Trong một góc khuất của trại trẻ mồ côi, nơi ánh nắng buổi chiều yếu ớt lọt qua những ô cửa sổ bụi bặm, sơ Elena ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, tay cầm cuốn sổ da mỏng, mắt không rời khỏi con thằn lằn đỏ đang cuộn tròn trên vai một đứa trẻ có mái tóc xanh nhạt. Đó là Shin, sinh vật kỳ lạ mà sơ đã quan sát suốt nhiều tuần qua. Không ai biết nó đến từ đâu, chỉ biết rằng một buổi sáng, nó đã nằm trong chiếc giỏ đựng đồ cũ, quấn quanh người là một tấm vải rách, đôi mắt dị sắc màu cam và vàng chớp chớp như thể đang đánh giá thế giới xung quanh.
Shin không giống những đứa trẻ khác. Dù nhỏ bé, nó không bao giờ khóc lóc hay đòi hỏi như những đứa bé mồ côi thường thấy. Thay vào đó, nó lặng lẽ quan sát, lắng nghe, và hành động theo cách riêng của mình. Ban đầu, nó chỉ ở bên cạnh Aoi – đứa trẻ có mái tóc và ngoại hình giống hệt Hikari, nhưng tính cách trầm lặng hơn. Shin dường như gắn bó với cô bé như thể chúng đã quen biết từ trước khi sinh ra. Nó không rời Aoi nửa bước, ngủ cùng cô bé trên chiếc giường gỗ đơn sơ, và mỗi khi ai đó định chạm vào, nó sẽ ngẩng đầu lên, hàm răng nhỏ xíu lộ rõ những chiếc răng nhọn hoắt, như thể đang cảnh báo.
Nhưng rồi Hikari xuất hiện. Cô bé với nụ cười rạng rỡ, giọng nói vang vọng khắp hành lang trại trẻ, và đôi mắt vàng sáng như thể chứa đựng cả ánh sáng mặt trời. Không giống Aoi, Hikari không ngại thử điều mới, không sợ thất bại, và đặc biệt, không sợ Shin. Dù bị cắn nhẹ vào tay khi cố gắng vuốt ve cái đầu đỏ au của nó, Hikari không khóc, cũng không giận. Cô bé chỉ cười, thổi một tia sáng lấp lánh từ lòng bàn tay, và nói:
“Cậu giống như một con mèo hoang vậy đó. Cậu không thích bị chạm vào khi chưa quen, đúng không?”
Shin nhìn Hikari bằng đôi mắt dị sắc, ánh lên sự tò mò. Rồi nó quay sang Aoi, như thể đang hỏi ý kiến, trước khi chậm rãi duỗi cổ ra, cho phép Hikari chạm nhẹ vào cái đầu nhỏ của mình. Đó là lần đầu tiên Shin cho phép ai khác ngoài Aoi chạm vào.
Từ hôm đó, Shin bắt đầu xuất hiện gần Hikari nhiều hơn. Nó không còn chỉ quẩn quanh Aoi, mà còn theo Hikari ra sân chơi, nằm dài dưới gốc cây khi cô bé tập luyện ma pháp, và thậm chí thỉnh thoảng phun ra vài tia lửa nhỏ để làm Hikari cười. Nhưng dù thân thiết hơn, Shin vẫn giữ nguyên quy tắc: chỉ Hikari và Aoi được chạm vào nó. Những đứa trẻ khác, dù cố gắng thế nào, cũng không thể chạm vào cái đầu đỏ au của nó mà không bị cắn.
Sơ Elena ghi chú lại từng chi tiết. Bà biết rõ rằng Shin không phải là loài vật bình thường. Dù nhỏ tuổi, nó sở hữu trí thông minh vượt xa những gì bà từng thấy ở bất kỳ sinh vật nào. Nó biết phân biệt mùi hương – không chỉ là mùi của Aoi và Hikari, mà còn là mùi của từng đứa trẻ trong trại. Mỗi lần Shin ngửi một ai đó, đôi mắt dị sắc của nó sẽ sáng lên, như thể đang ghi nhớ thứ gì đó. Nhưng dù thông minh, Shin vẫn là một đứa trẻ. Nó không hiểu hết những quy tắc xã hội, không biết cách diễn đạt cảm xúc bằng lời nói, và đôi khi, nó hành động theo bản năng thuần túy.
Một buổi chiều, khi Hikari đang chơi với các bạn, Shin bất ngờ chạy đến, cắn vào chân một cậu bé tên Taro. Cậu bé la lên, lùi lại, và bắt đầu khóc. Sơ Elena vội vàng chạy đến, nhưng Shin không hề tỏ ra hung hăng. Nó chỉ đứng đó, cái đuôi đỏ au phe phẩy nhẹ, ánh mắt không chút sợ hãi.
“Nó không làm cậu ấy chảy máu,” Hikari nói, nhìn sơ Elena với ánh mắt thông cảm. “Cậu ấy chỉ muốn kiểm tra xem răng của cậu ấy có sắc không thôi.”
Sơ Elena ngạc nhiên. Làm sao Hikari biết được điều đó?
Nhưng rồi bà nhận ra. Shin không cắn vì ghét bỏ hay tức giận. Nó cắn để kiểm tra, để học hỏi. Mỗi lần cắn, nó đều dừng lại ngay khi cảm nhận được phản ứng của đối phương, như thể đang tự nhắc nhở bản thân rằng mình không được làm người khác đau. Đó là cách Shin học hỏi thế giới – bằng cảm giác, bằng mùi hương, bằng phản ứng của những người xung quanh.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, sơ Elena ngồi bên ánh đèn dầu, viết vào cuốn sổ của mình:
"Shin không phải là một đứa trẻ bình thường. Nó có thể phân biệt Aoi và Hikari bằng mùi hương, nhưng không hiểu tại sao chúng lại giống nhau đến từng chi tiết. Nó có trí thông minh vượt trội, nhưng vẫn mang bản chất của một đứa trẻ tò mò. Nó cắn không phải vì muốn gây hại, mà để kiểm tra, để học hỏi. Và điều đáng kinh ngạc nhất là nó biết khi nào nên dừng lại."
Bà ngẩng đầu lên, nhìn về phía phòng ngủ của các đứa trẻ. Qua khe cửa, bà thấy Shin đang nằm giữa Aoi và Hikari, cái đuôi quấn quanh cổ Hikari như một chiếc vòng bảo vệ. Hai đứa trẻ ngủ say, còn Shin thì mở mắt, ánh lên hai màu cam và vàng dịu dàng trong bóng tối.
Một sinh vật kỳ lạ. Một đứa trẻ kỳ lạ. Một tình bạn kỳ lạ.
Và sơ Elena biết, điều gì đó lớn lao đang chờ đợi ba đứa trẻ này.
Sơ Elena ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh nắng buổi chiều rải dài trên trang giấy trắng của cuốn sổ. Tay bà cầm cây bút lông, nhưng chưa viết gì. Mắt bà dán chặt vào con thằn lằn đỏ đang nằm dài dưới gốc cây trong sân trại trẻ mồ côi. Shin vẫn giữ nguyên tư thế quen thuộc – cái đuôi đỏ au phe phẩy nhẹ, đôi mắt dị sắc cam và vàng liếc nhìn từng đứa trẻ đi qua. Nhưng hôm nay, sơ không chỉ chú ý đến hành động của nó mà là những gì đang dần hiện rõ trên cơ thể nhỏ bé ấy.
Từ phía sau lưng Shin, sáu gai xương nhô lên, xếp thành một hàng dọc theo sống lưng. Mỗi chiếc đều phủ một lớp da mỏng, nhẵn bóng dưới ánh nắng.
Chúng không chỉ là những mảng xương nhỏ như ở các loài thằn lằn thông thường. Những chiếc gai của Shin dài hơn, sắc nhọn hơn, và quan trọng nhất – chúng phát triển theo từng ngày. Sơ Elena đã quan sát điều này từ nhiều tuần trước. Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là những cục u bất thường, dấu hiệu của sự biến dị. Nhưng rồi bà nhận ra chúng không hề ngẫu nhiên. Chúng mọc lên theo một trình tự rõ ràng, như thể đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn lao hơn.
Shin không phải là một con thằn lằn bình thường.
Sơ Elena lẩm nhẩm trong đầu những gì mình từng đọc về sinh học và tiến hóa. Trong thế giới này, loài thằn lằn bay Draco được biết đến với khả năng lướt nhờ màng da kéo dài giữa xương sườn. Đó là bước tiến hóa thứ hai trong quá trình tiến hóa giả định từ thằn lằn lên rồng có cánh. Nhưng Shin không có màng da giữa xương sườn. Nó cũng không có cánh. Điều duy nhất hiện rõ trên cơ thể nó lúc này là sáu chiếc gai xương, và sơ Elena không hiểu tại sao.
Bà lật giở lại những ghi chép cũ trong cuốn sổ, nơi mình từng viết về các giai đoạn tiến hóa của loài rồng. Theo lý thuyết, một sinh vật muốn tiến hóa thành rồng cần trải qua bốn bước chính:
1. Gai xương và màng da – nhằm tự vệ và điều hòa nhiệt.
2. Màng da lướt giữa xương sườn – để di chuyển từ cây này sang cây khác.
3. Cánh thật sự – với khung xương chắc chắn và màng hoặc lông vũ.
4. Yếu tố thúc đẩy – như áp lực môi trường hoặc đột biến gen.
Nhưng Shin dường như bỏ qua bước thứ hai. Thay vì phát triển màng da giữa xương sườn, nó đang trực tiếp tiến tới một hình thái khác – một hình thái sơ Elena chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào.
Bà nhớ lại những lời kể về loài rồng cổ đại. Theo truyền thuyết, rồng có thể bay nhờ một cặp cánh lớn, đôi khi là hai. Nhưng sáu chiếc gai xương trên lưng Shin khiến bà nghĩ đến một khả năng khác – một khả năng mà bà chưa từng nghe ai đề cập. Nếu mỗi chiếc gai là một phần của khung xương cánh, thì khi trưởng thành, Shin có thể sở hữu ba cặp cánh? Điều đó là điều không tưởng. Không một tài liệu nào từng ghi chép về loài rồng nào có đến sáu cánh.
Nhưng Shin vẫn còn nhỏ. Nó mới chỉ ở giai đoạn đầu tiên của quá trình tiến hóa. Và dù sở hữu trí thông minh vượt trội, nó vẫn mang bản chất của một đứa trẻ – tò mò, nghịch ngợm, và đôi khi không hiểu rõ điều gì đang xảy ra với chính mình.
Sáng hôm đó, khi Hikari cố gắng vuốt ve những chiếc gai trên lưng nó, Shin bất ngờ rụt người lại, hàm răng nhỏ lộ ra những chiếc răng nhọn hoắt. Nó không cắn, nhưng ánh mắt dị sắc của nó đầy cảnh giác. Aoi liền đưa tay ra, đặt nhẹ lên cái đầu đỏ au của nó. Ngay lập tức, Shin thư giãn, cái đuôi phe phẩy nhẹ như thể đang xin lỗi.
Sơ Elena thấy rõ điều đó. Shin phân biệt được ai được phép chạm vào mình và ai không. Nhưng điều khiến bà kinh ngạc hơn cả là phản ứng của nó với chính cơ thể mình. Có những lúc, nó đưa cái đuôi quấn quanh một trong những chiếc gai lưng, cắn nhẹ vào đó như thể đang kiểm tra độ sắc bén. Nó không làm chảy máu, nhưng mỗi lần thử như vậy, nó lại ngừng lại, như thể đang tự nhắc nhở bản thân rằng mình không được gây hại.
Có một lần, một đứa trẻ tên Riku định chạm vào những chiếc gai ấy. Ngay lập tức, Shin quay lại, cắn nhẹ vào tay cậu bé. Nhưng thay vì đau đớn, Riku chỉ cảm thấy một cảm giác tê nhẹ, như thể Shin đang cảnh báo mà không muốn làm cậu bị thương.
Sơ Elena ghi chú lại chi tiết đó.
"Shin có thể kiểm soát lực cắn của mình. Nó không cắn vì tức giận hay sợ hãi. Nó cắn để kiểm tra, để học hỏi. Và mỗi lần cắn, nó đều dừng lại trước khi gây tổn thương. Đây không phải là bản năng đơn thuần. Đây là sự kết hợp giữa trí thông minh và bản năng của một sinh vật chưa trưởng thành."
Bà thở dài, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang chuyển màu. Những đám mây vàng nhạt trải dài, gợi lên hình ảnh của một thế giới rộng lớn mà bà chưa từng khám phá hết. Và trong thế giới ấy, Shin là một bí ẩn.
Không một đứa trẻ nào trong trại mồ côi biết điều đó. Chúng chỉ nghĩ rằng Shin là một con thằn lằn đặc biệt, một sinh vật kỳ lạ nhưng đáng yêu. Nhưng sơ Elena biết rõ hơn.
Shin không phải là một con thằn lằn.
Nó là một rồng con.
Và nếu những chiếc gai trên lưng nó tiếp tục phát triển như hiện tại, thì một ngày nào đó, khi trưởng thành, Shin sẽ trở thành một sinh vật mà không ai từng tưởng tượng ra.
Một con rồng không chỉ có một cặp cánh.
Một con rồng với ba cặp cánh.
Một con rồng mà không một cuốn sách nào từng ghi chép.
Một con rồng mà không một huyền thoại nào từng nói đến.
Và trong khoảnh khắc ấy, sơ Elena hiểu rằng thế giới này vẫn còn nhiều điều bí ẩn hơn bà từng nghĩ. Một thế giới nơi những sinh vật chưa từng tồn tại trong truyền thuyết đang âm thầm lớn lên, lặng lẽ viết nên câu chuyện của riêng mình.
Shin ngẩng đầu lên, đôi mắt dị sắc nhìn về phía bà. Nó không biết bà đang nghĩ gì, nhưng dường như cảm nhận được ánh nhìn của bà, nó liền quay đi, cái đuôi quấn quanh cổ Hikari như thể đang bảo vệ cô bé.
Sơ Elena mỉm cười, đặt bút xuống.
Chương sách mới của Shin vẫn chưa viết xong. Nhưng bà biết, một ngày nào đó, nó sẽ được ghi lại trong lịch sử – như một sinh vật độc nhất vô nhị.
Chaporia
Bình Luận (0)