Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 3: Ánh Mắt Dự Đoán Và Cái Nhìn Về Tương LaiChapter 3: Ánh Mắt Dự Đoán Và Cái Nhìn Về Tương Lai
20px

Trong cung điện đá cẩm thạch của Đế Quốc Aurellia, nơi những hành lang rộng lớn vang vọng tiếng bước chân và mùi hương trầm cổ kính lững lờ trong không gian, công chúa Lysandra ngồi một mình trên ban công của phòng riêng. Mái tóc vàng óng ả của cô bé được buộc gọn bằng dải lụa đỏ, đôi mắt xanh lam sâu thẳm như bầu trời đêm, ánh lên tia sáng kỳ dị mỗi khi ánh trăng chiếu vào. Cô bé mười tuổi, nhưng thần sắc lại mang vẻ già dặn vượt xa tuổi tác. Đó là bởi vì đôi mắt ấy – đôi mắt được truyền lại từ người anh trai song sinh của cô, Hoàng tử Aurelius. Một món quà và cũng là một lời nguyền, cho phép cô nhìn thấy những điều người khác không thể thấy.

Từ nhỏ, Lysandra đã biết rằng thế giới này không chỉ tồn tại những thứ hiển nhiên. Đôi mắt cô có thể nhìn xuyên qua lớp sương mù của thời gian, lướt qua những khung cảnh mờ ảo của tương lai, dù không rõ ràng. Nhưng hôm nay, cô không muốn nhìn về phía trước. Cô muốn nhìn vào hiện tại – vào cuộc hẹn hò giữa anh trai mình và cô gái được đồn đại là sẽ trở thành Hoàng Hậu tương lai.

Câu chuyện lan truyền trong cung như một cơn gió độc hại. Anh trai cô, Hoàng tử Aurelius, đang gặp mặt con gái của Lãnh Chúa Blackthorn – người nắm giữ quyền lực lớn nhất trong Đế Quốc. Cuộc gặp gỡ này không phải để tìm kiếm tình yêu, mà là để kiểm tra xem liệu cô gái ấy có đủ tư cách trở thành vợ của vị Vua tương lai hay không. Nếu cô ta được chọn, thì Blackthorn sẽ trở thành gia tộc thống trị toàn bộ Đế Quốc, che phủ mọi ngóc ngách bằng bóng tối của họ.

Lysandra không thể chịu đựng nổi sự bất lực. Cô ghét việc phải ngồi im, nghe những lời bàn tán của các cận thần, chờ đợi kết quả từ một quyết định mà cô không được góp phần. Vì vậy, khi hoàng tử cùng vị khách bí ẩn rời khỏi cung điện, cô bé liền mặc chiếc áo choàng đen, trùm đầu, và lặng lẽ đi theo.

Vườn thượng uyển của hoàng cung là nơi gặp mặt. Một khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng, với những hàng cây bạch dương trắng muốt và đài phun nước pha lê phản chiếu ánh trăng. Ở trung tâm, một chiếc ghế đá được đặt dưới tán cây hoa tử đằng tím ngắt. Đó là nơi Hoàng tử Aurelius và cô gái kia đang ngồi, trò chuyện trong im lặng.

Lysandra nấp sau một bụi cây lớn, đôi mắt xanh lam siết chặt vào hình ảnh của cô gái.

Cô ấy cũng mười tuổi, nhưng không giống với những tiểu thư yếu đuối Lysandra từng gặp. Mái tóc xanh dương nhạt của cô bé dài đến eo, buông lơi trong gió nhẹ. Đôi mắt vàng sáng như thể chứa đựng cả ánh sáng mặt trời, nhưng gương mặt lạnh lùng như băng giá, khiến vẻ dễ thương bị lu mờ. Cô bé mặc một chiếc váy đơn giản bằng vải lanh trắng, không trang sức, không hoa văn, nhưng lại khiến Lysandra cảm thấy một sự xa cách không tên.

Nhưng điều khiến trái tim Lysandra run rẩy không phải là cô gái, mà là sinh vật đứng bên cạnh cô ta.

Một con rồng.

Không phải loại rồng được khắc họa trên tranh cổ đại, cũng không phải sinh vật khổng lồ thường xuất hiện trong truyền thuyết. Con rồng này có kích thước trung bình – cao khoảng ba mét, dài gần bảy mét, với ba cặp cánh xếp gọn sau lưng. Mỗi cánh đều được cấu tạo từ màng da trong suốt, căng ra như cánh dơi, nhưng lại phát ra ánh sáng mờ nhạt. Cơ thể nó phủ đầy vảy đỏ sậm, óng ánh như lửa âm ỉ cháy trong đêm.

Nhưng điều đáng sợ nhất là lượng Ma Lực tỏa ra từ nó.

Lysandra không thể thở. Dù con rồng đang đứng yên, không cử động, nhưng không khí xung quanh cô bé đã bắt đầu nghẹt thở. Một áp lực vô hình đè xuống ngực, khiến cô gần như quỵ xuống. Đôi mắt cô co giật, như thể đang cố gắng phân tích thứ gì đó mà cô không thể hiểu nổi.

Không thể nào…

Cô bé đã từng thấy rồng trước đây – trong những lần vi hành của phụ hoàng, hoặc trong các buổi trình diễn sức mạnh của các Hiệp Sĩ Rồng. Nhưng chưa từng có con rồng nào tỏa ra lượng Ma Lực áp đảo như thế này. Dù nó đang cố gắng kìm nén, nhưng năng lượng của nó vẫn len lỏi qua từng kẽ hở trong không gian, như thể muốn nhấn chìm mọi thứ xung quanh.

Đôi mắt của Lysandra – thứ mà mọi người gọi là “Mắt Dự Đoán” – cho phép cô nhìn thấy sức mạnh của mọi sinh vật, từ con người đến quái vật. Nhưng khi cô nhìn về phía cô gái tóc xanh dương, cô không thấy gì cả.

Không phải là lượng Ma Lực yếu. Không phải là cô gái không có Ma Lực.

Mà là cô ấy đang che giấu nó hoàn hảo.

Lysandra siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nếu đúng như suy đoán của cô, thì cô gái kia không chỉ là một quý tộc thông thường. Cô ta có khả năng che giấu năng lượng của mình đến mức ngay cả đôi mắt thần kỳ của Lysandra cũng không thể phát hiện ra.

Và nếu cô ta có thể làm được điều đó…

Thì tại sao một sinh vật mạnh mẽ như con rồng kia lại lại phục tùng cô ta như một người bạn thân thiết?

Con rồng bất ngờ quay đầu, ánh mắt dị sắc cam và vàng của nó lướt qua bụi cây nơi Lysandra đang ẩn nấp. Dù không nhìn thấy cô bé, nhưng nó khẽ gầm một tiếng trầm thấp, hàm răng sắc nhọn lộ ra trong bóng tối.

Lysandra không dám thở. Cô lùi lại từng bước, từng bước chậm rãi, cho đến khi không còn nhìn thấy khu vườn nữa.

Khi đã trở về phòng, cô bé mới dám ôm lấy đầu gối, run rẩy như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi.

Đôi mắt của cô vẫn còn lưu lại hình ảnh của con rồng và cô gái tóc xanh.

Cô không biết tên của cô gái. Cô không biết tại sao con rồng lại phục tùng cô ta. Nhưng cô biết một điều chắc chắn:

Cô gái ấy không phải là một đối thủ dễ dàng bị kiểm soát.

Và nếu cô ta tiếp tục ở bên cạnh anh trai cô…

Thì tương lai của Đế Quốc sẽ thay đổi mãi mãi.

--__--

Aoi ngồi trên bậc đá của một khu vườn nhỏ trong dinh thự của Lãnh Chúa Blackthorn, nơi cô đã sống kể từ khi được nhận nuôi cách đây một năm. Dinh thự này nằm ở rìa một vương quốc nhỏ bé, nơi mà Đế Quốc Aurellia chỉ coi là một vùng đất phụ thuộc. Gió buổi chiều thổi qua những hàng cây ngân hạnh, lá vàng rơi nhẹ xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Cô bé mười tuổi, mái tóc xanh dương nhạt buông dài sau lưng, ánh mắt vàng lặng lẽ dõi theo con rồng nhỏ đang nằm cuộn tròn trên đùi mình.

Shin – con rồng đỏ với ba cặp cánh mỏng, mỗi chiếc đều được cấu tạo từ màng da trong suốt – liếc nhìn Aoi bằng đôi mắt dị sắc cam và vàng. Cái đuôi của nó phe phẩy nhẹ, như thể đang cố tỏ ra vô tội, nhưng Aoi biết rõ rằng nó hiểu tại sao cô đang tức giận.

“Cậu đã làm hơi quá rồi đó, Shin,” Aoi nói, giọng không lớn, nhưng đủ để Shin cảm nhận được sự nghiêm túc. “Cô ấy chỉ là một đứa trẻ như chúng ta. Cậu không cần phải tỏ ra đáng sợ đến mức khiến cô ấy sợ hãi như vậy.”

Shin khẽ kêu một tiếng, cái đầu nhỏ gục xuống, đôi mắt dị sắc ánh lên vẻ lúng túng. Nó không hiểu tại sao con người lại dễ bị dọa như vậy. Nó chỉ đơn giản là kiểm tra, như mọi khi. Khi nó cảm nhận được ánh mắt tò mò của cô công chúa từ đằng xa, nó chỉ quay đầu lại, hàm răng sắc nhọn lộ ra một chút. Nó không có ý định đe dọa, nhưng hình như hành động đó đã quá đủ để khiến cô bé kia bỏ chạy.

Aoi thở dài, đặt tay lên cái đầu đỏ au của Shin. Dù nó vẫn còn nhỏ, nhưng lượng Ma Lực tỏa ra từ nó đã đủ để khiến người thường không thể chịu đựng nổi. Và đặc biệt, cô công chúa kia không phải người thường – đôi mắt của cô ta có thể nhìn thấy sức mạnh của sinh vật khác, nhưng lại không thể phát hiện ra Ma Lực của Aoi. Điều đó khiến Aoi suy nghĩ nhiều hơn về khả năng của bản thân.

Cô không giống những người khác.

Từ khi còn ở trại trẻ mồ côi, Aoi đã biết điều đó. Cô không chỉ sở hữu Băng Ma Pháp – một loại ma pháp hiếm gặp – mà còn có khả năng ẩn giấu lượng Ma Lực của mình hoàn hảo đến mức ngay cả những đôi mắt đặc biệt như của công chúa cũng không thể phát hiện ra. Cô không hiểu tại sao lại như vậy. Nhưng Shin – con rồng nhỏ bé này – lại có thể cảm nhận được cô.

“Dù sao thì chuyện đã qua rồi,” Aoi nói, giọng dịu lại. “Nhưng từ giờ trở đi, cậu không được tùy tiện biểu hiện sức mạnh của mình trước mặt người khác nếu không có sự cho phép của mình.”

Shin gật đầu, cái đuôi quấn quanh cổ Aoi như một lời hứa im lặng.

Cô bé nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần khuất sau dãy núi xa. Một năm đã trôi qua kể từ ngày cô được Lãnh Chúa Blackthorn nhận nuôi. Từ một đứa trẻ mồ côi không tên tuổi, cô bây giờ là một tiểu thư quý tộc, sống trong dinh thự rộng lớn, được dạy dỗ bởi những pháp sư hàng đầu. Nhưng dù có sống trong môi trường xa hoa đến đâu, cô vẫn nhớ về Hikari – người bạn song sinh của mình về ngoại hình, nhưng hoàn toàn khác biệt về tính cách.

Hikari vẫn ở lại vương quốc này. Aoi biết điều đó. Nhưng cô chưa từng tìm gặp cô bé. Không phải vì cô không muốn, mà vì cô cần thời gian. Thời gian để hiểu rõ bản thân mình hơn, để nắm bắt được khả năng của mình, và để chuẩn bị cho những điều đang dần mở ra trước mắt.

Cô không muốn trở thành Nữ Hoàng.

Cô cũng không quan tâm đến việc được chọn làm vợ của Hoàng tử Aurelius. Cuộc hẹn hò hôm nay chỉ là một phần trong kế hoạch chính trị của gia đình Blackthorn, nơi cô hiện tại đang sống như một công cụ để củng cố quyền lực. Nhưng cô không định để bản thân trở thành một quân cờ.

Cô sẽ tự viết nên câu chuyện của mình.

Và Shin – con rồng nhỏ bé này – sẽ là người bạn đồng hành duy nhất mà cô thực sự tin tưởng.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại. Aoi khẽ mỉm cười, đặt tay lên cái đầu đỏ au của Shin lần nữa.

“Chúng ta sẽ không làm ai sợ nữa, đúng không?”

Shin khẽ kêu một tiếng, cái đuôi phe phẩy nhẹ, như thể đang đồng ý.

Dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày hôm đó, hai sinh mệnh nhỏ bé – một pháp sư băng giá và một rồng con – lặng lẽ viết nên chương mới của cuộc hành trình không tên. Một hành trình mà chưa ai biết sẽ dẫn tới đâu, nhưng chắc chắn sẽ đầy biến số.

Và ở một nơi xa xôi, trong cung điện đá cẩm thạch của Đế Quốc Aurellia, một công chúa mười tuổi vẫn chưa thể quên được cảm giác nghẹt thở khi đứng trước con rồng có ba cặp cánh.

Cô ấy biết, một ngày nào đó, cô sẽ phải đối mặt với thứ sức mạnh đó một lần nữa.

Và lần này, cô sẽ không bỏ chạy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...