20px

“Người bị nhồi m/áu não đang nằm trong bệnh viện, con ruột vừa xuống máy bay, vậy mà anh muốn chúng tôi về nhà anh trước để ký giấy từ bỏ tài sản?”

Sắc mặt Thẩm Gia Thụ lập tức sa sầm.

“Cô nói vậy là có ý gì?”

Tri Châu đẩy vali tới ngay trước chân cậu ta.

“Lái xe đi.”

Thẩm Gia Thụ trừng mắt nhìn em trai tôi.

“Anh là cái thá gì mà ra lệnh cho tôi?”

Tri Châu ngẩng mắt nhìn thẳng cậu ta.

“Tôi là con trai của Hứa Hoành Viễn.”

Cậu dừng một chút rồi nói tiếp:

“Cũng là bác sĩ.”

Khóe môi Thẩm Gia Thụ giật nhẹ.

Cuối cùng, cậu ta vẫn không nói thêm gì nữa.

Trong xe thoang thoảng mùi nước hoa mà Thẩm Ngọc Như năm xưa vẫn thường dùng.

Ba mươi năm đã qua.

Thế mà thứ hương thơm ngọt gắt, ngột ngạt ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Bệnh viện nằm ngay khu trung tâm Hải Thành.

Bên ngoài phòng bệnh VIP có hai hộ lý đứng canh.

Thẩm Ngọc Như đang ngồi trên ghế dài ngoài hành lang. Bà ta mặc một bộ đồ màu kem, tóc búi gọn sau gáy, dáng vẻ vẫn chỉnh tề như trước.

Vừa thấy chúng tôi, vành mắt bà ta lập tức đỏ lên.

“Tri Chanh… cuối cùng các con cũng chịu về rồi.”

Bà ta vươn tay, như muốn nắm lấy tay tôi.

Tôi lùi về sau một bước.

Cánh tay ấy cứ thế khựng lại giữa không trung.

Mấy người họ hàng đứng bên cạnh lập tức quay sang nhìn.

Thẩm Ngọc Như miễn cưỡng kéo khóe môi.

“Con vẫn còn giận dì sao? Đã ba mươi năm rồi… dì cũng già rồi.”

Tôi nhìn bà ta, không vòng vo.

“Hứa Hoành Viễn đâu?”

Chút nước mắt vừa hiện lên trong mắt bà ta biến mất rất nhanh.

“Ba con hiện tại không chịu được kích động. Bác sĩ đã dặn, tạm thời các con đừng vào trong.”

Tri Châu lấy thẻ công tác ra.

“Tôi là bác sĩ phẫu thuật tim lồng ngực. Tôi cần xem hồ sơ bệnh án của ông ấy.”

Sắc mặt Thẩm Ngọc Như lập tức lạnh xuống.

“Nơi này là Hải Thành, không phải nước ngoài.”

Tri Dao mở cặp tài liệu, rút ra một tờ đơn đề nghị được tiếp cận hồ sơ bệnh án.

“Chúng tôi là người thân trực hệ của ông ấy, có quyền biết rõ tình trạng bệnh. Bà cản một lần, tôi sẽ khiếu nại một lần.”

Cả hành lang lập tức yên lặng.

Thẩm Gia Thụ bước nhanh tới.

“Mấy người vừa về đã muốn gây chuyện à? Ba đã bệnh thành ra như vậy rồi, các người còn muốn ép ông ấy nữa sao?”

Tôi không buồn nhìn cậu ta.

Ánh mắt tôi vẫn đặt trên mặt Thẩm Ngọc Như.

“Năm đó, khi bà nhận khối tài sản 10.000.000 tệ kia, bà cũng từng nói ba tôi không thể bị kích động.”

Môi Thẩm Ngọc Như mím chặt lại.

Tôi đưa tay đẩy cửa phòng bệnh.

Người nằm trên giường bệnh chính là Hứa Hoành Viễn.

Ông đã gầy đi rất nhiều.

Ống thở đặt trong mũi, máy theo dõi nhịp tim bên cạnh phát ra âm thanh đều đều. Nửa khuôn mặt ông méo lệch vì di chứng sau cơn nhồi m/áu não.

Nghe thấy tiếng cửa mở, đôi mắt ông khẽ động.

Đến khi nhìn rõ tôi, cổ họng ông phát ra vài tiếng mơ hồ, đứt quãng.

Tôi đi đến bên giường bệnh.

Ba mươi năm.

Chúng tôi đã không gặp nhau suốt ba mươi năm.

Tôi từng nghĩ, nếu thật sự có ngày này, có lẽ tôi sẽ hận, sẽ khóc, hoặc ít nhất cũng phải hỏi ông một câu.

Tại sao?

Nhưng đến khoảnh khắc ấy, tôi lại chẳng có cảm xúc gì.

Tôi chỉ cúi đầu, lặng lẽ nhìn người đàn ông đã già nua trước mặt.

“Con về rồi.”

Đột nhiên, bàn tay phải của ông run lên dữ dội.

Mấy ngón tay khô gầy cố bấu vào ga giường, rồi chật vật lần mò xuống dưới gối, như thể đang muốn tìm một thứ gì đó.

Thẩm Ngọc Như lập tức lao tới, dùng sức ghì chặt cánh tay ông.

“Hoành Viễn, ông đừng cử động!”

Hứa Hoành Viễn trợn to mắt.

Ông dồn hết sức, khó khăn bật ra hai tiếng ngắt quãng:

“…S… sổ…”

“…Sổ… sách…”

Tôi nhìn chằm chằm vào ông.

“Sổ sách gì?”

Ngay trong khoảnh khắc đó, gương mặt Thẩm Ngọc Như tái nhợt đi.

Trắng bệch, không còn chút m/áu.

Chương 2: Cuốn Sổ Dưới Gối

Hai tiếng “sổ… sách…” vừa thoát khỏi cổ họng Hứa Hoành Viễn, cả phòng bệnh như đông cứng lại.

Ông cố sức mở to mắt, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy ga giường. Những ngón tay gầy guộc không ngừng cào xuống mép gối, như thể dưới đó đang cất giấu thứ quan trọng hơn cả tính mạng mình.

Tri Chanh khẽ cúi người.

“Cha muốn đưa con xem thứ gì?”

Cổ họng Hứa Hoành Viễn lại phát ra vài âm thanh đứt quãng.

“…S… sổ…”

“…Sổ…”

Lần này, ông còn chưa nói hết câu, Thẩm Ngọc Như đã lao tới.

“Hoành Viễn!”

Bà ta ôm lấy cánh tay ông, giọng nghẹn ngào.

“Bác sĩ đã dặn ông không được kích động. Ông cứ nghỉ đi, có chuyện gì sau này hẵng nói.”

Vừa nói, bà ta vừa cố tình kéo chiếc chăn phủ lên phần gối đầu.

Động tác ấy rất nhỏ.

Nhưng Tri Chanh nhìn thấy rõ.

Ánh mắt cô chậm rãi dừng trên chiếc gối màu trắng.

Đúng lúc đó, Tri Châu bước lên.

“Để tôi kiểm tra.”

“Tôi là bác sĩ.”

Không đợi ai đồng ý, cậu đã đưa tay xem đồng tử, đo mạch rồi quan sát máy theo dõi.

Sau vài phút, Tri Châu nhíu mày.

“Huyết áp không ổn.”

“Có thuốc an thần không?”

Một hộ lý đáp nhỏ.

“Sáng nay có dùng.”

Tri Châu quay sang nhìn Thẩm Ngọc Như.

“Bệnh nhân vừa bị nhồi máu não, dùng thuốc an thần với liều lượng thế nào?”

Thẩm Ngọc Như thoáng khựng lại.

“Tôi… tôi không rõ.”

“Đó là việc của bác sĩ.”

Tri Châu nhìn thẳng bà ta.

“Người nhà ký xác nhận sử dụng thuốc lại nói không biết?”

Sắc mặt Thẩm Ngọc Như lập tức đổi khác.

“Mấy chục năm không về, vừa gặp đã nghi ngờ tôi sao?”

“Tôi chăm sóc ông ấy ngày đêm, còn các người ở tận nước ngoài.”

“Hiện giờ về đây chất vấn tôi?”

Giọng bà ta càng lúc càng lớn.

Mấy người họ hàng đứng ngoài cửa cũng bắt đầu xì xào.

“Đúng đấy.”

“Ba mươi năm chẳng thấy mặt.”

“Giờ lại làm khó người chăm bệnh.”

Tri Dao đóng chiếc cặp tài liệu trong tay.

“Tôi chỉ hỏi về thuốc.”

“Ai chột dạ thì tự người đó biết.”

Cả hành lang lập tức im bặt.

Thẩm Gia Thụ bước tới chắn trước mặt mẹ mình.

“Cô nói chuyện khách sáo một chút.”

Tri Dao cười nhạt.

“Anh muốn nghe khách sáo?”

“Được.”

“Phiền anh tránh sang một bên.”

“Tôi cần làm việc.”

Thẩm Gia Thụ siết chặt nắm tay.

Tri Châu không thèm để ý cuộc tranh cãi.

Cậu tiếp tục xem hồ sơ treo cuối giường.

Một lát sau, cậu khẽ gọi.

“Chị.”

Tri Chanh bước tới.

Tri Châu hạ thấp giọng.

“Liều thuốc hôm nay hơi cao.”

“Không đến mức bất thường.”

“Nhưng đủ để ông ấy luôn trong trạng thái lơ mơ.”

Tri Chanh không nói gì.

Chỉ khẽ gật đầu.

Ánh mắt cô lại một lần nữa dừng trên chiếc gối.

Ngay lúc ấy, Hứa Hoành Viễn bỗng dùng hết sức nâng bàn tay phải lên.

Ông liên tục chỉ xuống dưới đầu mình.

Rồi nhìn Tri Chanh.

Trong đôi mắt đã đục mờ ấy, lần đầu tiên hiện lên vẻ cầu xin.

Tri Chanh chậm rãi bước đến.

“Dì Thẩm.”

“Tôi chỉnh lại gối cho cha.”

Thẩm Ngọc Như lập tức chắn trước giường.

“Không cần.”

“Hộ lý sẽ làm.”

Tri Chanh nhìn bà ta vài giây.

Rồi bình tĩnh hỏi.

“Dì sợ cái gì?”

Ánh mắt Thẩm Ngọc Như chợt dao động.

“Con nói gì vậy?”

“Tôi chỉ hỏi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...