Trong căn cứ của Đoàn Số 1, nơi những thành viên Hạng S mạnh mẽ nhất Đế Quốc đang chuẩn bị cho nhiệm vụ mới, bầu không khí tràn ngập sự nghiêm túc. Dưới sự dẫn dắt của Đoàn Trưởng Aoi – cô gái mười sáu tuổi được xếp hạng thứ hai trong toàn Đế Quốc về khả năng chữa lành – đội hình này không chỉ là một nhóm mạo hiểm giả tầm thường. Họ là thanh kiếm sắc bén nhất của Hội Red Fang, được đào tạo để đối đầu với các mối đe dọa lớn nhất.
Aoi ngồi trên phiến đá lớn, mái tóc xanh nhạt buông dài sau lưng, đôi mắt vàng ánh lên nụ cười rạng rỡ. Cô bé mặc bộ trang phục đơn giản của một Healer, nhưng lượng Ma Lực tỏa ra từ cơ thể đủ khiến không khí xung quanh rung động. Bên cạnh cô là con rồng đen – sinh vật mà cả Đế Quốc đều kinh ngạc vì sự tồn tại kỳ lạ của nó.
Tên của nó là Crimson, một con Hắc Long với đôi mắt đỏ rực như lửa âm u. Cơ thể nó phủ đầy vảy đen bóng loáng, nhưng kích thước lại nhỏ hơn nhiều so với các Hắc Long trưởng thành khác. Lượng Ma Lực của nó chỉ đạt mức Hạng A – yếu hơn bất kỳ Hắc Long nào cùng tuổi. Tuy nhiên, điều khiến Crimson trở nên đặc biệt không phải là sức mạnh, mà là trí tuệ và sự tận tụy.
Crimson không giống những con rồng thuần hóa khác. Nó không hành động theo bản năng, không coi Aoi là chủ nhân, mà là bạn đồng hành. Mỗi lần cô bé đặt tay lên cái đầu nhỏ của nó, nó liền khẽ gầm một tiếng hài lòng, cái đuôi phe phẩy nhẹ như thể đang vẫy đuôi chào. Dù có thể bay lên trời và rời đi bất kỳ lúc nào, nó chọn ở lại, làm phương tiện di chuyển riêng của Aoi.
“Cậu không cần phải thấp thỏm đâu,” Aoi thì thầm, vuốt nhẹ qua lớp vảy lạnh lẽo của Crimson. “Chúng ta sẽ không gặp phải rắc rối lớn như lần trước.”
Crimson khẽ gật đầu, ánh mắt đỏ rực lóe lên vẻ yên tâm.
Dù Aoi sở hữu hai con rồng, con rồng đỏ Astares – sinh vật với ba cặp cánh và đôi mắt cam rực – không có mặt hôm nay. Astares quá khó bảo, quá kiêu ngạo, và hoàn toàn không chịu nghe lời bất kỳ ai ngoài Aoi. Dù có lượng Ma Lực vượt xa cả Aoi, nó thường xuyên rời đi theo ý muốn, khiến các thành viên trong Đoàn cảm thấy bất an.
“Astares mạnh hơn Crimson rất nhiều,” một Mage Hạng S trong Đoàn thì thầm với đồng đội. “Tại sao Đoàn Trưởng lại ưu ái Crimson hơn?”
“Vì Crimson biết nghe lời,” người đồng đội đáp, ánh mắt thoáng qua bóng dáng của Aoi và con rồng đen. “Astares dù mạnh, nhưng không thể kiểm soát. Crimson mới là người bạn thật sự của cô ấy.”
Một trong những lý do khiến các Đoàn Trưởng khác e ngại Aoi không phải là khả năng chữa lành của cô, mà là sự tàn nhẫn bất ngờ của cô khi ai đó dám đe dọa đến những thứ cô coi trọng.
Một năm trước, Băng Rắn Độc – nhóm cướp từng tấn công làng nhỏ nơi Hikari sống – lén lút xâm nhập vào Đế Quốc. Chúng định dùng vũ lực để đe dọa các thương đoàn, nhưng đã phạm một sai lầm chí mạng: dám nhắm đến Crimson.
“Một con rồng yếu đuối,” tên thủ lĩnh của Băng Rắn Độc cười khẩy khi nhìn thấy Crimson đang nghỉ ngơi bên bờ suối. “Chúng ta có thể giết nó, rồi bán xác cho các học giả.”
Nhưng chúng không biết rằng Aoi đang ở gần đó.
Cô bé không nói gì. Cô chỉ đưa tay phải ra, luồng Ma Lực màu xanh lam tỏa ra, phủ một lớp băng dày đặc lên toàn bộ khu vực. Không khí lạnh lẽo lan tỏa, hơi thở của mọi người đông lại thành sương giá.
Ầm!
Toàn bộ Băng Rắn Độc bị đóng băng trong nháy mắt, cơ thể cứng đờ như những bức tượng sống. Nhưng điều khiến các học giả Đế Quốc kinh ngạc không phải là tốc độ hay phạm vi của phép thuật – mà là chi tiết của từng bức tượng.
Mỗi sợi tóc của tên thủ lĩnh đều được tái tạo hoàn hảo. Ánh mắt kinh hoàng của chúng được giữ nguyên trong lớp băng. Không phải là những khối băng thô sơ, mà là những tác phẩm điêu khắc sống động đến mức khiến người xem không dám thở mạnh.
Các Đoàn Trưởng khác có mặt tại hiện trường đều rùng mình.
“Cô ấy không phải là một Healer,” một người thì thầm, giọng run rẩy. “Cô ấy là một kẻ hủy diệt mang thân hình Healer.”
Quay lại hiện tại, Aoi vẫn giữ vẻ hồn nhiên, nhưng trong mắt cô bé lóe lên tia sáng lạnh lùng.
“Crimson, đừng lo lắng,” cô nói, ánh mắt quét qua các thành viên trong Đoàn. “Không ai dám làm hại cậu.”
Crimson gật đầu, cái đuôi quấn quanh cổ cô như một chiếc vòng bảo vệ. Dù yếu hơn Astares, nó hiểu rõ rằng Aoi coi trọng nó vì tình bạn, không phải sức mạnh.
Các thành viên trong Đoàn đều biết điều này. Họ hiểu rằng dù Aoi tỏ ra ngây thơ và vui vẻ, nhưng nếu ai đó chạm vào Crimson, họ sẽ không còn cơ hội hối hận.
Dù yếu hơn các Hắc Long trưởng thành, Crimson lại sở hữu trí tuệ vượt xa cả những con rồng khác. Nó không hành động theo bản năng, mà luôn tính toán kỹ lưỡng trước khi di chuyển.
Trong một nhiệm vụ trước đây, khi một sinh vật Hạng S tấn công từ phía sau, Crimson không chỉ cảnh báo Aoi kịp thời, mà còn dùng thân hình nhỏ bé của mình để che chắn cho một thành viên yếu nhất trong Đoàn.
“Cậu không cần làm vậy,” thành viên đó lắp bắp.
Crimson không đáp. Nó chỉ liếc nhìn cô gái trẻ, ánh mắt đỏ rực mang theo một thông điệp rõ ràng: Ta sẽ không để bất kỳ ai trong Đoàn bị tổn thương.
Dù là Healer, Aoi không hề yếu đuối. Cô bé có thể chữa lành cho cả đội hình trong trận chiến, nhưng cũng có thể đóng băng cả một đội quân chỉ bằng một cái chạm tay.
Crimson hiểu rõ điều này. Nó không sợ Aoi, nhưng nó tôn trọng sức mạnh của cô bé.
Khi Đoàn chuẩn bị lên đường, Aoi nhảy lên lưng Crimson, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi.
“Hôm nay sẽ không có trận chiến,” cô nói, giọng vẫn trong trẻo như mọi khi. “Chúng ta chỉ đi khảo sát thôi.”
Các thành viên trong Đoàn gật đầu, nhưng không ai dám thở phào. Họ biết rõ một điều:
Dù Aoi tỏ ra ngây thơ, dù Crimson yếu hơn Astares, cả hai đều là những ẩn số mà không ai dám coi thường.
Và nếu ai đó dám thử thách điều đó…
Họ sẽ kết thúc như Băng Rắn Độc – hóa thành những bức tượng băng hoàn mỹ, đứng lặng lẽ trong rừng sâu, như một lời cảnh báo cho những kẻ ngạo mạn.
---
Crimson có vẻ cảm thấy thất vọng... chúng không nhận ra nó sao?
Chaporia
Bình Luận (0)