“Có người cố tình giấu đi.”
Ánh mắt cả ba người gần như đồng thời hướng về phía Thẩm Ngọc Như.
Bà ta vẫn đứng ngoài cửa.
Nhưng bàn tay đang nắm chặt mép áo đã trắng bệch.
Tri Chanh khép cuốn sổ lại.
“Dì Thẩm.”
“Bà biết luật sư Lâm là ai không?”
Thẩm Ngọc Như lắc đầu.
“Tôi không biết.”
“Chuyện của mẹ con, sao dì biết được?”
Tri Dao cười nhạt.
“Vậy kỳ lạ thật.”
“Người vừa rồi còn nói đây chỉ là mấy quyển sổ cũ.”
“Sao bây giờ lại biết đây là đồ của mẹ tôi?”
Thẩm Ngọc Như cứng họng.
Ngay lúc ấy.
Một người họ hàng lớn tuổi bước vào.
“Ngọc Như.”
“Hình như chị dâu năm đó thật sự có quen một luật sư họ Lâm.”
“Tôi nhớ mang máng…”
Chưa nói hết câu.
Thẩm Ngọc Như đã cắt ngang.
“Chú nhớ nhầm rồi.”
“Bao nhiêu năm rồi.”
“Làm gì còn ai nhớ.”
Tri Chanh nhìn bà ta.
Lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm.
Cô nhìn thấy vẻ hoảng loạn không thể che giấu trong mắt người phụ nữ này.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Tri Chanh rung lên.
Là số lạ.
Cô bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ già.
“Có phải… cô cả Hứa không?”
Tri Chanh khẽ khựng lại.
“Đúng.”
“Tôi là Tri Chanh.”
Người bên kia thở dài.
“Cuối cùng cô cũng về rồi.”
“Tôi là Lưu Thẩm.”
“Từng làm việc ở Hứa gia.”
“Tôi có chuyện…”
“Phải nói với cô.”
Tri Chanh nắm chặt điện thoại.
“Bà nói đi.”
Giọng bà Lưu rất nhỏ.
“Năm phu nhân mất.”
“Tôi có nhìn thấy một chuyện.”
“Có người…”
“Lén đổi thuốc của phu nhân.”
Tri Chanh đứng bật dậy.
“Cái gì?”
Bên kia im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi nói.
“Chuyện này không tiện nói qua điện thoại.”
“Nếu cô muốn biết sự thật.”
“Tối nay.”
“Mười giờ.”
“Đến ngôi nhà cũ của tôi.”
“Chỉ mình cô.”
Điện thoại ngắt.
Trong căn phòng phủ đầy bụi.
Tri Chanh vẫn đứng lặng.
Bên tai cô không ngừng vang lên câu nói cuối cùng.
“Có người lén đổi thuốc của phu nhân.”
Nếu lời ấy là thật…
Vậy cái chết của mẹ.
Có lẽ chưa bao giờ chỉ là một căn bệnh.
Mà là một bí mật đã bị chôn vùi suốt ba mươi năm.
Chương 5: Người Làm Cũ Trở Về
Mười giờ đêm.
Mưa lất phất phủ kín những con hẻm cũ của Hải Thành.
Chiếc xe dừng trước một căn nhà cấp bốn đã nhuốm màu thời gian.
Tri Chanh vừa bước xuống xe đã nhìn thấy bà Lưu đứng dưới mái hiên.
Ba mươi năm không gặp, người giúp việc năm nào giờ đã lưng còng, tóc bạc gần hết. Nhưng đôi mắt ấy vẫn như xưa, hiền hậu mà đầy áy náy.
“Cô cả…”
Bà vừa mở miệng, nước mắt đã lăn xuống.
“Tôi xin lỗi.”
Tri Chanh đỡ lấy cánh tay bà.
“Vào trong rồi nói.”
Căn nhà nhỏ chỉ hơn ba mươi mét vuông.
Bàn ghế đã cũ, trên tường treo đầy ảnh con cháu.
Bà Lưu rót ba chén trà nóng.
Lúc này Tri Châu và Tri Dao cũng bước vào.
Thấy hai người, bà Lưu hơi bất ngờ.
“Tôi bảo chỉ mình cô cả…”
Tri Chanh mỉm cười.
“Không có chuyện gì giữa ba chị em phải giấu nhau.”
Bà Lưu gật đầu.
“Cũng phải.”
“Ba đứa… đều đã lớn cả rồi.”
Bà nhìn thật lâu gương mặt ba chị em.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Nếu phu nhân còn sống…”
“Chắc sẽ vui lắm.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Một lúc sau, Tri Dao mở máy ghi âm.
“Bà Lưu.”
“Những điều bà sắp nói rất quan trọng.”
“Nếu bà đồng ý, chúng tôi sẽ ghi lại.”
Bà Lưu khẽ gật đầu.
“Tôi giữ bí mật này ba mươi năm.”
“Cũng đến lúc phải nói rồi.”
Bà nhấp một ngụm trà, chậm rãi kể.
“Khoảng nửa tháng trước khi phu nhân qua đời.”
“Tình trạng của bà ấy thật ra đã khá hơn.”
“Bác sĩ còn nói chỉ cần điều trị thêm một thời gian là có thể xuất viện.”
Tri Châu lập tức ngẩng đầu.
“Khá hơn?”
“Đúng.”
“Ăn được.”
“Ngủ được.”
“Thậm chí còn tự đi dạo trong sân.”
Tri Châu khẽ siết bàn tay.
“Nếu vậy…”
“Rất khó xuất hiện diễn biến xấu chỉ sau vài ngày.”
Bà Lưu gật đầu.
“Đúng.”
“Nhưng rồi…”
“Bà Thẩm đến.”
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
“Từ ngày bà ấy xuất hiện.”
“Việc sắc thuốc đều do chính bà ấy làm.”
“Tôi từng muốn giúp.”
“Nhưng bà ấy nói thuốc rất quý, sợ người khác làm sai.”
Tri Dao hỏi ngay.
“Chỉ có bà ta được chạm vào thuốc?”
“Đúng.”
“Mỗi lần sắc xong đều tự mình mang lên.”
“Bất kỳ ai cũng không được theo.”
Tri Châu càng nghe càng thấy bất thường.
“Thuốc điều trị bệnh nặng mà người nhà tự ý chuẩn bị…”
“Đó vốn đã là điều rất nguy hiểm.”
Bà Lưu thở dài.
“Tôi cũng từng nghi ngờ.”
“Có một hôm…”
“Tôi nhìn thấy bà Thẩm đổ một gói bột trắng vào bát thuốc.”
Tri Chanh nắm chặt chén trà.
Chaporia
Bình Luận (0)