Mọi lời trách móc đều trở nên vô nghĩa.
Tri Chanh nhẹ nhàng nắm lại bàn tay ông.
“Ba.”
“Con không cần lời xin lỗi.”
“Nếu thật sự thấy có lỗi.”
“Xin hãy nói sự thật.”
Đôi mắt Hứa Hoành Viễn bỗng mở lớn.
Ông dùng hết sức gật đầu.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh.
Thẩm Ngọc Như hớt hải chạy vào.
“Hoành Viễn!”
“Ông không được nói nữa.”
Bà ta vừa định lao tới, Tri Dao đã bước ngang một bước.
“Bà đứng lại.”
Thẩm Ngọc Như nghiến răng.
“Tôi là vợ ông ấy.”
Tri Dao bình tĩnh đáp.
“Còn chúng tôi.”
“Là con ruột.”
“Hiện giờ bệnh nhân cần nghỉ ngơi.”
“Không cần người kích động ông ấy.”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Như lập tức biến đổi.
“Hứa Tri Dao!”
“Cô nói ai kích động?”
Tri Châu lạnh lùng nhìn bà.
“Chỉ số tim của ông ấy vừa ổn định.”
“Bà vừa vào.”
“Nhịp tim lập tức tăng.”
“Với tư cách bác sĩ.”
“Tôi đề nghị bà ra ngoài.”
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói già nua vang lên từ cửa.
“Nói đúng lắm.”
Mọi người cùng quay đầu.
Một ông lão chống gậy chậm rãi bước vào.
Theo sau ông là một người đàn ông trung niên mặc đồng phục kiểm toán.
Thẩm Ngọc Như nhìn thấy người tới, cả khuôn mặt lập tức cứng đờ.
“Chú… chú Hai?”
Ông lão nhìn bà bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Đừng gọi tôi là chú.”
“Tôi không nhận.”
Ông quay sang Tri Chanh.
“Cháu là Tri Chanh phải không?”
Tri Chanh gật đầu.
Ông lão thở dài.
“Ta là em trai của ông nội cháu.”
“Những năm qua sống ở nước ngoài.”
“Mới trở về tuần trước.”
Ông chỉ người đàn ông bên cạnh.
“Đây là kế toán trưởng đầu tiên của công ty Hứa Thành.”
“Ông ấy nghỉ hưu hơn hai mươi năm.”
“Nhưng vẫn giữ một bản sao toàn bộ sổ kế toán.”
Người đàn ông trung niên mở chiếc cặp tài liệu.
Đặt lên bàn một chồng sổ dày cộm.
“Tôi giữ chúng.”
“Ba mươi năm.”
“Chỉ để chờ ngày có người hỏi.”
Tri Dao mở trang đầu tiên.
Chỉ nhìn vài dòng.
Cô đã khựng lại.
Trên từng trang sổ đều ghi rõ.
Nguồn tiền.
Người chuyển khoản.
Tài sản góp vốn.
Thậm chí còn có những khoản tiền được chuyển sang tài khoản cá nhân của Thẩm Ngọc Như ngay sau khi mẹ Tri Chanh qua đời.
Tất cả.
Đều rõ ràng đến từng con số.
Tri Dao ngẩng đầu.
Ánh mắt sáng rực.
“Bà Thẩm.”
“Có lẽ…”
“Phiên tòa sắp tới.”
“Bà sẽ phải giải thích rất nhiều chuyện.”
Thẩm Ngọc Như lùi lại một bước.
Đôi môi trắng bệch.
Lần đầu tiên sau ba mươi năm.
Bà ta hiểu.
Thứ thật sự khiến mình thất bại…
Không phải ba chị em Hứa Tri Chanh.
Mà là sự thật.
Cuối cùng cũng đã được đưa ra ánh sáng.
Chương 10: Nhà Là Nơi Có Người Đợi Mình
Một tháng sau.
Phiên tòa chính thức mở.
Ngay từ sáng sớm, trước cổng tòa án đã chật kín phóng viên.
Vụ tranh chấp tài sản của Hứa gia sau ba mươi năm không còn đơn thuần là chuyện gia đình.
Nó đã trở thành vụ việc được cả Hải Thành dõi theo.
Trong phòng xử án, Tri Chanh ngồi ở hàng ghế nguyên đơn.
Bên trái cô là Tri Châu.
Bên phải là Tri Dao.
Ba chị em vẫn giống như ba mươi năm trước.
Chỉ khác rằng, ngày ấy họ cùng nhau rời khỏi Hứa gia trong tay trắng.
Còn hôm nay, họ cùng nhau bước vào tòa án để đòi lại công bằng cho mẹ.
Phía đối diện, Thẩm Ngọc Như gầy đi trông thấy.
Người phụ nữ luôn giữ dáng vẻ đoan trang ấy giờ đây không còn nụ cười dịu dàng quen thuộc.
Ngay cả Thẩm Gia Thụ cũng cúi gằm mặt.
Suốt phiên tòa, Tri Dao gần như không cần nói nhiều.
Mỗi khi phía bị đơn phủ nhận một vấn đề, cô chỉ bình tĩnh đưa ra một phần chứng cứ.
Từ nhật ký ghi chép của mẹ.
Đến hợp đồng góp vốn.
Từ bản di chúc.
Đến sổ kế toán gốc.
Rồi những khoản tiền chuyển vào tài khoản của Thẩm Ngọc Như sau khi mẹ qua đời.
Từng chứng cứ được đặt lên bàn.
Từng lời ngụy biện bị bóc trần.
Cuối cùng, luật sư của Thẩm Ngọc Như cũng không còn khả năng phản bác.
Giữa phiên tòa, vị thẩm phán nhìn về phía Hứa Hoành Viễn.
Sau nhiều tuần điều trị, ông đã có thể ngồi xe lăn đến tòa.
Ông chậm chạp giơ bàn tay phải.
Giọng nói vẫn chưa thật tròn vành rõ chữ.
“Những…”
“…Tài liệu…”
“…Đều…”
“…Là thật.”
Cả phòng xử án lặng đi.
Ông quay sang nhìn ba người con.
Nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua.
“Ba…”
“…Có lỗi…”
“…Với…”
“…Mẹ các con.”
“…Có lỗi…”
“…Với…”
“…Ba đứa.”
Lần này, không còn ai ngắt lời ông.
Cũng không còn ai che giấu sự thật.
Thẩm Ngọc Như ngồi bất động.
Bà ta biết.
Mọi thứ đã kết thúc.
…
Ba ngày sau.
Chaporia
Bình Luận (0)