Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 8: Ánh Trăng Của Người Thừa KếChapter 8: Ánh Trăng Của Người Thừa Kế
20px

Ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng, phủ một lớp ánh bạc mờ ảo lên toàn bộ vương quốc nhỏ bé nơi Hikari sống. Không khí se lạnh của mùa thu thổi qua những hàng cây ngân hạnh, lá vàng rơi nhẹ xuống nền đá cẩm thạch trong khuôn viên bệnh viện nhỏ do Hikari điều hành. Đây không còn là ngôi nhà đơn sơ trong làng mồ côi nữa. Sau trận chiến với con rồng đen và sự công nhận về tài năng chữa lành của mình, Hikari được mời đến làm việc tại cơ sở y tế lớn nhất trong vùng.

Cô bé mười tuổi, mái tóc xanh nhạt được buộc gọn bằng dải ruy băng trắng, đang ngồi bên bàn gỗ, tay cầm một cây bút lông, viết lại các ghi chú về Quang Ma Pháp. Dù đã qua nhiều tuần kể từ trận chiến, cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục lượng Ma Lực sau cú đánh cuối cùng. Mỗi lần niệm phép chữa lành, cô cảm thấy một cơn chóng mặt thoáng qua, như thể cơ thể nhắc nhở rằng cô đã vượt quá giới hạn của mình.

Nhưng cô không để tâm.

Cô biết rằng sức mạnh của mình có giá phải trả, và cô sẵn sàng gánh vác nó.

Trong rừng sâu, nơi căn cứ tạm thời của Băng Rắn Độc vẫn âm ỉ khói lửa từ những đống lửa nhỏ, con rồng đen đang nằm im lặng trên nền đất ẩm ướt. Vết thương trên cánh phải đã lành lại, nhưng lớp vảy nơi đó vẫn còn sém đen, dấu hiệu của đòn tấn công Quang Ma Pháp hôm nào. Dù không còn đau đớn, nó vẫn cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ – như thể ánh sáng đó đã để lại một vết thương tinh thần, không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng tồn tại sâu bên trong.

Người đàn ông mặc áo giáp đen đứng gần đó, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía chân trời nơi ánh trăng đang dần lên cao. Hắn ta đã nghe các pháp sư trong băng nhóm bàn tán về Hikari. Họ cho rằng cô chỉ là một Healer Hạng C yếu đuối, dù có loại ma pháp hiếm. Họ nói rằng nếu con rồng không hoảng loạn, trận chiến đã kết thúc khác.

Nhưng con rồng không đồng ý.

Nó biết rõ hơn bất kỳ ai về lượng Ma Lực mà Hikari đã giải phóng trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Đó không phải là lượng Ma Lực của một Hạng C bình thường. Đó là sức mạnh của một người có thể tập trung toàn bộ năng lượng của mình vào một đòn đánh duy nhất, đủ để khiến sinh vật Hạng B như nó bị thương nặng.

Nếu nó không hoảng loạn, nếu nó kịp thời phản ứng, trận chiến có lẽ đã kết thúc khác. Nhưng con rồng biết rằng nếu Hikari không kiệt sức sau đòn đó, nó đã không có cơ hội sống sót.

Và điều này khiến nó cảnh giác.

Con rồng khẽ gầm một tiếng trầm thấp, như thể đang cảnh báo bản thân rằng lần tới, nó sẽ không để bản thân bị lấn át.

Ở một nơi xa xôi hơn – trong dinh thự rộng lớn của Lãnh Chúa Blackthorn, nơi mà cả Đế Quốc Aurellia cũng phải dè chừng, Aoi đang đứng giữa một khu vườn trống trải dài dưới ánh trăng. Mái tóc xanh nhạt của cô bé mười tuổi phất phơ trong gió, đôi mắt vàng ánh lên sự tập trung.

Trước mặt cô là một bồn nước trong suốt, phản chiếu ánh trăng như một tấm gương khổng lồ. Một luồng Ma Lực màu xanh nhạt lan tỏa từ lòng bàn tay cô, chạm vào mặt nước. Ngay lập tức, lớp nước đóng băng lại, tạo thành một tấm gương bằng băng dày hai phân, phản chiếu ánh trăng một cách sắc nét.

Một tiếng vỗ tay vang lên từ phía sau.

“Rất tốt.”

Aoi quay đầu lại, thấy Lãnh Chúa Blackthorn đang đứng dưới ánh đèn lồng, ánh mắt sắc lạnh đánh giá cô. Ông ta không mặc giáp, chỉ mặc một bộ áo choàng đen đơn giản, nhưng sự áp bức từ ông ta đủ để khiến không khí trở nên nghẹt thở.

“Con đã tiến bộ vượt bậc chỉ trong một năm,” Lãnh Chúa nói, giọng không mang theo cảm xúc. “Băng Ma Pháp của con đã đạt đến mức độ tinh tế, đủ để đóng băng không khí trong bán kính ba mét chỉ bằng một cái chạm tay.”

Aoi không đáp lại. Cô bé vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt không rời khỏi tấm gương băng trước mặt.

“Nhưng đó chưa phải là giới hạn,” Lãnh Chúa tiếp tục, bước lại gần. “Con biết tại sao ta chọn con làm người thừa kế, đúng không?”

Aoi gật đầu.

“Vì con rồng đỏ của con” ông ta nói, giọng trầm ấm hơn. “Nó không thể cảm nhận được lượng Ma Lực của con, dù nó có khả năng cảm nhận năng lượng tốt hơn bất kỳ sinh vật nào ta từng gặp.”

Aoi biết sự thật. Shin – con rồng đỏ – luôn có thể cảm nhận được lượng Ma Lực của mọi người, kể cả cô. Nhưng chẳng có lý do gì để cô chia sẻ điều đó.

“Ta muốn con vượt qua giới hạn của bản thân,” Lãnh Chúa nói, giọng mang theo sự kỳ vọng. “Ta muốn con chứng minh rằng một Healer có thể trở thành người mạnh nhất trong đội hình. Ta muốn con trở thành Healer Hạng S mạnh nhất của Đế Quốc.”

Aoi không trả lời. Cô chỉ lặng lẽ đưa tay ra, chạm vào tấm gương băng. Một tia băng mỏng lan ra từ lòng bàn tay cô, cắt đứt tấm gương thành hai nửa.

Lãnh Chúa Blackthorn mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự hài lòng.

Trong bệnh viện, Hikari đang chữa lành cho một cậu bé bị thương do ngã từ trên cây. Luồng ánh sáng trắng tinh khiết tỏa ra từ lòng bàn tay cô, khép lại vết thương trên trán cậu bé.

“Em cảm thấy như thế nào?” Hikari hỏi, giọng dịu dàng.

Cậu bé cười, ánh mắt đầy biết ơn.

“Không còn đau nữa ạ.”

Hikari mỉm cười, nhưng ngay sau đó, cô bé cảm thấy một cơn chóng mặt thoáng qua. Cơ thể cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn lượng Ma Lực sau trận chiến với con rồng đen.

Mỗi lần sử dụng Quang Ma Pháp, cô cảm thấy một phần nhỏ của lượng Ma Lực bị rút cạn, như thể cơ thể đang nhắc nhở rằng cô không thể tiếp tục như vậy mãi.

Sơ Elena, người đang đứng gần đó, liền bước lại, đặt tay lên vai Hikari.

“Cháu cần nghỉ ngơi,” sơ nói, giọng mang theo sự lo lắng.

Hikari gật đầu, nhưng không nói gì. Cô bé biết sơ lo lắng, nhưng cô cũng biết rằng nếu có ai đó cần cô, cô sẽ không từ chối.

Trong học viện Healer, Elena đang ngồi một mình trong thư viện, tay cầm cuốn sổ da ghi lại các ghi chú về Thủy Ma Pháp. Cô bé mười tuổi, mái tóc vàng óng ả buông dài sau lưng, ánh mắt xanh lam lạnh lùng như băng giá.

Cô không thể quên khi nghe nói Hikari dùng Quang Ma Pháp để tiêu diệt con rồng đen.

Cô biết rằng Hikari không chỉ là một thiên tài. Cô ấy là một ẩn số. Một người có thể tập trung toàn bộ lượng Ma Lực của mình vào một đòn đánh duy nhất, đủ để khiến sinh vật Hạng B bị thương nặng.

Elena siết chặt cuốn sổ trong tay.

Cô không muốn thua.

Cô cũng là một thiên tài. Cô cũng có lượng Ma Lực cao hơn Hikari một chút. Nếu Hikari có thể làm được điều đó, tại sao cô không thể?

Cô hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy, bước ra khỏi thư viện.

Cô sẽ không để bản thân bị bỏ lại phía sau.

Trong căn cứ tạm thời, Băng Rắn Độc đang bàn bạc kế hoạch trả thù.

“Chúng ta sẽ quay lại,” người đàn ông áo giáp đen nói, giọng lạnh lùng. “Nhưng lần này, chúng ta sẽ không hành động vội vàng.”

Một tên thủ hạ gật đầu.

“Chúng ta sẽ đợi đến đêm trăng tròn. Lúc đó, Healer sẽ yếu nhất. Cô ta không thể liên tục sử dụng lượng Ma Lực lớn như vậy mà không có thời gian hồi phục.”

“Đúng vậy,” một tên khác thêm vào. “Nếu chúng ta tấn công vào lúc cô ta kiệt sức, chúng ta có thể bắt sống cô ta.”

Người đàn ông áo giáp đen mỉm cười, ánh mắt tối sầm lại.

“Chúng ta sẽ không giết cô ta. Chúng ta sẽ bắt cô ta, và ép cô ta làm việc cho chúng ta.”

Không ai trong căn cứ biết rằng con rồng đen đang lặng lẽ nghe mọi chuyện.

Nó biết rằng Hikari không yếu vào đêm trăng tròn. Nó biết rằng sức mạnh của cô bé không bị ảnh hưởng bởi chu kỳ tự nhiên.

Nhưng nó không định cảnh báo họ.

Nếu họ muốn lao vào cái chết, nó sẽ để họ làm như vậy.

Trên bầu trời đêm, một bóng dáng đỏ au lướt qua ánh trăng. Đó là Shin – con rồng đỏ với ba cặp cánh, đang lặng lẽ bay về phía làng nhỏ nơi Hikari sống.

Dù đã rời đi cùng Aoi, Shin vẫn giữ lại một phần ký ức về Hikari. Nó không hiểu tại sao mình lại nhớ về cô bé. Nó chỉ biết rằng mỗi lần cảm nhận được lượng Ma Lực của cô, nó đều cảm thấy một sự quen thuộc khó tả.

Shin không định can thiệp. Nó biết rằng Hikari không cần sự giúp đỡ của nó. Nhưng nếu có điều gì xảy ra, nó sẽ không để cô bé đơn độc.

Nó đã hứa điều đó với chính mình từ rất lâu rồi.

Trên đỉnh tháp cao nhất của dinh thự Blackthorn, Aoi vẫn đang đứng giữa khu vườn trống, ánh mắt dõi theo ánh trăng.

Lãnh Chúa Blackthorn đã rời đi từ lâu, để lại sau lưng một lời hứa:

“Nếu con có thể vượt qua giới hạn của bản thân, cô sẽ trở thành người thừa kế của ta.”

Aoi không cần quyền lực. Cô không cần địa vị.

Nhưng cô biết một điều: Nếu cô không trở nên mạnh mẽ, cô sẽ không thể bảo vệ được bản thân mình.

Cô đưa tay ra, luồng Ma Lực màu xanh nhạt tỏa ra, chạm vào không khí xung quanh. Một lớp băng mỏng hình thành trên nền đất, nhưng chỉ tồn tại được vài giây trước khi tan biến.

Aoi không nản lòng.

Cô sẽ không từ bỏ.

Cô sẽ không để bản thân bị kiểm soát.

Và một ngày nào đó, cô sẽ chứng minh được giá trị của mình.

Dù là Healer hay bất kỳ phân lớp nào khác, cô sẽ không để bản thân bị coi thường.

Trong bóng đêm yên tĩnh, ánh trăng chiếu sáng lên ba con người và hai sinh vật, mỗi người đều mang theo một con đường riêng, một lý tưởng riêng.

Hikari, người Healer với Quang Ma Pháp, vẫn tiếp tục chữa lành, dù cơ thể đang dần cạn kiệt.

Aoi, người được chọn làm người thừa kế, vẫn tiếp tục luyện tập, dù không hiểu tại sao mình lại được chọn.

Elena, người tự hào với tài năng của mình, vẫn tiếp tục cố gắng, dù không thể xua tan sự ghen tị trong tim.

Con rồng đen, kẻ thù của Hikari, vẫn lặng lẽ theo dõi, dù không định can thiệp.

Và Shin, con rồng đỏ, vẫn lặng lẽ bay về phía làng nhỏ, dù không hiểu tại sao mình lại làm vậy.

Ba con người, hai sinh vật.

Ba con đường, một tương lai.

Và dưới ánh trăng lạnh lẽo của đêm nay, một điều gì đó đang dần mở ra.

Một cuộc chiến không chỉ vì quyền lực.

Một hành trình không chỉ vì sức mạnh.

Một lời hứa không chỉ vì tình bạn.

Mà là một hành trình để chứng minh rằng, dù là Healer, dù là một đứa trẻ, dù là một sinh vật kỳ lạ, họ vẫn có thể thay đổi thế giới theo cách riêng của mình.

Và dưới ánh trăng lạnh lẽo, một tương lai đang dần hé mở.

Không ai biết nó sẽ dẫn đến đâu.

Nhưng tất cả đều biết một điều:

Không ai trong số họ có thể dừng lại được nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...