Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 1: Ánh Sáng Đầu TiênChapter 1: Ánh Sáng Đầu Tiên
20px

Ở một ngôi làng nhỏ nằm giữa rừng sâu và những dãy núi mờ sương, nơi mà tiếng chim hót buổi sáng hòa cùng tiếng gió vi vu qua tán cây tạo nên bản nhạc dịu dàng của thiên nhiên, có hai đứa trẻ năm tuổi đang ngồi bên gốc đại thụ cổ thụ trong khu rừng quen thuộc. Cây cối nơi đây không chỉ là nơi trú ẩn mà còn như những người bạn lặng lẽ chứng kiến từng bước trưởng thành của chúng.

Hikari với mái tóc màu xanh dương nhạt, mềm mại buông dài đến ngang lưng, ánh lên sắc lấp lánh mỗi khi có ánh nắng xuyên qua kẽ lá. Đôi mắt vàng của cô bé sáng rực như thể chứa đựng cả ánh sáng mặt trời, phản chiếu sự tò mò và niềm vui vô tận. Cô bé mặc một chiếc váy ngắn đơn giản bằng vải bông màu trắng, chân đi dép gỗ, đôi bàn tay nhỏ xíu đang cố gắng điều khiển một tia sáng mỏng manh vừa mới chớm nở từ lòng bàn tay.

Ngồi cạnh Hikari là Aoi, đứa trẻ trông giống hệt cô bé đến từng chi tiết. Từ khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài y chang cho đến dáng người nhỏ nhắn. Nhưng nếu Hikari mang theo mình bầu không khí rộn ràng và tràn đầy sức sống thì Aoi lại trầm lặng hơn nhiều. Cô bé ít nói, ánh mắt luôn mang vẻ suy tư, như thể đang dõi theo thứ gì đó xa xăm mà người khác không nhìn thấy. Trên đùi Aoi là Shin, con thằn lằn đỏ nhỏ xíu với kích thước bằng một chú chó con nhưng sở hữu trí thông minh đáng kinh ngạc. Đôi mắt nó lúc nào cũng ánh lên vẻ tò mò và linh hoạt, như thể đang quan sát mọi thứ xung quanh với cái nhìn của một sinh vật đã sống hàng trăm năm.

Cả hai đứa trẻ đều đang học về Ma Pháp. Đây là giai đoạn đầu tiên trong hành trình khám phá thế giới phép thuật, nơi mà mỗi đứa trẻ sẽ sớm biết được loại ma pháp mà cơ thể chúng kết nối. Nếu may mắn, chúng sẽ sở hữu một trong bốn loại cơ bản: Thủy, Hoả, Thổ hay Phong. Những loại này phổ biến nhất và dễ kiểm soát nhất. Tuy nhiên, nếu gặp phải các dạng cao cấp hơn như Băng hay Dung Nham, đó là dấu hiệu cho thấy tiềm năng đặc biệt. Còn Lôi Điện – cực kỳ hiếm, thường gắn liền với những tên tuổi lớn trong lịch sử. Và trên hết, tồn tại những loại ma pháp cực kỳ bí ẩn như Ánh Sáng và Bóng Tối – nơi mà số người sở hữu có thể đếm trên đầu ngón tay. Có lời đồn rằng còn tồn tại những loại ma pháp vượt ngoài tự nhiên như Thời Gian, Không Gian hay Trọng Lực nhưng chúng chỉ tồn tại trong những câu chuyện kể.

Trong thế giới này, đa phần mỗi người chỉ sở hữu duy nhất một loại ma pháp. Việc sở hữu hai loại trở lên được coi là một điềm gở, dù rằng khả năng đó cực kỳ hiếm. Một số người thậm chí chẳng sở hữu bất kỳ loại ma pháp nào, và họ được gọi là “vô hệ”. Họ không thể sử dụng ma pháp nguyên tố hay cao cấp, mà chỉ có thể vận dụng dòng mana thuần túy để tăng cường thể chất ở mức rất hạn chế. Sức mạnh của họ yếu hơn hẳn so với người thường và gần như không có điểm mạnh rõ ràng, cũng chẳng có điểm yếu cụ thể. Vì lý do đó, những người vô hệ thường bị xã hội xem nhẹ hoặc tránh né.

Nhưng Hikari thì khác. Cô bé không phải là vô hệ. Ngay từ lần đầu thử nghiệm, ánh sáng đã hiện ra trong lòng bàn tay cô. Quang Ma Pháp – một trong những loại ma pháp hiếm nhất thế giới. Ban đầu chỉ là những tia sáng yếu ớt, run rẩy như ngọn đèn sắp tắt, nhưng càng ngày, Hikari càng cảm nhận được sự kết nối giữa mình và thứ sức mạnh đó. Nó không lạnh như băng, không nóng như lửa, không nặng như đất hay nhẹ như gió. Nó là thứ gì đó hoàn toàn khác biệt. Một sức mạnh không dễ hiểu, không dễ kiểm soát, nhưng lại khiến trái tim cô bé rung động mỗi lần chạm vào.

Aoi thì vẫn chưa tìm thấy loại ma pháp của mình. Dù đã cố gắng rất nhiều, không có dấu hiệu nào cho thấy cô bé kết nối với bất kỳ loại nguyên tố nào. Điều đó khiến Aoi không buồn, nhưng cũng không vui. Cô bé chỉ lặng lẽ tiếp tục thử, mỗi ngày một chút, như thể đang chờ đợi một tín hiệu nào đó từ chính cơ thể mình.

Shin, con thằn lằn đỏ, thì ngược lại. Mặc dù không phải người, nó lại có thể cảm nhận được mana. Mỗi lần Hikari dùng phép, nó lại giơ cái đuôi nhỏ lên như thể đang phân tích luồng năng lượng ấy. Có những lúc, nó phát ra âm thanh nhỏ như tiếng huýt sáo, như thể đang truyền đạt điều gì đó cho hai đứa trẻ, dù chúng không hiểu nổi.

Buổi chiều dần buông, ánh nắng cuối ngày trải dài trên nền đất phủ đầy lá khô. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của đất và cỏ non. Hai đứa trẻ đứng dậy, phủi bụi trên váy áo rồi nắm tay nhau trở về làng. Hôm nay, Hikari chỉ làm được một tia sáng nhỏ, nhưng với cô bé, đó là cả một thế giới mở ra trước mắt. Một thế giới mà cô sẽ tiếp tục khám phá, dù có khó khăn đến đâu.

Và Shin, trên vai Aoi, liếc nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần khuất sau núi, như thể biết trước rằng cuộc hành trình thực sự của ba người chúng bắt đầu từ đây.

Ngày hôm sau, bầu trời trong xanh trải dài vô tận, không một gợn mây. Gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi ấm của nắng sớm và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Hikari thức dậy từ rất sớm, hào hứng như mọi khi.

Cô bé nhanh chóng mặc chiếc váy trắng quen thuộc, buộc đôi giày gỗ đơn giản rồi chạy ra sân nhà, nơi Aoi đã ngồi đợi. Cả hai đều không buộc tóc, mái tóc dài buông lơi, nhẹ nhàng lay động theo gió.

Shin đang nằm cuộn tròn trên vai Aoi, đuôi phe phẩy liên tục như thể đang mơ mộng điều gì đó. Khi nhìn thấy Hikari chạy đến, nó lập tức mở mắt, vươn người rồi nhảy xuống đất, bước đi đầy linh hoạt như thể đã sẵn sàng cho một ngày mới.

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Không chỉ vì thời tiết dễ chịu hay vì ánh nắng vàng rực rỡ, mà bởi hôm nay, Shin lần đầu tiên bộc lộ khả năng sử dụng Hoả Ma Pháp của mình. Nó không làm được nhiều, chỉ là một tia lửa nhỏ li ti bắn ra từ cổ họng mỗi khi há miệng. Tuy nhiên, đối với hai đứa trẻ năm tuổi, đây là một phát hiện lớn lao.

Aoi là người đầu tiên nhận ra điều khác thường. Trong lúc cả ba đang ngồi bên gốc cây cũ, Shin bất ngờ ngẩng đầu lên, há miệng ra và thổi một luồng nhiệt nhỏ về phía đống lá khô gần đó. Một tia lửa chớp lên, rồi biến mất, để lại sau lưng vài sợi khói mỏng tanh. Hikari há hốc mồm, mắt sáng rực, còn Aoi thì im lặng quan sát, ánh mắt sâu xa hơn hẳn vẻ ngoài bình tĩnh của cô bé.

Không ai nói gì trong vài giây. Rồi Hikari reo lên:

“Shin! Cậu có thể dùng ma pháp sao?!”

Cô bé liền lấy bàn tay phải ra, cố gắng tập trung mana vào lòng bàn tay, cố gắng tạo ra một tia sáng như những gì mình đã làm hôm qua. Nhưng hôm nay, ánh sáng yếu hơn bình thường. Có lẽ do quá phấn khích, cô bé không kiểm soát tốt lượng mana của mình.

Trong khi Hikari loay hoay với phép thuật của bản thân, Aoi lại cúi xuống, đưa tay ra trước mặt Shin. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ chạm nhẹ vào cái đuôi đỏ au của con thằn lằn. Rồi bất chợt, một lớp băng mỏng hình thành trên đầu ngón tay của cô bé, lan dần ra như một lớp phủ trong suốt. Hikari dừng lại, trợn mắt ngạc nhiên.

“Aoi… cậu cũng có ma pháp?”

Aoi gật đầu nhẹ, vẫn giữ vẻ trầm lặng quen thuộc.

“Băng.”

Giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn. Hikari há hốc mồm, rồi lập tức nhảy dựng lên, vui mừng reo to:

“Thật sao?! Vậy chúng ta đều có ma pháp! Cậu có Băng, mình có Quang, còn Shin có Hoả! Chúng ta thật sự giống như các pháp sư thực thụ rồi!”

Shin vẫy đuôi, tỏ vẻ hài lòng với câu nói của Hikari. Dù không thể nói chuyện bằng ngôn ngữ con người, nhưng rõ ràng, nó hiểu được cảm xúc của hai đứa trẻ. Và trong khoảnh khắc ấy, giữa khu rừng yên bình, ba sinh mệnh nhỏ bé – một pháp sư ánh sáng, một pháp sư băng giá và một sinh vật lửa đỏ – đã cùng tồn tại dưới tán cây cổ thụ.

Từ hôm đó, mỗi buổi chiều, cả ba đều gặp nhau ở nơi quen thuộc để luyện tập. Hikari học cách kiểm soát ánh sáng, cố gắng khiến nó ổn định hơn. Mỗi lần thất bại, cô bé lại cười khúc khích rồi tiếp tục thử lại. Cô bé không sợ sai, không ngại thất bại. Đối với Hikari, việc học ma pháp giống như chơi trò ú tim vậy – có lúc tìm thấy, có lúc chưa, nhưng điều quan trọng là luôn vui vẻ.

Aoi thì nghiêm túc hơn. Cô bé dành nhiều thời gian quan sát từng chuyển động của bàn tay, từng luồng mana chảy trong cơ thể. Băng Ma Pháp của cô bé không mạnh mẽ như lửa, không rực rỡ như ánh sáng, nhưng lại rất tinh tế. Chỉ cần một cử chỉ nhẹ nhàng, Aoi có thể đóng băng một giọt nước rơi từ trên lá xuống. Dù chưa thể tạo ra những lớp băng dày hay những mũi tên băng sắc nhọn, nhưng với một đứa trẻ năm tuổi, đó là điều không tưởng.

Shin, tuy nhỏ bé, lại là người tiến bộ nhanh nhất. Khả năng kiểm soát lửa của nó ngày càng thuần thục. Từ những tia lửa yếu ớt ban đầu, giờ đây nó có thể phun ra những luồng lửa nhỏ, đủ để làm cháy xém lá khô. Điều khiến Hikari và Aoi ngạc nhiên hơn cả là Shin dường như có thể “giao tiếp” với ma pháp. Mỗi lần nó phun lửa, Aoi đều cảm nhận được một luồng mana cực kỳ ổn định, như thể nó đã từng trải qua hàng trăm lần luyện tập.

Buổi tối, khi màn đêm buông xuống và ngôi làng chìm vào giấc ngủ yên bình, hai đứa trẻ trở về nhà. Trên đường đi, Hikari nắm chặt tay Aoi, giọng nói vang lên trong không gian yên ắng:

“Mình nghĩ, một ngày nào đó, chúng ta sẽ trở thành những pháp sư vĩ đại nhất thế giới đấy!”

Aoi không trả lời ngay. Cô bé chỉ nhìn về phía chân trời nơi ánh trăng vừa ló rạng, rồi khẽ đáp:

“Nếu là cùng nhau… thì có lẽ chúng ta sẽ làm được.”

Shin, đang nằm gọn trong túi áo của Aoi, khẽ kêu một tiếng nhỏ, như thể đồng tình.

Và thế là, trong ánh sáng dịu dàng của trăng non, ba sinh mệnh nhỏ bé đã bắt đầu viết nên hành trình của riêng mình. Một hành trình không biết trước sẽ dẫn tới đâu, nhưng chắc chắn sẽ đầy màu sắc và đầy thử thách. Vì dù họ có sở hữu loại ma pháp hiếm nhất hay phổ biến nhất, dù họ có tài năng thiên phú hay phải tự mình vượt qua từng bước, điều quan trọng nhất vẫn là họ có nhau – và có niềm tin rằng, một ngày không xa, họ sẽ tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...