“Bà có nhìn rõ không?”
“Không.”
“Tôi vừa bước tới thì bà ấy đã giấu đi.”
“Sau đó còn mắng tôi nhiều chuyện.”
Tri Dao lập tức hỏi.
“Bà có nói việc này với cha tôi không?”
Bà Lưu cười chua chát.
“Có.”
“Tôi còn nhớ rất rõ.”
“Hôm ấy tiên sinh ngồi trong thư phòng.”
“Tôi kể hết.”
“Ông ấy chỉ im lặng rất lâu.”
“Rồi bảo tôi…”
Bà Lưu dừng lại.
Giọng run run.
“‘Đừng nói lung tung.'”
“‘Không có chứng cứ.'”
“‘Nếu chuyện này truyền ra ngoài, Hứa gia sẽ thành trò cười.'”
Tri Chanh từ từ khép mắt.
Trong lòng cô không còn nổi lên sóng gió như tưởng tượng.
Chỉ còn một cảm giác lạnh lẽo.
Cha không biết sự thật.
Hay…
Ông đã biết.
Nhưng cuối cùng vẫn chọn danh tiếng của Hứa gia.
Thay vì người vợ đã cùng mình gây dựng cơ nghiệp.
Tri Châu cúi đầu.
Hai bàn tay siết đến trắng bệch.
Là bác sĩ.
Cậu hiểu hơn ai hết.
Có những bệnh nhân vốn có thể sống.
Nhưng chỉ cần một quyết định sai.
Hoặc một lần chậm trễ.
Mọi thứ sẽ không thể cứu vãn.
Nếu lời bà Lưu là thật…
Mẹ của họ…
Có lẽ đã từng có cơ hội sống.
Bỗng nhiên, Tri Dao khẽ hít sâu.
Cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Cửa vừa khép.
Tiếng nước lập tức vang lên.
Tri Chanh không đi theo.
Cô biết.
Em gái mình đang khóc.
Suốt từ khi trở về Hải Thành.
Tri Dao luôn là người bình tĩnh nhất.
Mỗi lời nói đều sắc bén.
Mỗi bước đi đều lý trí.
Nhưng cô gái ấy năm xưa mới chỉ chín tuổi.
Là đứa trẻ từng ôm chặt áo chị gái, run rẩy nhìn mẹ bị đưa vào phòng cấp cứu.
Năm đó.
Nó còn quá nhỏ.
Nhỏ đến mức không hiểu vì sao mẹ mãi không trở về.
Mười phút sau.
Tri Dao bước ra.
Đôi mắt vẫn đỏ.
Nhưng giọng nói đã bình tĩnh như cũ.
“Bà Lưu.”
“Còn chuyện gì nữa không?”
Bà Lưu nhìn ba chị em.
Rồi lấy từ trong ngăn kéo một chiếc phong bì đã ngả vàng.
“Tôi giữ thứ này ba mươi năm.”
“Bởi vì phu nhân từng dặn.”
“Nếu sau này ba đứa quay về…”
“Hãy giao tận tay.”
Tri Chanh nhận lấy.
Bên trong chỉ có một chiếc chìa khóa đồng rất nhỏ.
Hình dáng cổ xưa.
Không giống chìa khóa cửa.
Mà giống chìa khóa két sắt.
Mặt sau còn khắc một chữ rất nhỏ.
“V.”
Tri Dao lập tức lấy chiếc chìa khóa được tìm thấy trong mép gối bệnh viện ra.
Hai chiếc đặt cạnh nhau.
Gần như giống hệt.
Chỉ khác.
Một chiếc khắc chữ “V”.
Chiếc còn lại khắc chữ “A”.
Tri Châu nhíu mày.
“Hai ổ khóa?”
Tri Dao lắc đầu.
“Không.”
“Có khả năng…”
“Là cùng một hệ thống.”
Ngay lúc ấy.
Chuông cửa bỗng vang lên.
Cả bốn người đều giật mình.
Đã gần nửa đêm.
Ai lại tìm đến đây?
Bà Lưu run run mở hé rèm cửa.
Sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
“Là…”
“Là người của bà Thẩm.”
Ngoài cổng.
Hai người đàn ông mặc đồ đen đang đứng dưới mưa.
Một người lạnh lùng lên tiếng.
“Bà Lưu.”
“Phu nhân biết bà còn giữ vài món đồ cũ.”
“Chúng tôi tới lấy.”
Tri Chanh và Tri Dao nhìn nhau.
Không cần nói.
Họ đều hiểu.
Thẩm Ngọc Như đã bắt đầu ra tay.
Và thứ bà ta muốn.
Chính là chiếc chìa khóa đang nằm trong tay Tri Chanh.
Chương 6: Chiếc Két Bị Mở Trước
Tiếng chuông cửa vẫn vang lên không ngừng.
Bầu không khí trong căn nhà nhỏ lập tức căng như dây đàn.
Bà Lưu nắm chặt vạt áo.
“Tôi… tôi không mở.”
Tri Dao bình tĩnh đóng tập hồ sơ.
“Bà cứ ngồi yên.”
“Còn lại để chúng tôi.”
Tri Châu bước đến trước cửa.
Thông qua mắt thần, cậu nhìn thấy hai người đàn ông mặc vest đen đứng dưới mưa. Một người còn cầm theo chiếc cặp tài liệu màu bạc.
Bọn họ không giống côn đồ.
Mà giống trợ lý hoặc luật sư.
Tri Châu mở hé cửa.
“Có việc gì?”
Người đàn ông lớn tuổi hơn mỉm cười.
“Xin hỏi bà Lưu có ở đây không?”
“Có.”
“Chúng tôi được phu nhân Thẩm nhờ đến lấy vài món đồ cũ.”
Tri Dao bước tới.
“Đồ gì?”
Người kia nhìn cô.
“Việc riêng của gia đình họ Hứa.”
“E rằng không tiện tiết lộ.”
Tri Dao khẽ cười.
“Thật sao?”
Cô lấy điện thoại ra.
“Vậy để tôi báo cảnh sát.”
“Hơn mười một giờ đêm, hai người lạ tự ý đến nhà người già lấy đồ. Tôi nghĩ phía cảnh sát sẽ rất hứng thú.”
Nụ cười trên mặt người đàn ông lập tức biến mất.
Anh ta nhìn Tri Dao vài giây rồi gật đầu.
“Xin lỗi đã làm phiền.”
Hai người nhanh chóng rời đi.
Nhìn chiếc xe khuất dần cuối con hẻm, Tri Chanh mới khẽ nói:
“Bọn họ sẽ không bỏ cuộc.”
Tri Dao gật đầu.
“Điều đó chứng tỏ.”
“Chiếc chìa khóa này còn quan trọng hơn chúng ta nghĩ.”
…
Sáng hôm sau.
Chaporia
Bình Luận (0)