Cả phòng họp rơi vào yên lặng.
Ngay cả hòa giải viên cũng ngẩng đầu nhìn Tri Dao.
Câu hỏi ấy.
Không ai trả lời được.
Đúng lúc không khí căng thẳng nhất.
Cửa phòng bỗng mở.
Một y tá mặc đồng phục bệnh viện bước nhanh vào.
“Cô Hứa.”
“Gia đình cô phải không?”
Tri Chanh đứng dậy.
“Đúng.”
Y tá thở gấp.
“Ông Hứa vừa tỉnh.”
“Ông ấy nhất quyết đòi gặp ba người.”
“Tình trạng cảm xúc rất kích động.”
“Xin mọi người đến bệnh viện ngay.”
Thẩm Ngọc Như đứng bật dậy.
“Không được!”
Bà ta gần như hét lên.
“Tình trạng ông ấy chưa ổn định.”
“Không thể gặp ai.”
Lời vừa dứt.
Mọi ánh mắt trong phòng đều hướng về phía bà ta.
Tri Dao chậm rãi cất tài liệu.
“Bà Thẩm.”
“Vừa rồi chính bà nói.”
“Ông ấy là người chuyển nhượng tài sản.”
“Nếu vậy.”
“Lời của ông ấy.”
“Chẳng phải là chứng cứ quan trọng nhất sao?”
Thẩm Ngọc Như cứng người.
Bà ta hiểu.
Chỉ cần Hứa Hoành Viễn mở miệng.
Rất có thể…
Ba mươi năm che giấu sẽ bắt đầu sụp đổ.
Tri Chanh nhìn thẳng vào bà.
“Ba mươi năm trước.”
“Bà không cho chúng tôi gặp mẹ.”
“Hôm nay.”
“Không ai có thể ngăn chúng tôi gặp cha.”
Nói xong.
Ba chị em cùng đứng dậy.
Không ai quay đầu lại.
Phía sau họ.
Sắc mặt Thẩm Ngọc Như trắng bệch.
Bàn tay đặt trên bàn khẽ run lên.
Lần đầu tiên.
Bà ta cảm nhận được.
Mọi chuyện…
Đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chương 9: Lời Thú Nhận Muộn Màng
Chiếc xe vừa dừng trước cổng bệnh viện, ba chị em gần như cùng lúc bước xuống.
Hành lang tầng VIP sáng rực ánh đèn.
Ngoài cửa phòng bệnh, hai hộ lý đang đứng canh.
Vừa nhìn thấy Tri Chanh, một bác sĩ lập tức tiến tới.
“Ông Hứa đã tỉnh.”
“Ý thức vẫn còn, nhưng thời gian tỉnh táo không nhiều.”
“Ông ấy liên tục viết tên cô.”
Tri Chanh khẽ gật đầu.
“Cảm ơn.”
Ba chị em đẩy cửa bước vào.
Hứa Hoành Viễn nằm trên giường bệnh.
So với lần gặp trước, sắc mặt ông vẫn rất nhợt nhạt, nhưng đôi mắt đã có thần hơn.
Nhìn thấy ba người, khóe mắt ông lập tức đỏ lên.
Ông cố gắng nâng cánh tay.
Đôi môi run rẩy.
“…Chanh…”
“…Châu…”
“…Dao…”
Ba cái tên được gọi lên đầy khó nhọc.
Ba mươi năm.
Đây là lần đầu tiên ông gọi tên các con mình.
Tri Dao đứng yên tại chỗ.
Ánh mắt bình lặng đến lạ.
Tri Châu bước tới kiểm tra máy theo dõi.
Mọi chỉ số vẫn ổn.
Cậu khẽ nói:
“Ba.”
“Đừng gắng sức.”
“Nếu muốn nói gì, cứ từ từ.”
Hứa Hoành Viễn nhìn cậu rất lâu.
Trong mắt ông dần hiện lên vẻ hối hận.
“Con…”
“…Làm… bác sĩ…”
Tri Châu khẽ gật đầu.
“Vâng.”
Ông lại nhìn sang Tri Dao.
“Luật… sư…”
Tri Dao đáp ngắn gọn.
“Đúng.”
Cuối cùng.
Ánh mắt ông dừng trên Tri Chanh.
Khóe môi khẽ run.
“Con…”
“…Vất vả…”
Chỉ ba chữ.
Tri Chanh bỗng nhớ đến cô gái mười sáu tuổi năm nào.
Một tay kéo vali.
Một tay dắt em gái.
Sau lưng là em trai lặng lẽ ôm chiếc ba lô cũ.
Không ai tiễn.
Không ai giữ.
Ba chị em cứ thế rời khỏi Hứa gia.
Suốt ba mươi năm.
Cha chưa từng hỏi họ sống ra sao.
Đến hôm nay.
Ông mới nói một câu “vất vả”.
Tri Chanh khẽ lắc đầu.
“Đều qua rồi.”
Nước mắt Hứa Hoành Viễn lặng lẽ chảy xuống.
Ông cố gắng đưa tay về phía đầu giường.
Tri Châu hiểu ý, lấy bảng viết đặt trước mặt ông.
Bàn tay già nua run rẩy cầm lấy bút.
Từng nét chữ xiêu vẹo hiện ra.
“Sổ.”
“Sổ.”
Tri Dao lập tức cúi xuống.
“Ba.”
“Cuốn sổ ở đâu?”
Hứa Hoành Viễn hít từng hơi khó nhọc.
Rồi lại viết.
“Kế…”
“Toán…”
Tri Chanh bỗng nhớ đến câu nói đầu tiên khi gặp lại.
“Sổ sách.”
Thì ra.
Cha chưa bao giờ nhắc đến một cuốn nhật ký.
Ông muốn nói đến…
Sổ kế toán.
Tri Dao lập tức hỏi:
“Là sổ kế toán của công ty?”
Ông gật đầu thật mạnh.
Rồi tiếp tục viết.
“Có…”
“Đủ…”
“Chứng…”
“Cứ…”
Viết đến đây.
Bàn tay ông run lên dữ dội.
Chiếc bút rơi xuống giường.
Máy theo dõi nhịp tim cũng bắt đầu phát ra tiếng cảnh báo.
Tri Châu vội giữ lấy vai cha.
“Ba.”
“Bình tĩnh.”
“Đừng gắng.”
Hứa Hoành Viễn lắc đầu.
Ông cố nắm lấy tay Tri Chanh.
Ánh mắt đầy van xin.
“Xin…”
“…Lỗi…”
Tri Chanh nhìn người đàn ông đã già nua trước mặt.
Ngày còn nhỏ.
Cô từng tưởng cha là cả bầu trời.
Sau này.
Chính người ấy lại tự tay đẩy ba chị em ra khỏi mái nhà.
Cô đã từng nghĩ.
Nếu có ngày gặp lại.
Mình sẽ chất vấn.
Sẽ oán trách.
Sẽ hỏi vì sao.
Nhưng đến giờ phút này.
Chaporia
Bình Luận (0)