Sau trận chiến ngắn ngủi nhưng đầy biến động, tàn dư của Băng Rắn Độc rút lui về căn cứ tạm thời được dựng lên trong rừng sâu. Không khí trong lều chỉ huy nặng nề đến nghẹt thở. Những tên thủ hạ bị thương nằm la liệt trên nền đất ẩm ướt, tiếng rên rỉ vang lên như những nốt nhạc chói tai phá vỡ sự im lặng.
Trưởng nhóm, người đàn ông mặc áo giáp đen, đứng tựa vào cột lều, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía con rồng đen đang nằm bất động bên ngoài. Sinh vật khổng lồ ấy giờ đây chỉ còn là cái bóng của chính mình – cánh phải cháy sém, vết thương sâu hoắm phun ra từng tia máu đen như mực. Nhưng điều khiến hắn lo lắng không phải là tình trạng của nó, mà là nguyên nhân khiến nó gục ngã.
Con rồng đen không chết. Dù vết thương nghiêm trọng, lượng Ma Lực trong cơ thể nó vẫn còn nguyên, chưa bị hao tổn. Tuy nhiên, Hắc Hỏa – ma pháp đặc biệt của nó, kết hợp giữa Hoả và Ám, đã bị ngăn chặn một cách kỳ lạ.
Hắc Hỏa không phải là lửa thông thường, nó hiếm hơn cả Ám lẫn Quang Ma Pháp. Nó mang trong mình sự kết hợp tinh tế giữa nhiệt độ thiêu đốt và năng lượng tăm tối, khiến nó vừa phá hủy vật chất, vừa ăn mòn tinh thần kẻ địch. Tuy nhiên, sức mạnh này không thuần túy như Ám Ma Pháp hay Quang Ma Pháp. Nó bị pha loãng bởi bản chất của Hoả, khiến tính tương khắc với Quang Ma Pháp bị giảm đáng kể.
Nhưng con rồng biết rõ điều mà đám người kia không nhận ra.
Trong khi những tên thủ hạ bàn tán về việc phục thù, con rồng đen lặng lẽ mở mắt, đôi đồng tử đỏ rực phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Dù cơ thể đau đớn, nó vẫn cảm nhận được một điều kinh ngạc: lượng Ma Lực của Hikari, dù ở Hạng C, lại có thể giải phóng một đợt đầu ra khủng khiếp trong khoảnh khắc.
Không giống các Mage Hạng C thường chỉ duy trì Ma Lực ổn định, Hikari đã tập trung toàn bộ năng lượng của mình vào một đòn đánh duy nhất. Điều đó khiến lượng Ma Lực tỏa ra trong vài giây ngắn ngủi vượt xa giới hạn thông thường, đủ để gây tổn thương nghiêm trọng cho một sinh vật Hạng B như nó.
Nếu nó không hoảng loạn, nếu nó kịp thời phản ứng, nó đã có thể kết thúc trận đấu chỉ bằng một hơi thở Hắc Hỏa mạnh mẽ hơn. Nhưng khoảnh khắc sợ hãi đã khiến nó vội vàng phun ra một luồng lửa yếu, và từ đó, mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Con rồng khẽ gầm lên một tiếng trầm thấp, như thể đang tự nhắc nhở bản thân rằng ần tới, nó sẽ không mắc sai lầm đó nữa.
Bên trong lều chỉ huy, cuộc tranh luận giữa các thành viên Băng Rắn Độc ngày càng gay gắt.
“Chúng ta phải quay lại,” một tên thủ hạ gằn giọng, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Một Healer Hạng C không đáng sợ đến mức đó. Nếu con rồng không hoảng loạn, chúng ta đã thắng!”
“Đúng vậy,” người đàn ông áo giáp đen gật đầu, giọng nói lạnh lùng. “Nhưng điều khiến ta lo lắng không phải là cô bé đó. Mà là cách cô ấy khiến Hắc Hỏa của rồng ta bị suy yếu.”
Một tên thủ hạ khác nhíu mày.
“Cô ta chỉ là một Healer. Làm sao cô ta có thể ảnh hưởng đến Hắc Hỏa? Ma Pháp của nó không chỉ là lửa, mà còn chứa cả bóng tối. Nó mạnh hơn bất kỳ thứ gì chúng ta từng gặp.”
“Nhưng ánh sáng đó…” Người đàn ông dừng lại, ánh mắt tối sầm lại. “Nó không chỉ là ánh sáng. Đó là thứ có thể xuyên qua cả bóng tối, khiến Hắc Hỏa trở nên vô dụng.”
Không ai đáp lại.
Trong thế giới này, Ám Ma Pháp và Quang Ma Pháp luôn được xem là hai mặt đối lập, tương khắc lẫn nhau. Khi chúng va chạm, sát thương tăng lên đáng kể, như thể hai lực lượng đang cố gắng xóa sổ nhau khỏi tồn tại.
Nhưng Hắc Hỏa không thuần túy là Ám. Nó là sự pha trộn giữa lửa dữ dội và bóng tối dịu nhẹ, khiến khả năng tương khắc với Quang Ma Pháp bị giảm đi đáng kể. Thay vào đó, nó chỉ mang theo một chút tính chất tương phản, đủ để gây thêm sát thương so với Hoả Ma Pháp thông thường, nhưng không đủ để tạo ra hiệu ứng hủy diệt.
Ngược lại, Quang Ma Pháp của Hikari không bị pha loãng. Nó thuần khiết, không lẫn tạp chất, khiến mỗi lần chạm vào cơ thể con rồng, nó đều để lại sau lưng cảm giác như bị thiêu rụi từ bên trong.
Những kẻ trong Băng Rắn Độc không hiểu điều này. Họ chỉ biết rằng một Healer trẻ tuổi đã khiến một con rồng Hạng B bị thương nặng. Nhưng con rồng thì hiểu.
Và nó biết rằng nếu Hikari không kiệt sức sau cú đánh đó, nó đã không có cơ hội sống sót.
Dù con rồng còn sống, Băng Rắn Độc vẫn coi trận chiến là thất bại. Họ không biết rằng Hikari đã cạn kiệt toàn bộ Ma Lực sau đòn tấn công cuối cùng. Đối với họ, cô bé vẫn là một Healer Hạng C yếu đuối, chỉ may mắn có được một loại ma pháp hiếm.
“Chúng ta sẽ quay lại,” người đàn ông áo giáp đen nói, giọng đầy quyết tâm. “Lần này, chúng ta sẽ không để bất kỳ Healer nào cứu mạng cô ta.”
Nhưng không ai trong số họ nhận ra rằng họ đang đánh giá thấp một kẻ có thể tập trung toàn bộ Ma Lực vào một đòn đánh duy nhất. Họ cũng không biết rằng khả năng cảm nhận Ma Lực của con rồng vượt xa con người, và chính nó là kẻ duy nhất hiểu rõ sức mạnh thực sự của Hikari.
Đêm đó, trong rừng sâu, con rồng đen lặng lẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời nơi làng nhỏ nằm yên bình. Nó không ghét Hikari. Cũng không coi cô bé là kẻ thù.
Thay vào đó, nó cảm thấy một sự tôn trọng kỳ lạ dành cho đứa trẻ dám sử dụng ánh sáng để chống lại bóng tối.
Nhưng nó cũng biết rằng nếu gặp lại, nó sẽ không để bản thân bị lấn át.
Vì ánh sáng có thể thiêu đốt bóng tối, nhưng bóng tối vẫn luôn có cách để nuốt chửng ánh sáng – nếu nó đủ kiên nhẫn.
Và con rồng đen, dù bị thương, vẫn còn rất nhiều thời gian để chờ đợi.
Trong khi Băng Rắn Độc lên kế hoạch trả thù, Hikari vẫn đang nằm trong ngôi nhà nhỏ, cơ thể kiệt sức sau trận chiến.
Cô bé không biết rằng mình đã khiến một sinh vật Hạng B bị thương nặng, cũng không hiểu tại sao ánh sáng của cô lại có thể làm tổn thương con rồng như vậy.
Nhưng trong bóng tối, một mối đe dọa mới đang dần hình thành.
Một con rồng bị tổn thương, nhưng không bị đánh bại.
Một Băng Rắn Độc tức giận, nhưng chưa từ bỏ hy vọng.
Và một ánh sáng yếu ớt, nhưng vẫn chưa tắt.
Trận chiến hôm nay chỉ là khởi đầu.
Và ánh sáng, dù có thể thiêu đốt bóng tối, vẫn luôn có nguy cơ bị nuốt chửng nếu không đủ mạnh để tồn tại.
Một vùng đất hoang vu, nơi không có dấu chân người, giờ đây nhuộm một màu đỏ thẫm bởi máu của sinh vật khổng lồ vừa bị tiêu diệt. Xác con Hydra Lửa Nguyên Tố, loài thủy quái cổ xưa với chín cái đầu phun ra chín loại nguyên tố khác nhau – lửa, gió, nước, sấm, dung nham, băng, âm thanh, độc tố và axit – nằm chia đôi giữa lòng khe núi. Không tiếng reo hò, không sự vinh danh. Chỉ có một cô gái mười sáu tuổi đứng lặng lẽ trên mỏm đá cao, ánh mắt vàng nhìn về phía trước với vẻ thờ ơ.
Dưới chân cô, con rồng đỏ lớn với ba cặp cánh đang thu lại luồng lửa đặc biệt – thứ không phải lửa thông thường mà là năng lượng nguyên chất được tập trung vào một điểm duy nhất, tạo thành lưỡi kiếm vô hình xé toạc không gian. Nó đứng yên, đôi mắt màu cam lạnh lùng phản chiếu ánh sáng từ xác Hydra đang bốc cháy, không tỏ ra hài lòng hay thất vọng.
“Ngươi làm hơi quá rồi đấy.”
Giọng cô ấy vang lên, không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Cô bé – giờ đã trưởng thành, mái tóc xanh nhạt vẫn buông dài như trước, nhưng nụ cười rạng rỡ năm nào giờ mang theo một chút xa cách. Tính cách hướng ngoại, thậm chí ngây thơ của cô được bộc lộ ra, nhưng đằng sau đó là sự tính toán lạnh lùng.
Con rồng không đáp. Nó chỉ liếc nhìn cô ấy bằng ánh mắt thờ ơ, như thể lời nói của cô không đáng để ý.
Cô bé thở dài, bước xuống phiến đá, tay vuốt nhẹ qua lớp vảy đỏ sậm của con rồng. Nó khẽ rụt cổ lại, hàm răng sắc nhọn lộ ra như một cảnh báo. Cô bé mỉm cười, ánh mắt không hề run sợ.
“Lần sau chỉ dùng đủ lửa để tiêu diệt kẻ thù thôi nhé.”
Không có lời hứa, không có gật đầu. Con rồng chỉ quay đầu đi, cái đuôi quét ngang tạo ra một cơn gió nhỏ, như thể coi lời nói của cô là vô nghĩa.
Họ không phải chủ nhân và nô lệ. Cũng không phải bạn đồng hành gắn bó. Đó là một giao ước mong manh, dựa trên lợi ích tạm thời và sự tò mò của sinh vật cổ xưa này. Con rồng không phục tùng. Nó chỉ hành động khi thấy hứng thú. Và hôm nay, việc tiêu diệt một sinh vật Hạng S chỉ vì tò mò là đủ để nó thỏa mãn.
Cô ấy nhìn về phía xác Hydra, lượng Ma Lực khổng lồ tỏa ra từ nó đủ để chứng minh nó thuộc Hạng S – mức sức mạnh mà cả thế giới phải kiêng dè. Nhưng đối với cô, nó không khác gì một Goblin Hạng F. Không phải vì cô yếu. Mà là vì cơ thể cô đã quen với lượng Ma Lực vượt xa giới hạn đo lường, đến mức không thể phân biệt được sự chênh lệch giữa các hạng.
Cô không cần chiến đấu. Cô không muốn chiến đấu.
Nhưng con rồng lại thấy hứng thú với việc đó.
Con rồng đỏ chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt màu cam lạnh lùng phản chiếu ánh lửa từ xác Hydra. Nó là hiện thân của sức mạnh thuần túy, không cảm xúc, không mục đích rõ ràng.
Cô bé biết rõ điều đó. Cô cũng biết rằng con rồng hiểu rõ sức mạnh của cô hơn bất kỳ ai. Nó không coi cô là chủ nhân, cũng không xem cô là bạn đồng hành. Nó chỉ đơn giản tồn tại bên cô vì một lý do mà cô chưa từng hỏi.
Cô không thích điều đó.
Cô càng không thích việc phải dựa vào nó mỗi khi gặp sinh vật mạnh.
Nhưng hôm nay, cô đành chiều theo ý muốn của nó.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi máu tanh và khói lửa. Cô ấy liếc nhìn con rồng, ánh mắt mang theo sự khó chịu.
“Ta không phải công cụ chiến tranh của ngươi,” cô nói, giọng vẫn dịu dàng như thường lệ. “Và ngươi cũng không phải vũ khí của ta.”
Con rồng không trả lời. Nó chỉ mở đôi cánh rộng lớn, đập mạnh xuống mặt đất, tạo ra một cơn gió dữ dội. Rồi nó bay lên, biến mất trong đám mây.
Cô ấy nhìn theo, nụ cười trên môi không hề phai nhạt.
“Chúng ta không cần nhau đâu,” cô thì thầm. “Chỉ là… đôi khi, ngươi khiến ta đỡ nhàm chán hơn thôi.”
Đêm đó, khi ngồi bên đống lửa, Cô ấy nhớ lại quá khứ. Cô từng sống trong một trại trẻ mồ côi nhỏ bé, từng chơi đùa với một đứa trẻ giống mình như đúc. Nhưng giờ đây, cô đã khác. Tính cách hướng ngoại, nụ cười rạng rỡ không biến cô thành người lạc quan. Nó chỉ là lớp vỏ bọc cho sự lạnh lùng bên trong.
Cô không ghét việc chiến đấu.
Cô chỉ ghét việc phải dựa vào sinh vật này.
Con rồng không phải bạn bè. Nó không phải công cụ. Nó là một ẩn số, một sinh vật mà cô không thể kiểm soát hoàn toàn.
Nhưng đôi khi, cô phải chiều theo ý muốn của nó.
Chỉ đôi khi thôi.
Trên bầu trời đêm, con rồng đỏ khuất dạng trong bóng tối. Dưới mặt đất, Cô bé đứng dậy, phủi bụi trên váy. Cô không quay lại nhìn xác Hydra. Đối với cô, đó chỉ là một ngày bình thường.
Một ngày mà thế giới gọi cô là thiên tài.
Một ngày mà cô lại thêm một lần nữa tự hỏi:
Liệu người bạn đó giờ ra sao?
Liệu cô ấy có còn giữ được nụ cười thuở nào?
Rồi cô lắc đầu, bước đi.
Trước khi mặt trời khuất sau núi, cô đã biến mất vào rừng sâu, để lại sau lưng một vết tích chiến đấu mà không ai chứng kiến.
Và một con rồng đỏ, với đôi mắt cam lạnh lùng, lặng lẽ theo dõi từ xa.
Chaporia
Bình Luận (0)