Tôi lao ầm về hướng cửa sổ - chính xác là cái lỗ đã từng là cửa sổ.
Tôi xuyên đại qua không khí ban đêm giá lạnh, không sự sống.
Quang cảnh bên trong căn phòng của David thật lạ. Trận chiến trước, tụi tôi đã phá sập những bức tường, đập đồ đạc gãy nát, biến nơi này thành một chốn hoang tàn.
Nhưng ai đó đã kê lại chiếc giường vào chỗ cũ, cho nó đấu mặt lại chiếc ti-vi đang mở, dù màn hình mờ căm và trắng xóa.
Một con đại bàng lửa đang đậu chầu hẩu trên thành giường, gióng mắt vào màn hình.
Đó cũng là lúc tôi thấy một con chim nữa. Một cục lông nhàu nhì, rã rượi nằm bên trên tấm trải giường sờn cũ. Máu loang nhoe nhoét cả tấm vải.
Không có tiếng đáp lại.
Con đại bàng lửa lù đừ quay đầu qua dòm tôi.
Có tiếng “không” cứ chực òa lên trong đầu tôi, lặp đi lặp lại mãi cho đến khi tôi rống rít lên một tràng như tiếng còi hụ. Không, không , không!
Không có lời đáp.
Tôi chẳng biết phải làm gì với con đại bàng lửa-David cả. Hắn bự gấp ba lần tôi, trong khi không có đứa bạn nào yểm trợ tôi hết. Tôi giỏng tai lên ngóng hơi thở của Tobias.
đang làm cái trò gì thế?!> Tôi đột nhiên không giữ được bình tĩnh nữa, gào lên.
Trọng thương thôi á? Ồ không, nó chết rồi, nếu mày còn đang phân vân về chuyện đó,> David tàn nhẫn nói.
Tâm trí tôi bỗng tê dại đi khi nghe những lời đó. Tôi ráng lắng nghe tiếng thở vọng ra từ đống lông lem nhem kia. Nhưng tuyệt nhiên chẳng nghe được gì.
Tôi bỗng cảm thấy yếu lả, bất lực. Làm sao lại đến nông nỗi này. Làm sao tôi lại để nó xảy ra được cơ chứ?
Tôi nhớ là mình có nói như vậy thật.
Tao là kẻ sát nhân ư? Tao không nghĩ vậy đâu, Jake,> David cười sằng sặc.
David trừng trừng nhìn tôi bằng con mắt phừng phực của đại bàng lửa. Tôi có thể làm gì được bây giờ? David - đại bàng lửa nhanh nhẹn hơn tôi, to xác hơn tôi. Nếu nó đã đánh gục được Tobias, thì nó cũng dư sức cho tôi đi đời.
David công nhận.
Đó là lúc con đại bàng lửa xòe cánh ra, đập mạnh và tông thẳng vào tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)