Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 4: Ánh Sáng Của Sự Cân BằngChapter 4: Ánh Sáng Của Sự Cân Bằng
20px

Mặt trời vừa ló rạng trên bầu trời vương quốc nhỏ bé, ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, chiếu sáng lên ngôi làng yên bình nơi Hikari sống. Cô bé mười tuổi, mái tóc xanh dương nhạt được buộc gọn bằng dải ruy băng trắng, đôi mắt vàng sáng như ánh bình minh, đang đứng trong khu vườn nhỏ sau nhà, tay cầm một bó hoa dại mới hái. Nụ cười rạng rỡ không rời khỏi môi, dù hôm nay là một ngày đặc biệt – ngày mà lượng Ma Lực của cô chính thức chạm mốc 3.724.918 Mana, đủ để xếp cô vào Hạng C, một mức sức mạnh mà nhiều người phải ngưỡng mộ.

Nhưng Hikari không quan tâm đến điều đó.

Cô không quan tâm rằng mình là một thiên tài hiếm có, hay rằng lượng Ma Lực của cô cao hơn nhiều đứa trẻ cùng tuổi. Điều duy nhất cô quan tâm là làm sao để giúp đỡ mọi người.

“Cảm ơn cháu, Hikari ạ.”

Bà cụ Mina, người đã sống ở làng từ hàng chục năm, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hikari, ánh mắt già nua ánh lên sự biết ơn. Một vết thương sâu trên tay bà đã biến mất, thay vào đó là làn da mịn màng như chưa từng bị tổn thương.

“Không có gì đâu ạ,” Hikari cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. “Cháu chỉ muốn giúp bà thôi.”

Cô bé không cần lời khen, không cần phần thưởng. Niềm vui duy nhất của cô là thấy người khác khỏe mạnh, hạnh phúc. Đó là lý do cô chọn trở thành một Healer – phân lớp mà nhiều người coi là yếu nhất trong sáu phân lớp cơ bản.

Nhưng họ sai.

Trong thế giới này, phân lớp cận chiến như Warrior, Assassin, hay Archer thường được tôn sùng nhờ khả năng chiến đấu trực tiếp. Mage có thể hủy diệt kẻ thù từ khoảng cách xa, và Tanker là lá chắn vững chắc bảo vệ đồng đội. Nhưng Healer? Họ không thể tấn công, không thể phòng thủ hiệu quả, và trong trận chiến, họ là những mục tiêu dễ bị hạ gục nhất.

Vì vậy, nhiều người cho rằng Healer là phân lớp yếu đuối, không đáng được coi trọng.

Nhưng những ai đã từng tham gia vào đội hình mạo hiểm sẽ hiểu rõ một sự thật bất biến: Một đội hình có thể thiếu một Mage hay một Archer, nhưng không thể thiếu một Healer.

Một Warrior bị thương không thể chiến đấu tiếp nếu không có ai chữa lành. Một Assassin trúng độc sẽ chết nếu không có ai giải trừ. Một Mage kiệt sức sẽ không thể niệm phép nếu không có ai hồi phục Ma Lực.

Healer là nền tảng của mọi đội hình, là trái tim của mọi cuộc hành trình.

Và hơn hết, Healer là phân lớp kiếm tiền nhiều nhất trong tất cả.

Bệnh viện, phòng khám, dịch vụ chữa trị… Nhu cầu về Ma Pháp Trị Liệu luôn tồn tại, từ tầng lớp thường dân cho đến quý tộc. Một Healer tài năng có thể xây dựng sự nghiệp vững chắc mà không cần mạo hiểm tính mạng trong các nhiệm vụ nguy hiểm.

Nhưng điều đó cũng khiến Healer trở thành một phân lớp hiếm khi xuất hiện trong đội hình chiến đấu.

Không phải vì họ không muốn. Mà là vì họ quá dễ bị giết.

Hikari biết rõ điều đó.

Cô từng nghe các mạo hiểm giả kể về những trận chiến đầy máu lửa, nơi Healer là mục tiêu đầu tiên của kẻ thù. Cô cũng từng chứng kiến một Healer trẻ tuổi bị thương nặng chỉ vì không kịp rút lui.

Nhưng điều đó không khiến cô sợ hãi.

Cô vẫn muốn giúp đỡ mọi người.

Cô vẫn muốn trở thành một Healer mạnh mẽ, đủ sức chữa lành cho cả đội hình trong trận chiến.

Chỉ là… cô biết mình còn yếu.

Dù sở hữu lượng Ma Lực đủ để xếp hạng C, khả năng chiến đấu của cô vẫn kém xa so với lượng Ma Lực mà cô nắm giữ. Cô không thể né tránh đòn đánh nhanh như Assassin, không thể phòng thủ kiên cố như Tanker, và nếu kẻ địch lao đến gần, cô chỉ có thể dùng Ma Pháp Trị Liệu để cứu bản thân – một kỹ năng không dành để chiến đấu.

Nhưng cô không từ bỏ.

Chiều hôm đó, khi mặt trời dần khuất sau núi, Hikari đang ngồi bên bờ suối, tay vuốt ve cuốn sổ da cũ – cuốn sổ mà sơ Elena từng tặng cô. Trong đó ghi lại những ghi chú về Ma Pháp Trị Liệu, những bài tập nâng cao, và cả những lời khuyên dành cho các Healer trẻ.

“Một Healer không mạnh bằng Ma Lực của mình, mà mạnh bởi sự quyết tâm,” dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ khiến cô bé mỉm cười.

Cô nhớ lại Aoi – người bạn song sinh của mình, giờ đây đang sống trong dinh thự của Lãnh Chúa Blackthorn. Cô nhớ lại Shin – con rồng nhỏ với ba cặp cánh, người bạn kỳ lạ mà cô không biết liệu có còn nhớ mình không.

Cô thở dài, ánh mắt nhìn về phía chân trời.

Một ngày nào đó, cô sẽ gặp lại họ.

Và khi đó, cô muốn chứng minh rằng, dù là một Healer, cô vẫn có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Đêm dần buông, làng mạc chìm vào giấc ngủ yên bình. Hikari trở về nhà, đặt cuốn sổ lên bàn, rồi ngồi xuống trước cửa, ngắm nhìn bầu trời đầy sao.

Một bóng dáng mờ ảo lướt qua trong bóng tối.

Cô bé không nhận ra.

Nhưng vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Hikari mở cửa, ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng ngoài hiên. Ánh mắt ông ta sắc bén, mang theo vẻ trầm tĩnh của một người từng trải qua vô số trận chiến.

“Cháu là Hikari?”

Cô bé gật đầu.

Người đàn ông mỉm cười, giọng nói trầm ấm:

“Tôi đến để mời cháu tham gia một nhiệm vụ đặc biệt. Một nhiệm vụ mà chỉ một Healer như cháu mới có thể thực hiện.”

Hikari mở to đôi mắt vàng, tim đập nhanh.

Một nhiệm vụ?

Cô biết điều đó đồng nghĩa với nguy hiểm.

Nhưng cô cũng biết, đây là cơ hội để cô chứng minh bản thân.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu.

“Vâng, cháu đồng ý.”

Từ xa, trong bóng đêm, một bóng dáng khác lặng lẽ quan sát.

Đôi mắt dị sắc cam và vàng lóe sáng dưới ánh trăng.

Shin đã quay lại.

Và nó sẽ bảo vệ Hikari như đã từng làm.

Dù cô bé không biết điều đó.

Dù cô bé vẫn còn yếu.

Nhưng một ngày nào đó, cô sẽ hiểu – Healer không yếu đuối.

Họ chỉ chọn con đường khác để tỏa sáng.

Một buổi sáng yên bình trôi qua trong làng nhỏ, nơi Hikari vẫn sống cùng sơ Elena và những đứa trẻ mồ côi khác. Cô bé mười tuổi, mái tóc xanh nhạt phất phơ trong gió, đang ngồi bên bờ suối, tay cầm một bó hoa dại mới hái. Ánh mắt vàng của cô bé ánh lên sự hồn nhiên, như thể thế giới này không tồn tại đau thương hay hiểm nguy. Nhưng thực tế, cô bé biết rõ rằng thế giới không hề dễ dàng như những câu chuyện cổ tích mà sơ Elena kể mỗi tối.

Dù sở hữu lượng Ma Lực đủ để xếp hạng C, Hikari vẫn còn năm năm nữa mới được coi là trưởng thành. Trong thế giới này, mười lăm tuổi là mốc đánh dấu sự trưởng thành, và cho đến lúc đó, cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ – dù có lượng Ma Lực cao đến đâu.

Nhưng điều đó không ngăn được những lời bàn tán.

“Cô ấy có lượng Ma Lực cao đến mức đáng kinh ngạc,” một người đàn ông thì thầm với hàng xóm khi nhìn thấy Hikari đi ngang qua. “Tại sao lại lãng phí nó vào một Healer?”

“Đúng vậy,” một phụ nữ đáp lại, giọng đầy tiếc nuối. “Nếu là một Mage hay Warrior, cô bé có thể trở thành một trong những người mạnh nhất vùng này. Nhưng làm Healer… chẳng phải quá uổng phí sao?”

Hikari không nghe thấy những lời đó, hoặc nếu có, cô bé cũng chọn không để tâm. Cô không quan tâm đến việc ai nghĩ gì về quyết định của mình. Đối với cô bé, điều quan trọng nhất là giúp đỡ người khác.

Nhưng ngay cả những người được cô bé chữa lành cũng không hiểu rõ giá trị của một Healer.

Một buổi chiều, một nhóm mạo hiểm giả ghé vào làng, yêu cầu Hikari chữa trị cho một thành viên bị thương trong cuộc hành trình. Người đàn ông tên Kael, một Warrior với cơ thể rắn chắc và khuôn mặt đầy vết sẹo, nhìn cô bé với ánh mắt nghi ngờ.

“Cô bé này sao? Cô ấy còn nhỏ hơn cả con gái tôi,” Kael lẩm bẩm, liếc nhìn Hikari. “Tôi không muốn xúc phạm, nhưng liệu cô ấy có thể chữa lành tốt không?”

Hikari mỉm cười, không tỏ ra tức giận. Cô bé biết những lời nói đó không xuất phát từ ác ý, mà từ sự hiểu lầm.

“Cháu sẽ làm hết sức mình,” cô bé nói, giọng nhẹ nhàng.

Khi bàn tay nhỏ bé của Hikari chạm vào vai Kael, ánh sáng trắng tinh khiết lan tỏa, vết thương sâu trên cơ thể anh ta liền khép lại trong vài giây. Kael mở to mắt, không thể tin nổi.

“Chuyện này… thật không thể tin được.”

Nhưng sau đó, anh ta thở dài, ánh mắt mang theo sự phức tạp.

“Cô bé này có lượng Ma Lực đủ để phá hủy một bức tường, nhưng lại dùng nó để chữa lành,” Kael lắc đầu. “Tôi không hiểu tại sao lại có người chọn con đường yếu đuối như vậy.”

Hikari không trả lời. Cô bé chỉ tiếp tục mỉm cười, như thể không nghe thấy lời nói của Kael.

Trong thế giới này, Healer luôn bị đánh giá thấp. Dù là phân lớp quan trọng nhất trong đội hình, nhưng họ không được tôn vinh như các phân lớp khác. Một Warrior có thể giết chết kẻ thù bằng một đòn đánh, một Mage có thể thiêu rụi cả một đội quân bằng một phép thuật, nhưng Healer? Họ chỉ đứng ở phía sau, dùng Ma Lực để chữa lành, không bao giờ được công nhận như những người anh hùng.

Và Hikari biết rõ điều đó.

Cô bé không có thiên phú trong chiến đấu. Dù sở hữu lượng Ma Lực cao đến mức khiến nhiều người ngưỡng mộ, nhưng cô không thể sử dụng nó để tấn công hay phòng thủ hiệu quả. Mỗi lần cố gắng học các kỹ năng chiến đấu, cô bé đều thất bại. Cơ thể nhỏ bé của cô không đủ sức mạnh để né tránh đòn đánh, và cô không có phản xạ chiến đấu nhanh nhạy như các phân lớp khác.

Có một lần, cô thử tập luyện với một thanh kiếm gỗ, cố gắng mô phỏng lại những động tác mà các mạo hiểm giả thường dùng. Nhưng chỉ sau vài phút, cô đã kiệt sức, đôi tay run rẩy, ánh mắt mờ đi vì thiếu hơi thở.

Sơ Elena thấy vậy, liền chạy đến, ôm lấy cô bé.

“Cháu không cần phải chiến đấu,” sơ nói, giọng dịu dàng. “Chức trách của cháu là chữa lành, không phải giết chóc.”

Hikari gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi.

Cô bé biết điều đó. Cô bé không muốn chiến đấu. Nhưng có đôi lúc, cô tự hỏi: Nếu cô không thể bảo vệ bản thân, thì làm sao cô có thể bảo vệ người khác?

Một ngày nọ, một tin xấu lan truyền trong làng. Một đoàn thương nhân bị cướp tấn công trên đường đến thị trấn gần đó. Nhiều người bị thương, và họ đang chạy trốn về hướng làng.

Hikari không chần chừ, lập tức thu dọn đồ đạc, chuẩn bị hỗ trợ. Nhưng khi cô bé bước ra khỏi nhà, sơ Elena giữ cô lại.

“Cháu không thể đi,” sơ nói, ánh mắt nghiêm nghị. “Đó là nơi nguy hiểm.”

“Nhưng cháu là Healer,” Hikari phản đối. “Cháu phải giúp họ.”

“Cháu còn nhỏ,” sơ Elena nói, giọng kiên quyết. “Cháu chưa đủ sức mạnh để đối mặt với những kẻ cướp.”

Hikari cúi đầu, ánh mắt buồn bã. Cô bé hiểu lý do của sơ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất lực.

Đêm đó, Hikari nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Cô bé biết mình không mạnh như lượng Ma Lực mà cô sở hữu. Cô bé cũng biết rằng nếu cô cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn, cô có thể đánh mất khả năng chữa lành của mình. Đó là điều mà mọi Healer đều gặp phải – sự cân bằng giữa sức mạnh và lòng nhân ái.

Nhưng cô bé vẫn tin rằng, một ngày nào đó, cô sẽ chứng minh được giá trị của mình.

Không phải bằng cách chiến đấu.

Mà bằng cách chữa lành.

Bằng cách mang lại hy vọng.

Bằng cách tỏa sáng theo cách riêng của một Healer.

Và dù thế giới này không công bằng, dù mọi người không hiểu giá trị của cô, Hikari vẫn sẽ tiếp tục mỉm cười.

Vì đó là bản chất của cô bé.

Một ánh sáng dịu dàng giữa bóng tối của thế giới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chapter 4: Ánh Sáng Của Sự Cân Bằng - Ánh Sáng Tàn Khốc | Chaporia