Tri Chanh im lặng.
Bà Lưu lấy từ trong túi chìa khóa cũ.
“Tôi vẫn giữ.”
“Cô vào xem đi.”
Cánh cửa vừa mở.
Một lớp bụi dày lập tức bay lên.
Trong căn phòng tối om chất đầy những thùng giấy cũ.
Chiếc tủ mẹ từng dùng bị đẩy vào góc.
Chiếc máy may phủ kín bụi.
Những chậu lan mẹ thích đều chết từ lâu.
Tri Chanh bước từng bước chậm rãi.
Mỗi món đồ đều như kéo cô trở về ba mươi năm trước.
Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc rương gỗ dưới gầm bàn.
Ổ khóa đã gỉ sét.
Cô nhẹ nhàng mở nắp.
Bên trong là vài bộ quần áo cũ.
Một chiếc khăn lụa.
Và một quyển sổ bọc vải màu xanh đã ngả vàng theo thời gian.
Tri Chanh chậm rãi cầm lên.
Trang đầu tiên chỉ có một hàng chữ quen thuộc.
Nét bút thanh tú.
Là chữ của mẹ.
“Nếu một ngày các con nhìn thấy cuốn sổ này…”
“Chứng tỏ mẹ đã không còn ở bên các con nữa.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Cùng giọng nói đầy hoảng hốt của Thẩm Ngọc Như.
“Không được!”
“Ai cho các người mở căn phòng này?”
Chương 4: Mẹ Tôi Không Hề Tay Trắng
Tiếng quát của Thẩm Ngọc Như vừa vang lên, cả hành lang lập tức chìm vào yên lặng.
Bà ta gần như lao tới.
“Tri Chanh!”
“Ai cho con tự tiện vào căn phòng này?”
Tri Chanh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Quyển sổ bọc vải màu xanh nằm yên trong tay cô.
Lớp bụi mỏng phủ trên bìa chứng minh đã rất nhiều năm không có ai động đến.
Ánh mắt Thẩm Ngọc Như dừng trên quyển sổ.
Trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt bà ta trắng bệch.
Nhưng rất nhanh, bà ta đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Đó chỉ là vài quyển sổ cũ.”
“Không có gì đáng xem.”
Tri Dao cũng vừa bước vào.
Cô nhìn phản ứng của Thẩm Ngọc Như, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Nếu thật sự không đáng xem…”
“Vậy bà căng thẳng làm gì?”
Thẩm Gia Thụ đi theo phía sau.
“Mẹ.”
“Có chuyện gì vậy?”
Thẩm Ngọc Như lập tức nói:
“Không có gì.”
“Chỉ là đồ cũ của người đã mất.”
“Bảo Tri Chanh đặt lại chỗ cũ.”
Tri Chanh không đáp.
Cô nhẹ nhàng mở trang đầu tiên.
Nét chữ quen thuộc hiện ra trước mắt.
“Tri Chanh, Tri Châu, Tri Dao.”
“Nếu các con đọc được những dòng này, mẹ rất tiếc vì không thể tiếp tục ở bên các con.”
Chỉ một câu ngắn ngủi.
Sống mũi Tri Chanh đã cay xè.
Ba mươi năm qua, cô luôn nghĩ mình đã quên mất nét chữ của mẹ.
Hóa ra, chưa từng.
Tri Châu lặng lẽ bước tới.
Ba chị em đứng sát bên nhau.
Không ai lên tiếng.
Tri Chanh tiếp tục lật sang trang sau.
Đó không phải nhật ký.
Mà là những ghi chép về công việc.
Từng khoản tiền.
Từng hợp đồng.
Từng lần góp vốn.
Ngay đầu trang còn ghi rõ.
“Công ty Thực phẩm Hứa Thành.”
“Nguồn vốn ban đầu.”
Tri Dao càng đọc càng nhíu mày.
“Không đúng.”
Cô nhanh chóng lấy điện thoại chụp lại từng trang.
“Chị.”
“Chị nhìn đây.”
Tri Chanh cúi xuống.
Trong bảng thống kê viết rất rõ.
Nguồn vốn thành lập công ty.
Sáu mươi phần trăm đến từ tài sản riêng của mẹ cô.
Ba mươi phần trăm là tiền của ông ngoại đầu tư.
Chỉ mười phần trăm là khoản tiền Hứa Hoành Viễn bỏ ra.
Tri Châu khẽ siết chặt bàn tay.
“Nói cách khác…”
“Phần lớn cơ nghiệp Hứa gia đều do mẹ gây dựng.”
Tri Dao gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy mà ba lại nói…”
“Toàn bộ tài sản đều là của ông.”
Tri Chanh tiếp tục lật.
Những trang sau ghi chép chi tiết hơn.
Mẹ cô dùng tiền hồi môn mua dãy cửa hàng đầu tiên.
Khu đất của nhà máy cũ cũng đứng tên bà trước khi kết hôn.
Thậm chí căn nhà tổ còn được sửa chữa bằng toàn bộ tiền bán cổ phần của công ty bên ngoại.
Mỗi một khoản đều có ngày tháng.
Có chữ ký.
Có người làm chứng.
Tri Dao hít một hơi thật sâu.
“Nếu những tài liệu này được đối chiếu với hồ sơ lưu trữ…”
“Vụ kiện sẽ hoàn toàn khác.”
Đúng lúc ấy.
Một tờ giấy gấp đôi rơi khỏi quyển sổ.
Tri Chanh cúi xuống nhặt lên.
Là một bức thư.
Nét chữ đã nhòe đi ít nhiều.
“Hoành Viễn.”
“Nếu sau này em có chuyện gì, tài sản em mang theo khi về Hứa gia, xin hãy chia đều cho ba đứa nhỏ.”
“Em không mong chúng giàu có.”
“Chỉ mong sau này không phải cúi đầu sống nhờ người khác.”
Phía cuối thư còn có một dòng.
“Di chúc chính thức em đã gửi luật sư Lâm giữ hộ.”
Ba chị em cùng sững sờ.
Tri Dao gần như bật thành tiếng.
“Luật sư?”
“Có di chúc?”
Tri Châu lập tức hỏi.
“Nhưng chúng ta chưa từng nghe ai nhắc đến.”
Tri Dao bình tĩnh phân tích.
“Nếu thật sự có di chúc.”
“Vậy sau khi mẹ mất.”
“Hoặc là nó bị tiêu hủy.”
“Hoặc là…”
Chaporia
Bình Luận (0)