ra đội quân của riêng mình – những Ác Quỷ, sinh vật của bóng tối với đôi sừng và cánh màu đen, sống ở Địa Ngục, một vương quốc nằm sâu dưới lòng đất," thầy chỉ vào hình ảnh tiếp theo, những sinh vật có đôi sừng và cánh đen đang vây quanh một ngai vàng đen tối.

"Những sinh vật này rất mạnh mẽ, nhưng không mạnh bằng Ác Thần và Chúa phải không ạ?" Aoi hỏi, vẫn vuốt ve Shin đang ngày càng bất an.

"Đúng vậy," thầy Takumi gật đầu. "Thiên Sứ và Ác Quỷ chỉ là những tạo vật, dù rất mạnh nhưng vẫn không thể sánh được với những đấng sáng tạo ra họ."

Thầy lật đến trang tiếp theo, một bức tranh lớn miêu tả cảnh chiến trường hùng vĩ với hàng ngàn sinh vật có cánh đang giao chiến trên bầu trời, trong khi lửa và ánh sáng chói lòa tỏa ra từ hai sinh vật khổng lồ đối mặt nhau – một tỏa sáng như mặt trời, một đen tối như vực thẳm.

"Cuộc chiến giữa Thiên Đàng và Địa Ngục kéo dài hàng ngàn năm," thầy kể tiếp. "Thiên Sứ chiến đấu dưới sự chỉ đạo của Chúa, bảo vệ các thế giới mới được tạo ra. Ác Quỷ, dưới sự lãnh đạo của Ác Thần, tìm cách phá hủy mọi thứ. Cuộc chiến diễn ra khắp vũ trụ, nhưng chủ yếu trên những ranh giới giữa Thiên Đàng và Địa Ngục."

"Trông khủng khiếp quá..." Hikari thì thầm, đôi mắt vàng mở to đầy kinh ngạc khi nhìn vào bức tranh chi tiết về cuộc chiến.

"Phải," thầy Takumi gật đầu. "Lửa từ Địa Ngục và ánh sáng từ Thiên Đàng va chạm, tạo ra những vụ nổ có thể xé toạc không gian. Nhiều thế giới đã bị phá hủy trong cuộc xung đột này. Nhưng đó chỉ là phần đầu của câu chuyện."

Shin bất ngờ phát ra tiếng gừ nhỏ, dường như không hài lòng với điều gì đó. Aoi vỗ nhẹ lên đầu nó, cố gắng trấn an con thằn lằn.

"Điều gì xảy ra tiếp theo ạ?" Hikari nôn nóng hỏi, hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện.

Thầy Takumi lật sang trang tiếp theo, nơi có hình hai luồng ánh sáng – một vàng rực như mặt trời, một đen như mực – đang xoắn vào nhau trong một vòng xoáy khổng lồ.

"Cuối cùng, Chúa và Ác Thần đã trực tiếp giao chiến," thầy nói, giọng trầm xuống. "Sức mạnh của họ quá lớn đến nỗi không gian và thời gian bắt đầu uốn cong và vỡ vụn.

Nhưng không ai trong số họ có thể tiêu diệt hoàn toàn người kia – vì để vũ trụ tồn tại, cả hai đều cần thiết."

"Vậy cuộc chiến kết thúc như thế nào ạ?" Aoi hỏi, lần đầu tiên thể hiện sự quan tâm sâu sắc.

"Theo truyền thuyết, cả hai nhận ra rằng nếu tiếp tục, họ sẽ phá hủy toàn bộ vũ trụ – kể cả chính họ," thầy giải thích. "Vì vậy, họ đã đạt được một thỏa thuận – một hiệp ước cổ xưa."

Thầy lật đến trang có hình một tấm khiên lớn được chia đôi – nửa sáng, nửa tối. "Họ đồng ý phân chia các cõi giới. Thiên Đàng thuộc về Chúa và các Thiên Sứ, Địa Ngục thuộc về Ác Thần và các Ác Quỷ. Và giữa hai cõi là vô số thế giới – trong đó có thế giới chúng ta đang sống."

"Thế giới chúng ta là trung lập ạ?" Hikari hỏi, cố gắng hiểu rõ hơn.

"Không hẳn là trung lập," thầy lắc đầu. "Theo hiệp ước, các thế giới trung gian như của chúng ta sẽ chịu ảnh hưởng của cả hai bên, nhưng không bên nào được phép can thiệp trực tiếp. Thiên Sứ và Ác Quỷ có thể quan sát, thậm chí đôi khi xuất hiện, nhưng họ không được phép sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình ở đây."

"Vậy họ làm gì để ảnh hưởng đến thế giới của chúng ta?" Aoi hỏi, vuốt ve Shin đang ngày càng bồn chồn.

"Họ tìm kiếm những người đặc biệt – những người có tiềm năng lớn về ma pháp hoặc những linh hồn đặc biệt," thầy Takumi nói, ánh mắt lướt qua cả Hikari và Aoi. "Thiên Sứ tìm những linh hồn mang ánh sáng để truyền cảm hứng và dẫn dắt. Ác Quỷ tìm những linh hồn có tiềm năng về bóng tối để cám dỗ và sử dụng."

"Làm sao để nhận ra họ ạ?" Hikari hỏi, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc.

"Không dễ," thầy lắc đầu. "Họ hiếm khi xuất hiện với hình dáng thật. Thiên Sứ có thể là một người lạ giúp đỡ bạn trong lúc khó khăn. Ác Quỷ có thể là một giọng nói thì thầm những lời cám dỗ trong đầu bạn khi bạn yếu lòng nhất."

Shin đột nhiên đứng thẳng, phun ra một ngọn lửa nhỏ như thể phản đối điều gì đó. Aoi vỗ nhẹ đầu nó, và con thằn lằn dần bình tĩnh lại.

"Nhưng truyền thuyết cũng nói," thầy Takumi tiếp tục, giọng nhẹ nhàng hơn, "rằng ngoài Thiên Sứ và Ác Quỷ, còn có những sinh vật khác – những sinh vật không thuộc bên nào, được tạo ra từ chính bản chất của các thế giới."

"Là gì vậy ạ?" Hikari tò mò.

"Những Tinh Linh và Thế Thần," thầy giải thích, lật đến trang có hình những sinh vật kỳ lạ - một số giống như con người nhưng làm từ lửa, nước hoặc đất; số khác có dáng vẻ như những con thú khổng lồ với các yếu tố tự nhiên. "Họ đại diện cho các nguyên tố và quy luật tự nhiên của mỗi thế giới. Không phục vụ Thiên Đàng hay Địa Ngục, họ chỉ quan tâm đến việc duy trì sự cân bằng của chính thế giới họ sinh sống."

"Shin có phải là một Tinh Linh không ạ?" Hikari hỏi, chỉ vào con thằn lằn đỏ đang cựa quậy không yên.

Thầy Takumi mỉm cười bí ẩn. "Shin là một sinh vật rất đặc biệt, nhưng có lẽ không phải là Tinh Linh theo đúng nghĩa của từ này."

Aoi nhìn Shin với ánh mắt trìu mến, và con thằn lằn dường như hiểu điều gì đó, vì nó dần trở nên bình tĩnh hơn.

"Thầy ơi," Hikari đột nhiên hỏi, "liệu cuộc chiến đó đã thực sự kết thúc chưa ạ?"

Thầy Takumi im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc câu trả lời. "Theo nhiều truyền thuyết khác nhau, hiệp ước giữa Chúa và Ác Thần chỉ là tạm thời. Một ngày nào đó, cuộc chiến sẽ lại bùng nổ – được gọi là Tận Thế hay Ragnarok hoặc nhiều cái tên khác trong các nền văn hóa khác nhau."

"Điều gì sẽ xảy ra nếu cuộc chiến lại bắt đầu?" Aoi hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.

"Không ai biết chắc," thầy trả lời. "Nhưng nhiều nhà tiên tri cổ đại tin rằng các thế giới trung gian như của chúng ta sẽ trở thành chiến trường chính. Và số phận của vũ trụ có thể phụ thuộc vào những linh hồn đặc biệt được sinh ra ở những thế giới này."

Thầy nhẹ nhàng đóng cuốn sách lại. "Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, các em thân mến. Chúng ta không biết chắc liệu nó có thật hay không."

"Nhưng em tin là có thật!" Hikari khẳng định chắc nịch. "Em cảm nhận được điều đó! Trong giấc mơ của em, em thấy các Thiên Sứ và Ác Quỷ! Họ trông giống hệt như trong sách!"

Thầy Takumi và Aoi trao đổi ánh nhìn nhanh, một chút lo lắng thoáng qua trong mắt họ.

"Hikari," thầy nói nhẹ nhàng, "có nhiều dạng giấc mơ khác nhau. Đôi khi chúng chỉ là phản ánh những gì ta đã thấy hoặc nghe trong ngày."

"Nhưng em chưa từng thấy cuốn sách này trước đây!" Hikari phản đối.

"Có lẽ em đã nghe truyện cổ tích tương tự từ ai đó," thầy Takumi gợi ý. "Hoặc có thể..." Ông ngừng lại, như thể không chắc nên nói tiếp.

"Có thể em đặc biệt," Aoi bất ngờ lên tiếng, nhìn thẳng vào mắt Hikari. "Có người tin rằng những linh hồn đặc biệt đôi khi có thể nhìn thấy những mảnh của quá khứ hoặc tương lai trong giấc mơ."

Thầy Takumi có vẻ ngạc nhiên trước lời nói của Aoi, nhưng không phản đối.

"Thật sao?" Hikari mở to mắt, nhìn từ Aoi sang thầy Takumi.

"Có thể," thầy gật đầu. "Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là các em tập trung vào việc học kiểm soát ma pháp của mình. Dù truyền thuyết có thật hay không, ma pháp là có thật, và các em cần học cách sử dụng nó đúng đắn."

"Vâng, thưa thầy," cả hai cô bé đồng thanh đáp, mặc dù Hikari vẫn có vẻ đang suy nghĩ về câu chuyện.

"Giờ thì," thầy Takumi nói, lấy ra một cuốn sách khác từ túi, "chúng ta hãy quay lại với bài học về kiểm soát ma lực cơ bản."

Buổi học tiếp tục, nhưng trong đầu Hikari, hình ảnh về cuộc chiến giữa Thiên Sứ và Ác Quỷ vẫn hiện lên rõ ràng. Đôi mắt vàng của cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn qua cửa sổ, như thể đang tìm kiếm dấu hiệu của những sinh vật có cánh trên bầu trời.

Aoi, mặt khác, giữ Shin gần mình hơn, thỉnh thoảng thì thầm gì đó vào tai con thằn lằn. Đôi mắt dị sắc của Shin dường như ẩn chứa nhiều hiểu biết hơn những gì một sinh vật bình thường có thể có.

Và thầy Takumi, khi không ai để ý, đã nhìn cả hai cô bé với ánh mắt vừa lo lắng vừa hy vọng. Ông khẽ chạm vào một mảnh dây chuyền ẩn dưới áo – một miếng kim loại có khắc biểu tượng giống hệt hình ở bìa cuốn sách truyền thuyết: nhiều vòng tròn kết nối với nhau bởi những đường thẳng phức tạp – biểu tượng của Cây Thế Giới.

Đêm đó, khi Hikari và Aoi đã đi ngủ, Shin vẫn thức, đôi mắt dị sắc nhìn chằm chằm ra cửa sổ. Bầu trời đêm đầy sao, và trong một thoáng, dường như có gì đó lướt qua giữa những ngôi sao – một cái bóng không xác định, quá lớn để là một con chim, quá nhanh để là một đám mây.

Con thằn lằn đỏ khẽ gừ trong cổ họng, ngọn lửa nhỏ thoát ra từ mũi. Nó nhìn sang Hikari đang ngủ say, rồi lại nhìn sang Aoi – người có vẻ chỉ giả vờ ngủ, vì đôi mắt vàng của cô bé hé mở một chút, cũng đang nhìn về phía cửa sổ.

Aoi và Shin trao đổi ánh nhìn hiểu biết, và con thằn lằn nhỏ lại cuộn tròn bên chân cô bé, cảnh giác nhưng bình tĩnh. Dù có điều gì đang theo dõi họ ngoài kia, họ cũng không đơn độc.

Hikari trở mình trong giấc ngủ, miệng lẩm bẩm gì đó về ánh sáng và bóng tối. Quang Ma Pháp của cô bé đôi khi phát ra những tia sáng nhỏ từ đầu ngón tay, như thể đang phản ứng với giấc mơ của cô. Và trong không gian của căn phòng nhỏ, những tia sáng đó dường như đang khiêu vũ với bóng tối, không bên nào hoàn toàn chiến thắng bên kia.

Cuộc chiến vĩ đại có thể đã kết thúc từ lâu, hoặc có thể chưa bao giờ thực sự kết thúc. Nhưng trong khoảnh khắc này, trong căn phòng nhỏ với hai cô bé và một con thằn lằn, sự cân bằng mong manh giữa ánh sáng và bóng tối vẫn đang được duy trì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...