Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 9: Sự Vô Nghĩa Của Những Con SốChapter 9: Sự Vô Nghĩa Của Những Con Số
20px

Phòng học rộng lớn của Học Viện Đế Quốc Aurellia được chiếu sáng bởi hàng chục ngọn đèn pha lê lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Bàn ghế gỗ sồi được sắp xếp gọn gàng theo từng dãy, mỗi dãy có khoảng mười học viên ngồi nghiêm túc, tay cầm sổ tay và bút lông. Trung tâm của phòng học là một bục giảng đá cẩm thạch, nơi một người đàn ông lớn tuổi đang đứng, ánh mắt sắc bén quét qua lớp học.  

Ông ta tên là Giáo Sư Veldor, một trong những học giả nổi tiếng nhất trong Đế Quốc về lĩnh vực phân tích Ma Lực. Dù đã ngoài bảy mươi, nhưng dáng vẻ của ông vẫn còn nhanh nhẹn, mái tóc trắng như tuyết được buộc gọn phía sau, bộ áo choàng đen đơn giản được thêu hình biểu tượng của Học Viện – một vòng xoáy biểu tượng cho sự gia tăng sức mạnh không hồi kết.  

“Tất cả các em đều đã nghe đến hệ thống phân hạng Ma Lực,” ông bắt đầu, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp phòng học. “Từ Hạng F đến Hạng S. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ không chỉ học thuộc lòng những con số. Chúng ta sẽ hiểu tại sao những con số này tồn tại, và tại sao chúng lại không hoàn toàn nhất quán.”  

Aoi ngồi ở hàng ghế cuối cùng, một tay chống cằm, ánh mắt vàng đăm đăm nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng đang lơ lửng trên bầu trời đêm. Cô bé mười tuổi, mái tóc xanh nhạt buông dài sau lưng, không tỏ ra quan tâm đến bài giảng. Cô không cần phải học về Ma Lực. Cô có thể cảm nhận được nó. Không giống những người khác, cô không cần bảng xếp hạng hay máy đo để biết mình mạnh đến mức nào.  

Shin, con rồng đỏ với ba cặp cánh giờ đã lớn hơn nhiều so với khi nó còn nhỏ, đang nằm cuộn tròn dưới chân cô. Cái đuôi đỏ au của nó phe phẩy nhẹ, đôi mắt dị sắc cam và vàng lóe lên vẻ tò mò khi nghe Giáo Sư Veldor bắt đầu bài giảng.  

Có vẻ con rồng đã học được một phép để điều chỉnh kích thước.

---

“Trước tiên,” Giáo Sư Veldor nói, tay ông vung lên, và một bảng số liệu sáng lấp lánh xuất hiện giữa không trung, hiện lên các cấp độ từ F đến S cùng lượng Ma Lực tương ứng:  

Hạng F: 1–18.000 Mana  

Hạng E: 18.001–30.000 Mana  

Hạng D: 30.001–90.000 Mana  

Hạng C: 90.001–20.920.000 Mana  

Hạng B: 20.920.001–1.046.000.000 Mana  

Hạng A: 1.046.000.001–8.368.000.000 Mana  

Hạng S: Vượt quá giới hạn đo lường  

“Các em có thể thấy,” Giáo Sư tiếp tục, “hệ thống này dựa trên lượng Ma Lực mà một cá nhân sở hữu. Tuy nhiên, điều quan trọng là các em phải hiểu rằng sự chênh lệch giữa các hạng không phải là tuyến tính, mà là cấp số nhân. Điều đó có nghĩa là, không phải cứ tăng thêm 10.000 Ma Lực là lên một hạng. Nó phụ thuộc vào sức mạnh tổng thể mà lượng Ma Lực đó mang lại”.

Một học viên giơ tay:  

“Thưa Giáo Sư, nếu sự chênh lệch là cấp số nhân, tại sao khoảng cách từ Hạng F đến Hạng C lại lớn hơn rất nhiều so với từ Hạng B đến Hạng A?”  

Giáo Sư Veldor gật đầu, ánh mắt hài lòng với câu hỏi.  

“Rất tốt. Đó chính là điểm mấu chốt. Sự chênh lệch giữa các hạng không nhất quán. Ví dụ, sự chênh lệch từ Hạng F đến Hạng C là 1.000 lần, nhưng từ Hạng B đến Hạng A chỉ là khoảng 50 lần. Điều này là do Ma Lực không chỉ là con số. Nó là khả năng tác động lên thế giới xung quanh. Một người Hạng C có thể phá hủy một bức tường. Một người Hạng A có thể phá hủy một tòa nhà trung bình. Nhưng một người Hạng S…”  

Ông dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua lớp học.  

“…không ai biết chính xác họ có thể làm gì, vì không có thiết bị đo lường nào có thể chứa đựng lượng Ma Lực đó.”  

---

“Nhiều người nghĩ rằng Hạng S chỉ đơn giản là một cấp độ cao hơn Hạng A. Nhưng sự thật không phải vậy,” Giáo Sư nói, tay ông vẽ một biểu đồ trên không trung, cho thấy sự chênh lệch giữa các hạng.  

“Sự chênh lệch giữa Hạng S với nhau lớn hơn cả sự chênh lệch từ Hạng F đến Hạng A. Một Hạng S yếu có thể tiêu diệt một đội quân Hạng A. Một Hạng S mạnh có thể san bằng cả một thành phố trong vài giây. Nhưng điều đó không có nghĩa là Hạng S luôn mạnh hơn Hạng A. Đó là vấn đề về khả năng kiểm soát và sử dụng Ma Lực. Một Hạng S yếu có thể bị hạ gục bởi một Hạng A có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn.”  

Một học viên khác lên tiếng:  

“Thưa Giáo Sư, nếu Hạng S không thể đo được, thì làm sao chúng ta biết được sự chênh lệch giữa các Hạng S?”  

Giáo Sư Veldor mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự hài lòng.  

“Câu hỏi tuyệt vời. Không ai biết chính xác. Nhưng các học giả đã đưa ra một giả thuyết: sự chênh lệch giữa hai Hạng S có thể lớn hơn cả sự chênh lệch từ Hạng F đến Hạng A. Điều đó có nghĩa là, một Hạng S mạnh có thể mạnh hơn một Hạng S yếu hàng triệu lần.”  

Tiếng xì xào lập tức lan ra khắp lớp học.  

“Hàng triệu lần?”  

“Làm sao điều đó có thể xảy ra?”  

Giáo Sư Veldor giơ tay, yêu cầu im lặng.  

“Vì Ma Lực không tuân theo quy tắc vật lý thông thường. Nó là một dạng năng lượng sống, có thể tương tác với thực tại theo cách mà khoa học chưa thể giải thích hết. Một Hạng S mạnh có thể làm biến dạng không gian, ảnh hưởng đến thời gian, hoặc thậm chí thay đổi định luật tự nhiên. Và vì không có thiết bị đo lường phù hợp, chúng ta chỉ có thể ước tính.”  

---

“Bây giờ, chúng ta hãy nói về một khái niệm mà nhiều người thường hiểu sai – 0 Mana.”  

Giáo Sư vung tay, và một biểu đồ mới hiện ra, với một cột nhỏ ghi 0 Mana.  

“Nhiều người nghĩ rằng 0 Mana có nghĩa là không có Ma Lực. Nhưng điều đó là sai lầm. Một sinh vật có 0,5 Mana vẫn có Ma Lực, nhưng lượng Ma Lực đó quá nhỏ để được công nhận là 1 Mana. Vì vậy, nó được ghi là 0. Không có sinh vật nào hoàn toàn không có Ma Lực. Nếu có, nó sẽ không thể tồn tại trong thế giới này.”  

Một học viên nhíu mày:  

“Vậy những sinh vật được gọi là ‘vô hệ’ – không thể sử dụng ma pháp – thì sao ạ? Họ có Ma Lực nhưng không thể dùng nó?”  

“Đúng vậy,” Giáo Sư đáp, ánh mắt nghiêm nghị. “Họ có Ma Lực, nhưng không thể kết nối với bất kỳ dạng ma pháp nào. Họ không thể tạo ra lửa, băng, hay thậm chí là phép chữa lành cơ bản. Điều đó khiến họ yếu hơn cả Hạng E, dù về mặt lý thuyết, họ vẫn có Ma Lực.”  

Aoi vẫn giữ vẻ thờ ơ. Cô biết rõ điều này. Cô từng sống trong một trại trẻ mồ côi nơi có những đứa trẻ không thể sử dụng ma pháp. Nhưng với cô, điều này không quan trọng. Cô có thể cảm nhận được Ma Lực của mọi người xung quanh. Cô không cần bảng xếp hạng để biết ai mạnh hơn ai.  

Shin, đang nằm dưới chân cô, khẽ cắn nhẹ vào gấu váy của cô, như thể muốn nhắc nhở cô chú ý.  

---

Aoi không bao giờ nói với ai rằng cô có thể cảm nhận được Ma Lực của người khác. Cô biết rằng nếu làm như vậy, cô sẽ bị coi là dị biệt.

Nhưng đây là một khả năng mà cô phát triển từ khi còn nhỏ – khả năng cảm nhận trực tiếp lượng Ma Lực và chất lượng của nó mà không cần thiết bị đo lường. 

Khi cô nhìn vào từng học viên trong lớp, cô có thể cảm nhận được Ma Lực của họ.  

Cậu học viên ngồi bên trái cô – Hạng D, khoảng 50.000 Mana.  

Cô gái phía trước – Hạng C, gần 2.000.000 Mana.  

Giáo Sư Veldor – Hạng A, gần 8 tỷ Mana.  

Nhưng cô không cần nhìn. Cô chỉ cần cảm nhận. 

Cô liếc nhìn Shin, đang nằm yên dưới chân mình. Cô biết lượng Ma Lực của nó đã tăng lên đáng kể kể từ lần cuối cô gặp Hikari. Nó không còn là một con rồng con yếu ớt nữa. Nó đã trưởng thành, dù chưa đạt đến Hạng S.  

Cô không biết Hikari giờ đang ở đâu. Cô cũng không biết rằng Hikari đã từng đánh bại một con rồng Hạng B. Nhưng Shin không nói rõ, chỉ gật đầu khi cô hỏi về tình trạng của Hikari.  

Cô không cần biết thêm. Cô tin rằng nếu có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, Shin sẽ cho cô biết.  

---

“Bây giờ,” Giáo Sư Veldor tiếp tục, giọng nói đầy sự nghiêm túc, “hãy nghĩ về sự chênh lệch giữa các hạng. Từ Hạng F đến Hạng A, sự chênh lệch là khoảng 8 tỷ lần. Nhưng từ Hạng S đến Hạng S, sự chênh lệch có thể là hàng chục tỷ lần. Điều này khiến việc so sánh giữa các Hạng S trở nên vô nghĩa. Hai người thuộc Hạng S có thể có sức mạnh chênh lệch đến mức người yếu hơn không có cơ hội sống sót nếu đối đầu trực tiếp.”  

“Nhưng tại sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy?” Một học viên hỏi.  

“Vì Ma Lực không tuân theo quy tắc cố định,” Giáo Sư đáp. “Nó không chỉ là con số. Đó là khả năng tương tác với thế giới. Một Hạng S có thể tạo ra hiệu ứng vật lý mà Hạng A không thể làm được. Một Hạng S mạnh có thể biến đổi thực tại.”  

Giáo Sư dừng lại, ánh mắt quét qua lớp học.  

“Và điều này dẫn đến một câu hỏi lớn nhất trong lịch sử học thuật: Liệu có tồn tại một điểm tới hạn mà Ma Lực có thể vượt qua giới hạn vật lý của thế giới này?”  

Một học viên hít một hơi lạnh.  

“Ý thầy là… có thể có một người mạnh đến mức phá vỡ cả thế giới?”  

Giáo Sư Veldor không trả lời ngay. Ông chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu xa như thể đang nhìn vào một điều gì đó mà không ai khác có thể thấy.  

---

Aoi vẫn giữ vẻ thờ ơ. Cô biết rằng mình đã đạt đến Hạng S. Dù mới mười tuổi, dù không muốn phô trương, nhưng cô không thể phủ nhận sự thật này.  

Cô không cần phải kiểm tra. Cô chỉ cần chạm vào Ma Lực của mình, và cô biết rõ sức mạnh của mình đã vượt xa giới hạn đo đạc.  

Cô không là người mạnh nhất trong Học Viện – có giáo sư ở đây là Hạng S, và cô không dám khẳng định mình mạnh hơn họ. Nhưng cô biết, với tốc độ phát triển của mình, cô sẽ sớm vượt qua họ.  

Giáo Sư Veldor dừng lại trước bảng số liệu, ánh mắt nhìn về phía Aoi.  

“Cô bé kia,” ông nói, giọng mang theo sự tò mò. “Cô có biết lượng Ma Lực của mình không?”  

Aoi ngẩng đầu lên, ánh mắt không mang theo chút sợ hãi nào.  

“En không cần biết chính xác,” cô bé đáp, giọng lạnh lùng. “Em có thể cảm nhận được nó.”  

Phòng học im lặng.  

Giáo Sư Veldor không tỏ ra ngạc nhiên. Ông đã nghe về cô bé này – học sinh mới nhất của Lãnh Chúa Blackthorn, một thiên tài hiếm có.  

“Và cô cảm nhận được gì?”  

Aoi không ngần ngại.  

“Em cảm nhận được rằng em không cần bảng xếp hạng để biết mình mạnh đến mức nào.”  

Giáo Sư Veldor mỉm cười.  

“Rất hay. Hãy nhớ điều đó. Bảng xếp hạng chỉ là công cụ, không phải chân lý.”  

---

Shin, đang nằm dưới chân Aoi, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt dị sắc nhìn vào cô chủ của mình. Nó không cần nói gì. Nó chỉ cần nhìn, và nó biết.  

Aoi đã thay đổi.  

Lượng Ma Lực của cô đã tăng lên đáng kể kể từ lần cuối nó gặp cô. Và điều đó khiến nó lo lắng.  

Nếu Aoi tiếp tục phát triển như vậy, cô ấy sẽ sớm chạm đến một mức sức mạnh mà ngay cả nó cũng không thể theo kịp.  

Shin khẽ cắn vào gấu váy của Aoi, như thể đang hỏi: Cô có thực sự muốn đi xa đến mức đó không? 

Aoi cúi xuống, đặt tay lên cái đầu đỏ au của Shin.  

“Không phải để chiến đấu,” cô bé thì thầm, giọng nhẹ nhàng. “Mà để bảo vệ.”  

Shin khẽ gật đầu, cái đuôi phe phẩy nhẹ. Nó hiểu.  

---

“Vậy là chúng ta đã kết thúc bài học hôm nay,” Giáo Sư Veldor nói, ánh mắt nghiêm nghị quét qua lớp học. “Các em hãy nhớ rằng, Ma Lực không phải là tất cả. Có những người sở hữu lượng Ma Lực cao nhưng không thể kiểm soát nó. Và có những người có lượng Ma Lực thấp nhưng lại có thể sử dụng nó hiệu quả đến mức khiến Hạng S phải dè chừng.”  

“Và cuối cùng, một lời cảnh báo,” ông nói, giọng trầm xuống. “Không có gì là không thể. Nếu một Hạng F có thể đánh bại một Hạng S, thì không ai là bất khả xâm phạm.”  

Lớp học im lặng. 

Rồi tiếng vỗ tay vang lên.  

Aoi đứng dậy, ánh mắt vàng không mang theo chút kính trọng nào với Giáo Sư.  

“Cảm ơn bài giảng,” cô bé nói, giọng vẫn lạnh lùng. “Nhưng em nghĩ, những con số này không mang lại nhiều ý nghĩa như mọi người tưởng.”  

Giáo Sư Veldor mỉm cười.  

“Cô bé, cô nói đúng.”  

---

Sau buổi học, Aoi bước ra khỏi phòng giảng, Shin lặng lẽ đi theo phía sau.  

Cô không cần bảng xếp hạng để biết mình mạnh đến đâu. Cô chỉ cần nhìn vào phản ứng của người khác.  

Khi cô đi ngang qua các học viên khác, họ tránh xa. Khi giáo sư nhìn cô, ánh mắt họ mang theo sự dè chừng.  

Cô không thích điều đó.  

Nhưng cô hiểu.  

Cô không ở cùng đẳng cấp với những người này.  

Cô không cần bảng xếp hạng để chứng minh điều đó.  

---

Trên đỉnh tháp cao nhất của Học Viện, một bóng dáng cô độc đứng lặng lẽ, ánh mắt dõi theo Aoi.  

Đó là Lãnh Chúa Blackthorn.  

Ông mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự hài lòng.  

“Cô bé này,” ông thì thầm, “sẽ sớm trở thành người kế vị của ta.”  

---

Bên trong Học Viện Đế Quốc, Aoi đã được chứng kiến một bài giảng về Ma Lực, nhưng đối với cô, nó không mang lại nhiều giá trị. Cô không cần những con số để hiểu về sức mạnh của mình.  

Cô có thể cảm nhận được nó.  

Và cô biết, dù bảng xếp hạng nói gì, sức mạnh thực sự không nằm trong con số.  

Nó nằm trong khả năng kiểm soát, và quyết tâm của người sử dụng. 

Trên bầu trời đêm, ánh trăng vẫn tỏa sáng.  

Và trong bóng tối, một sinh vật cổ xưa vẫn đang quan sát.  

Không phải vì tò mò.  

Mà vì nó biết rằng một cuộc thay đổi đang dần đến.

Một cuộc thay đổi mà không có bảng xếp hạng nào có thể dự đoán.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...