Một buổi chiều yên bình trong làng nhỏ của Vương Quốc Aurelia Nhỏ, nơi Hikari vẫn sống cùng sơ Elena và những đứa trẻ mồ côi. Cô bé mười tuổi, mái tóc xanh nhạt phất phơ trong gió, đang ngồi bên bờ suối, tay cầm một bó hoa dại mới hái. Nụ cười rạng rỡ không rời khỏi môi, dù hôm nay là một ngày đặc biệt – ngày mà lượng Ma Lực của cô chính thức chạm mốc 3.724.918 Mana, đủ để xếp cô vào Hạng C, một mức sức mạnh mà nhiều người phải ngưỡng mộ.
Nhưng Hikari không quan tâm đến điều đó.
Cô không quan tâm rằng mình là một thiên tài hiếm có, hay rằng lượng Ma Lực của cô cao hơn nhiều đứa trẻ cùng tuổi. Điều duy nhất cô quan tâm là làm sao để giúp đỡ mọi người.
Tuy nhiên, thế giới này không cho phép sự yên bình tồn tại mãi.
Một buổi sáng, khi mặt trời vừa ló rạng, tiếng chuông báo động vang lên khắp làng. Một nhóm mạo hiểm giả bị thương nghiêm trọng vừa chạy trốn về hướng làng, bị truy đuổi bởi một đội quân nhỏ của một băng cướp nổi tiếng – Băng Rắn Độc, những kẻ tàn bạo chuyên tấn công các đoàn thương nhân yếu thế.
Sơ Elena lập tức yêu cầu Hikari chuẩn bị hỗ trợ chữa lành. Nhưng trước khi cô bé kịp thu dọn đồ đạc, một tiếng gầm chấn động bầu trời vang lên.
Một con rồng.
Không phải Shin – con rồng đỏ nhỏ bé với ba cặp cánh – mà là một sinh vật khổng lồ, da đen như than, đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục. Nó lao xuống từ bầu trời, đôi cánh rộng che khuất ánh nắng, tiếng gầm vang vọng như sấm sét.
“Một rồng hoang dã?” Một người dân hét lên.
“Không… nó có chủ!”
Từ lưng rồng, một bóng dáng bước xuống. Người đàn ông mặc áo giáp đen, khuôn mặt che giấu dưới chiếc mũ trùm đầu. Nhưng giọng nói của hắn ta lạnh lùng, đầy uy hiếp:
“Đây là lãnh thổ của Băng Rắn Độc. Từ nay, tất cả tài nguyên của làng này thuộc về chúng ta.”
Hikari đứng sau sơ Elena, nhìn về phía người đàn ông và con rồng của hắn. Lượng Ma Lực của con rồng đó vượt xa bất kỳ sinh vật nào cô từng gặp – chắc chắn đã chạm đến Hạng B.
Cô cảm nhận được áp lực vô hình đè xuống ngực.
Các mạo hiểm giả bị thương nằm bất động, không thể chiến đấu. Những người dân trong làng run rẩy, không dám thở mạnh.
Và Hikari biết, nếu không hành động, mọi người sẽ chết.
Người đàn ông bước lại gần, ánh mắt nhìn Hikari với vẻ khinh miệt.
“Một Healer? Cô nghĩ mình có thể làm gì ở đây?”
Hikari không trả lời. Cô bé chỉ siết chặt tay, lòng bàn tay tỏa ra luồng ánh sáng trắng yếu ớt.
Nhưng rồi, con rồng đen của kẻ địch bất ngờ gầm lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía cô.
Nó cảm nhận được điều gì đó.
Không phải lượng Ma Lực của Hikari – dù cao, nhưng vẫn ở Hạng C.
Mà là bản chất của Quang Ma Pháp.
Ánh sáng thuần khiết, mang theo sức nóng đủ để thiêu rụi thép.
Một dạng phép thuật không chỉ chữa lành, mà còn hủy diệt.
“Tránh ra!” Người đàn ông ra lệnh cho con rồng.
Con rồng lập tức há miệng, phun ra một luồng lửa đen dày đặc, hướng thẳng về phía Hikari.
Thời gian như chậm lại.
Hikari giơ tay lên, luồng ánh sáng trắng tỏa ra từ lòng bàn tay, tạo thành một lớp màn sáng mỏng.
Ầm!
Luồng lửa đen va vào màn sáng, gây ra một vụ nổ lớn. Hikari bị hất văng ra sau, va vào bức tường đá. Máu chảy từ khóe miệng, nhưng cô bé vẫn đứng dậy.
Đôi mắt vàng của cô bé ánh lên sự kiên quyết.
Cô không muốn chiến đấu.
Nhưng cô không thể để mọi người chết.
Lần đầu tiên trong đời, Hikari tập trung toàn bộ Ma Lực vào một đòn tấn công.
Cô bé giơ tay phải lên cao, luồng ánh sáng trắng tinh khiết tỏa ra ngày càng chói mắt. Nhiệt độ xung quanh tăng lên, không khí trở nên nghẹt thở.
Người đàn ông nhìn Hikari, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự nghi ngờ.
“Cô ấy định làm gì?”
Con rồng đen của hắn ta cũng cảm nhận được mối đe dọa. Nó gầm lên, chuẩn bị bay lên trời để tránh xa luồng ánh sáng đó.
Nhưng đã quá muộn.
“Ánh Sáng Thiêu Đốt!”
Một tia sáng trắng đâm xuyên qua không trung, như một thanh kiếm khổng lồ. Nó đâm trúng cánh phải của con rồng, khiến sinh vật khổng lồ rú lên trong đau đớn.
Máu đen phun trào.
Người đàn ông mở to mắt, không thể tin nổi.
“Cô ấy… một Healer lại có thể làm được điều này?!”
Con rồng đen mất kiểm soát, rơi xuống đất, tạo ra một vụ nổ lớn. Người đàn ông cố gắng chạy trốn, nhưng bị thương nặng, không thể tiếp tục tấn công.
Băng Rắn Độc tan rã.
Mọi người trong làng thở phào, nhưng ánh mắt họ nhìn Hikari không còn đơn thuần là sự biết ơn.
Mà là kinh ngạc.
Và lo lắng.
Đêm đó, Hikari ngồi một mình bên bờ suối, tay run rẩy.
Cô bé nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi.
Cảm giác khi Quang Ma Pháp của cô không chỉ chữa lành, mà còn mang theo sức mạnh hủy diệt.
Cô bé không muốn chiến đấu.
Nhưng cô không thể phủ nhận một điều:
Cô có thể trở thành một Mage Quang Ma Pháp mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.
Cô bé khẽ mỉm cười, nhưng nước mắt lặng lẽ rơi.
“Mình vẫn sẽ là một Healer,” cô thì thầm. “Nhưng mình sẽ không để ai phải chết nữa.”
Hikari ngồi trên bậc đá của ngôi nhà nhỏ, ánh mắt vàng đăm đăm nhìn vào lòng bàn tay của mình. Dù đã qua nhiều giờ kể từ trận chiến với con rồng đen, cơ thể cô bé vẫn còn mệt mỏi, từng cơ bắp đau nhức như bị kéo căng đến giới hạn. Lượng Ma Lực trong cơ thể gần như trống rỗng, để lại sau lưng cảm giác trống vắng và lâng lâng khó chịu.
Nhưng cô không quan tâm đến điều đó.
Điều khiến cô suy nghĩ là cách cô đã sống sót.
Cô nhớ lại khoảnh khắc con rồng đen phun lửa về phía mình. Dù luồng lửa đen dày đặc và nóng bỏng, Hikari nhận ra một chi tiết quan trọng: nó thiếu sự tập trung.
“Nếu nó dành thêm một giây để tích tụ sức mạnh…” Cô thì thầm, giọng run rẩy. “Màn sáng của mình có lẽ sẽ vỡ tan.”
Con rồng đã hành động quá vội vàng, bị cuốn vào cảm xúc hoảng loạn khi phát hiện ra rằng một Healer lại dám phản công. Thay vì dùng toàn bộ sức mạnh của mình để tiêu diệt mục tiêu, nó chỉ phun ra một đợt lửa yếu, đủ để dọa người thường nhưng không đủ để hạ gục một đối thủ như Hikari.
Cô biết rõ điều đó.
Và cô cũng biết rằng lần sau, kẻ thù sẽ không mắc sai lầm đó nữa.
Sơ Elena ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát Hikari. Bà hiểu rằng cô bé đang tự phân tích trận chiến, cố gắng rút ra bài học từ trải nghiệm chết người này.
“Cháu đã làm rất tốt,” sơ nói, giọng dịu dàng.
Hikari lắc đầu.
“Không, cháu không làm tốt. Cháu chỉ sống sót vì may mắn.”
Cô bé thở dài, ánh mắt nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần khuất sau dãy núi xa.
“Nhưng cháu nhận ra một điều,” Hikari tiếp tục. “Cháu có thể tập trung toàn bộ Ma Lực của mình trong một khoảng thời gian ngắn. Dù chỉ là vài giây, nhưng lượng Ma Lực đó đủ để tạo ra một đòn tấn công mạnh mẽ hơn bất kỳ ai ở Hạng C khác.”
Sơ Elena nhíu mày.
“Cháu có thể làm điều đó?”
“Vâng,” Hikari gật đầu. “Cháu không thể duy trì nó lâu, và sau đó cháu sẽ kiệt sức hoàn toàn… Nhưng nếu cháu cần một đòn đánh quyết định, cháu có thể làm được.”
Đây là khả năng đặc biệt của cô bé – đầu ra Ma Lực.
Trong thế giới này, lượng Ma Lực quyết định sức mạnh của một người, nhưng đầu ra Ma Lực – khả năng tập trung và giải phóng năng lượng trong thời gian ngắn – mới là yếu tố quyết định trong chiến đấu.
Dù ở Hạng C, Hikari có thể giải phóng một lượng Ma Lực lớn hơn bất kỳ ai cùng hạng, thậm chí sánh ngang Hạng B trong khoảnh khắc đó.
Nhưng giá phải trả là cơ thể cô bé gần như kiệt sức sau mỗi lần sử dụng.
Hikari biết rõ điểm yếu của mình.
Là một Healer, cô không được đào tạo để chiến đấu. Cô không có kỹ năng né tránh, không có khả năng phòng thủ, và nếu kẻ thù đủ nhanh, họ có thể hạ gục cô trước khi cô kịp phản ứng.
Nhưng cô cũng biết một điều khác:
Cô không thể tiếp tục dựa vào may mắn.
Cô không muốn chiến đấu. Cô không muốn trở thành một Mage chuyên dùng Quang Ma Pháp để hủy diệt.
Nhưng cô cũng không thể để bản thân và những người xung quanh bị tổn thương vì sự yếu đuối của mình.
Đêm đó, Hikari nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Cô bé biết rằng mình phải thay đổi. Không phải bằng cách từ bỏ vai trò của một Healer, mà bằng cách làm chủ cả hai mặt của Quang Ma Pháp – chữa lành và hủy diệt.
“Cháu sẽ không trở thành một Mage,” cô bé thì thầm, nắm chặt tay. “Nhưng cháu sẽ không để bản thân yếu đuối như hôm nay nữa.”
Cô bé quyết định bắt đầu luyện tập. Không phải để chiến đấu như một Warrior hay Mage, mà để có thể tự bảo vệ bản thân và đồng đội trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất.
Cô sẽ không từ bỏ con đường của một Healer.
Nhưng cô sẽ không để bản thân trở thành gánh nặng cho đội hình.
Trong bóng tối, một bóng dáng lặng lẽ quan sát Hikari qua cửa sổ. Đó là Elena – cô gái kiêu ngạo từng coi thường Hikari vì Quang Ma Pháp của cô bé.
Nhưng hôm nay, ánh mắt của Elena không còn là sự khinh miệt.
Mà là sự kính nể.
Cô bé hiểu rằng Hikari không chỉ là một thiên tài.
Cô bé là một ẩn số.
Một Healer có thể phát nổ toàn bộ lượng Ma Lực trong một đòn đánh duy nhất.
Một người có thể chữa lành cả đội hình, nhưng cũng có thể tiêu diệt kẻ thù trong khoảnh khắc.
Một thiên thần mang theo ánh sáng hủy diệt.
Elena mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.
“Mình sẽ không thua,” cô bé thì thầm, rồi biến mất vào bóng đêm.
Ngày hôm đó, Hikari không chỉ chứng minh sức mạnh của mình.
Cô bé còn thức tỉnh một thực tế mà không ai dám thừa nhận:
Healer không yếu đuối.
Họ chỉ chọn con đường khác để tỏa sáng.
Và nếu Hikari tiếp tục phát triển, thì một ngày nào đó, cả thế giới sẽ phải công nhận điều đó.
Dù là một Healer, dù là một thiên tài, dù là một đứa trẻ mười tuổi…
Cô bé sẽ không để bản thân bị bỏ qua.
Cô bé sẽ không để ánh sáng của mình bị che khuất.
Vì đó là ánh sáng của sự cứu rỗi.
Và cũng là ánh sáng của sự hủy diệt.
Chaporia
Bình Luận (0)