Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 10: Cái Nhìn Của Kẻ Đối DiệnChapter 10: Cái Nhìn Của Kẻ Đối Diện
20px

Con rồng đen nằm dài trên nền đất ẩm ướt trong căn cứ tạm thời của Băng Rắn Độc, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh lửa từ những đống lửa nhỏ xung quanh. Cơ thể nó vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau trận chiến với Hikari, vết thương trên cánh phải vẫn còn âm ỉ đau. Nhưng điều khiến nó bực bội không phải là cơn đau, mà là quyết định ngu ngốc của đám người đang ngồi bên kia đống lửa.  

“Chúng định quay lại để bắt sống cô ấy,” con rồng nghĩ, cái đuôi quét mạnh xuống đất tạo ra một tiếng động nhẹ. “Bắt sống một Healer Hạng C? Thật nực cười.”  

Nó đã từng đối đầu với Hikari. Nó biết rõ sức mạnh của cô bé. Dù lượng Ma Lực của cô chỉ ở Hạng C, nhưng khả năng tập trung toàn bộ năng lượng vào một đòn đánh duy nhất khiến cô trở thành mối đe dọa lớn hơn bất kỳ Mage Hạng B nào. Quang Ma Pháp của cô không chỉ chữa lành – nó còn mang theo sức nóng đủ để thiêu rụi thép, sức công phá còn vượt cả Lôi Ma Pháp.  

Nhưng nó cũng biết rằng sức mạnh đó có giá phải trả.  

Mỗi lần Hikari giải phóng toàn bộ lượng Ma Lực trong cơ thể, cô gần như kiệt sức, cơ thể yếu đến mức không thể di chuyển trong vài giờ. Nếu Băng Rắn Độc tấn công vào lúc đó, họ có thể bắt sống cô dễ dàng.  

Nhưng nếu họ định làm vậy, họ sẽ phải đối mặt với ngôi làng.  

---

Con rồng biết rõ điều này.  

Dù Hikari yếu hơn nó về mặt lượng Ma Lực, Quang Ma Pháp của cô lại là khắc tinh của Hắc Hoả – sự kết hợp giữa Hoả và Ám Ma Pháp của nó. Trong trận chiến trước, nếu nó không hoảng loạn và phun ra một luồng lửa yếu, Hikari đã không có cơ hội hạ gục nó. Nếu nó nghiêm túc, nếu nó tập trung đủ lâu để tạo ra một hơi thở đầy đủ, cô bé có lẽ đã chết. Nhưng cơ hội tốt nhất đã bị bỏ qua, chỉ vì nó sợ hãi, nếu nó là một con rồng ngu ngốc, có lẽ ... nó đã thắng rồi.

Giờ đối mặt lần 2 sau, cô bé Hikari liệu có đứng nhìn một lúc do dự rồi mới bắt đầu phóng một tia sáng vào cánh nó. Chắc chắn là ... không rồi.

Nếu nó cố gắng bắn một chùm tia lửa đen đầy đủ, Hikari có thể tập trung toàn bộ lượng Ma Lực của mình vào một đòn đánh cuối cùng. Và với Quang Ma Pháp thuần khiết áp đảo hoàn toàn Hắc Hoả, cô bé có thể xé toạc đầu nó chỉ trong một khoảnh khắc.  

“Một đấu một, ta thua,” con rồng tự nhủ, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự lạnh lùng. “Nếu ta không hành động thận trọng, đầu ta đã không còn nguyên vẹn.”  

Nhưng trận chiến không bao giờ chỉ là một đấu một.  

Băng Rắn Độc không chỉ có mỗi nó. Họ còn có hơn mười tên thủ hạ, ba Mage Hạng C và một Warrior Hạng C. Dù Hikari có thể tiêu diệt nó trong một đòn đánh duy nhất, cô bé không đủ Ma Lực để hạ gục toàn bộ băng nhóm.  

“Cô ấy có thể giết ta,” con rồng tiếp tục suy nghĩ, “nhưng không đủ sức để giết hết bọn họ. Cô ấy là một Healer, không phải một Mage chuyên dùng phép công kích. Cô ấy không có kỹ năng chiến đấu tổng thể. Nếu bọn họ phối hợp, cô ấy sẽ chết.” 

Nó cho rằng, Quang Ma Pháp của cô ấy rất mạnh trong một đấu một, nhưng nó thiếu tính diện rộng, điều đó bất lợi rất lớn nếu đấu với số đông.

---

Nếu là nó, việc dọn dẹp toàn bộ Băng Rắn Độc chẳng hề khó khăn. Với lượng Ma Lực dư thừa, nó hoàn toàn có thể ưu tiên tiêu diệt những mục tiêu yếu nhất trước – đặc biệt là Kẻ Hồi Phục (Healer), dù tên này không nguy hiểm nhưng lại cực kỳ phiền phức. Sau khi loại bỏ các mối đe dọa nhỏ, những kẻ mạnh hơn cũng không còn là vấn đề đáng lo ngại.  

Ưu thế lớn nhất của nó chính là khả năng bay lượn – đủ để né tránh các đòn tấn công tầm gần của Băng Rắn Độc, dù tốc độ không đủ để phản ứng kịp với Quang Ma Pháp của Hikari. Với lại, Hắc Hoả của nó rất mạnh trong việc tàn phá diện rộng, nó không mất nhiều thời gian để tiêu diệt toàn bộ bọn họ đặc biệt là khi cuộc chiến diễn ra trong rừng. Với lại, Hắc Hoả của nó rất mạnh trong việc tàn phá diện rộng. Nó không mất nhiều thời gian để tiêu diệt toàn bộ bọn họ — đặc biệt là khi cuộc chiến diễn ra trong rừng.

Nhưng khi nhìn lại, nó mới nhận ra quy luật khắc chế lẫn nhau:  

- Hikari có thể đánh bại nó, nhưng không thể chống đỡ nổi cả Băng Rắn Độc.  

- Ngược lại, nó có thể xóa sổ Băng Rắn Độc, nhưng trước Hikari, xác suất chiến thắng chỉ dừng ở mức 3 cho nó và 7 cho Hikari.

---

Tuy nhiên, con rồng không định can thiệp.  

Nó không ghét Hikari. Nó cũng không muốn giết cô. Nhưng nó không thể ngăn đám người kia thực hiện kế hoạch ngu xuẩn của họ.  

“Chúng quá tự tin,” nó nghĩ, ánh mắt nhìn về phía những tên thủ hạ đang bàn tán kế hoạch. “Chúng nghĩ một Healer yếu đuối sẽ dễ bị bắt. Chúng không hiểu rằng Hikari không chỉ là một Healer. Cô ấy là một kẻ có thể tập trung toàn bộ lượng Ma Lực trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để khiến một sinh vật Hạng B như ta bị thương nặng.”  

Nó thở ra một hơi dài, khói đen lan tỏa xung quanh.  

“Nhưng chúng cũng không sai,” nó tiếp tục suy nghĩ, “vì dù cô ấy mạnh, cô ấy vẫn yếu về mặt chiến đấu tổng thể. Nếu bọn họ tấn công vào lúc cô ấy kiệt sức, cô ấy sẽ không thể phản kháng. Nếu bọn họ chia nhau tấn công, khiến cô ấy không thể tập trung Ma Lực, cô ấy sẽ chết.”  

Nó không muốn giết Hikari.  

Nó thậm chí còn cảm thấy một chút biết ơn kỳ lạ dành cho cô bé.  

Vết thương trên cánh phải của nó không phải do cô bé cố ý gây ra. Nếu cô ấy muốn giết nó, cô ấy đã nhắm vào đầu, nơi yếu nhất của mọi loài rồng. Thay vào đó, cô ấy chỉ nhắm vào cánh phải – một đòn cảnh cáo, không phải giết chóc.  

“Cô ấy không tàn nhẫn,” nó nghĩ, “nhưng đó là điểm yếu của cô ấy. Nếu cô ấy đủ lạnh lùng để giết ta ngay từ đầu, ta đã không có cơ hội sống sót.”  

---

Nếu con rồng là một sinh vật thuần túy theo bản năng, nó đã sớm rời bỏ Băng Rắn Độc. Nó không cần chúng. Nó có thể săn mồi, tìm thức ăn, và sống sót một mình. Nhưng trí tuệ của nó khiến nó do dự.  

Nó biết rõ rằng sống một mình trong thế giới này không dễ dàng.  

Nó biết rằng nếu không có đồng minh, nó sẽ phải chiến đấu liên tục, phải tranh giành lãnh thổ với các sinh vật khác. Nó không muốn điều đó. Nó đã quá quen với việc được chăm sóc, được cho ăn, được nghỉ ngơi trong một nơi an toàn.  

“Chúng không hiểu ta,” nó nghĩ, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông áo giáp đen đang đứng gần đó. “Chúng nghĩ ta chỉ là một con rồng bình thường, hành động theo bản năng. Chúng không biết rằng ta có thể suy nghĩ, có thể tính toán, có thể phân tích chiến thuật.”  

Các loại rồng khác – Xích Long, Thanh Long, Địa Long – đều hành động theo bản năng. Chúng không suy nghĩ sâu xa, không lập kế hoạch chiến thuật, không đánh giá đối thủ trước khi chiến đấu.  

Nhưng nó khác.  

Nó có thể phân tích từng bước đi của đối phương, có thể tính toán xác suất chiến thắng, có thể đánh giá chiến trường trước khi lao vào.  

Và chính trí tuệ đó đã khiến nó trở nên yếu đuối hơn so với các rồng khác.  

Nó không còn là một sinh vật hoang dã, tàn bạo như trước đây. Nó đã học cách suy nghĩ, học cách cân nhắc hậu quả, học cách sống sót bằng trí tuệ thay vì sức mạnh đơn thuần.

  

“Ta không hối hận,” nó nghĩ, “vì nếu không có trí tuệ, ta đã chết từ lâu.”  

---

Con rồng biết rõ điều gì sẽ xảy ra nếu Băng Rắn Độc quay lại.  

Nhưng bọn họ không thông minh.  

Chúng tự tin thái quá. Chúng coi thường Hikari vì cô là một Healer. Chúng nghĩ rằng cô bé không thể chiến đấu, không thể phản kháng.  

Chúng không biết rằng ngôi làng nơi Hikari sống không chỉ có cô bé.  

Nó nhớ lại những người dân trong làng. Một vài trong số họ là Mage Hạng C. Có một vài Warrior Hạng D. Và sơ Elena – người phụ nữ già nua, nhưng lại là một Healer giàu kinh nghiệm, có thể giải độc và chữa lành nhanh hơn bất kỳ ai trong Băng Rắn Độc.  

“Chúng không thể giết Hikari,” con rồng nghĩ, “nếu cả ngôi làng bảo vệ cô ấy. Chúng không đủ mạnh để đối đầu với một đội hình đầy đủ. Và nếu chúng định bắt cô ấy sống, chúng sẽ càng gặp khó khăn hơn.”  

Nó thở dài, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời nơi làng nhỏ nằm yên bình dưới ánh trăng.  

“Chúng không hiểu sức mạnh của cô ấy,” nó thì thầm, “vì chúng chỉ nhìn vào bảng xếp hạng, vào lượng Ma Lực, mà không hiểu bản chất thực sự của cô ấy.”  

---

Dù biết rõ điều này, con rồng không định can thiệp.  

Nó không muốn mất lợi ích mà Băng Rắn Độc mang lại.  

Nó không muốn bị coi là phản bội.  

Nó không muốn phải chiến đấu với cả băng nhóm để bảo vệ một kẻ thù.  

“Ta không phải bạn bè của cô ấy,” nó nghĩ, “và cô ấy cũng không phải bạn bè của ta. Ta không cần phải cứu cô ấy.”  

Nhưng một phần nhỏ trong nó vẫn cảm thấy bất an.  

Nó nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trong trận chiến.  

Hikari đã không giết nó.  

Cô bé có thể làm như vậy. Cô bé có thể nhắm vào đầu nó, thay vì cánh phải. Cô bé có thể kết thúc trận đấu chỉ bằng một đòn đánh duy nhất.  

Nhưng cô bé không làm.  

“Tại sao?” Nó tự hỏi.  

Có phải vì cô bé sợ máu?  

Có phải vì cô bé không đủ tàn nhẫn?  

Hay đơn giản là vì cô bé không muốn giết nó?  

Dù lý do là gì, con rồng biết rằng mình nợ cô bé một mạng sống.  

Nhưng nó cũng biết rằng nếu nó can thiệp, đám người này sẽ phát hiện ra trí tuệ của nó.  

Và nếu chúng phát hiện ra điều đó, chúng sẽ không còn coi nó là một con rồng thông thường.  

Chúng sẽ bắt đầu nghi ngờ.  

Chúng sẽ bắt đầu kiểm soát.  

Và nếu chúng phát hiện ra rằng nó có thể suy nghĩ độc lập, chúng sẽ cố gắng giết nó; và con rồng không muốn tự chuốc lấy phiền phức, nó cũng chẳng đủ nhẫn tâm để giết những kẻ đã cho nó ăn từng ngày.

“Ta không thể hành động,” nó tự nhủ, đôi mắt đỏ rực khép lại, “ít nhất là hiện tại.”  

---

Dù không định can thiệp, con rồng vẫn không ngừng suy nghĩ về Hikari.  

Cô bé không mạnh bằng nó.  

Cô bé không nhanh bằng nó.  

Cô bé không có khả năng chiến đấu tốt như nó.  

Nhưng cô bé lại là người duy nhất khiến nó cảm thấy sợ hãi.  

Không phải vì sức mạnh thuần túy.  

Mà vì cô bé có thể khiến nó chết chỉ bằng một đòn đánh duy nhất.  

“Nếu ta hành động cẩn trọng, ta có thể giết cô ấy,” nó tự nhủ, “nhưng nếu ta hành động vội vàng, cô ấy sẽ giết ta trước.” 

Giờ nó nhận ra được sự thật rằng nó không thực sự muốn làm tổn thương Hikari. Đúng là nếu chiến đấu trực diện khả năng chiến thắng của nó là 30%, nhưng nếu chuẩn bị kỹ càng nó có rất nhiều cách để giết chết cô bé, chỉ là nó không muốn nghĩ ra.

Đây là lý do khiến nó không muốn quay lại.  

Nếu Băng Rắn Độc tấn công vào lúc Hikari yếu nhất, nó sẽ không can thiệp.  

Nếu cô bé bị bắt, nó sẽ không cứu cô.  

Nhưng nếu cô bé vẫn còn đủ sức mạnh để phản kháng, và nếu trận chiến trở nên nguy hiểm, nó sẽ không giúp đỡ đám người này.  

Nó sẽ đứng ngoài, quan sát, và chờ đợi.  

Và nếu có cơ hội, nó sẽ biến mất.  

---

Đêm đó, con rồng đen lặng lẽ bay lên bầu trời, đôi cánh rộng lớn che khuất ánh trăng. Nó không nói gì với đám người dưới đất. Nó không cảnh báo họ.  

Nó chỉ bay đi, để lại sau lưng một bóng đen âm u.  

Dưới đất, Băng Rắn Độc vẫn đang bàn bạc kế hoạch.    

Không ai nhận ra rằng con rồng đen đã biến mất.  

Không ai nhận ra rằng nó đã rời đi, không định trở lại.  

Chúng chỉ nghĩ rằng nó đang đi săn, hoặc đang nghỉ ngơi sau trận chiến trước đó.  

Chúng không biết rằng con rồng đã chọn một con đường khác.  

Chúng không biết rằng con rồng đã quyết định không can thiệp vào cuộc chiến sắp tới.  

Chúng cũng không biết rằng nếu Hikari còn sống, cô bé có thể trở thành mối đe dọa lớn hơn bất kỳ ai trong Băng Rắn Độc.  

Nhưng con rồng thì biết.  

Và vì thế, nó bay đi, để lại sau lưng một căn cứ đầy âm mưu và một tương lai đầy biến số.  

---

Trên bầu trời đêm, con rồng đen lặng lẽ bay về phía chân trời. Nó không có mục tiêu cụ thể. Nó chỉ biết rằng nó không thể quay lại.  

Nếu nó ở lại, đám người kia sẽ phát hiện ra trí tuệ của nó.  

Nếu nó ở lại, chúng sẽ lợi dụng nó như một công cụ chiến tranh.  

Nếu nó ở lại, một ngày nào đó, nó sẽ bị giết bởi chính những kẻ mà nó từng coi là đồng minh.  

Vì vậy, nó bay đi.  

Không ai tiễn biệt.  

Không ai biết nó rời đi.  

Chỉ có một bóng đen âm u biến mất trong màn đêm, mang theo một bí mật mà không ai hiểu nổi.  

---

Trong ngôi làng nhỏ, Hikari vẫn đang ngồi bên đống lửa, tay vuốt ve cuốn sổ da cũ. Cô bé không biết rằng con rồng đen đã rời đi. Cô bé cũng không biết rằng Băng Rắn Độc đang âm mưu quay lại.  

Cô chỉ biết rằng cơ thể cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn lượng Ma Lực sau trận chiến.  

Cô chỉ biết rằng nếu một trận chiến xảy ra, cô sẽ không thể chiến đấu.  

Cô chỉ biết rằng cô vẫn còn yếu.  

Nhưng cô cũng biết một điều khác.  

Dù yếu, dù không thể chiến đấu, dù không có sức mạnh đủ để đối đầu với một con rồng Hạng B, cô vẫn có thể sống sót.  

Vì cô không đơn độc.  

Vì ngôi làng của cô không thiếu những người mạnh mẽ.  

Và vì một ngày nào đó, cô sẽ không còn yếu đuối như bây giờ.  

---

Trong rừng sâu, con rồng đen vẫn đang bay.  

Nó không biết rằng một ngày nào đó, nó sẽ gặp lại Hikari.  

Nó cũng không biết rằng khi đó, nó sẽ không còn là kẻ thù của cô bé nữa.  

Nó chỉ biết rằng hôm nay, nó đã đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất.  

Một lựa chọn không dựa trên sức mạnh.  

Mà dựa trên trí tuệ.  

Và dù điều đó khiến nó yếu đi trong mắt đám người kia, nó vẫn chấp nhận.  

Vì nó biết rõ một điều:  

Sống sót không phải là yếu đuối.  

Đó là một hình thức chiến thắng khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...