Nhân viên công chứng lập tức thận trọng.

Cô ấy nhìn bà ngoại.

“Bà cụ, bà có hiểu hôm nay mình đến đây làm gì không?”

Bà ngoại nhìn cậu cả.

Cậu cả vội nói:

“Mẹ, mẹ nói đi, mẹ muốn cho nhà…”

“Ông vui lòng không gợi ý đáp án.”

Nhân viên công chứng nhíu mày.

Cậu cả cứng mặt.

Bà ngoại run rẩy nhìn tôi.

“Tình Tình…”

Tôi bước đến trước mặt bà, ngồi xổm xuống.

“Ngoại, ngoại nói thật đi.”

“Ngoại có biết hôm nay ký xong, căn nhà này sẽ không còn là của ngoại nữa không?”

Bà ngoại ngẩn ra.

Ánh mắt bà dần dần tỉnh lại.

Bà quay đầu nhìn cậu cả.

“Quốc Cường, không phải con nói chỉ ký giấy xác nhận thôi sao?”

Mặt cậu cả trắng bệch.

Triệu Vĩ lập tức chen vào:

“Bà, căn nhà này vốn bà hứa cho cháu mà.”

Bà ngoại mấp máy môi.

“Nhưng Tình Tình nói… trước khi bà c/hết, nhà không sang tên…”

Cậu cả vội hạ giọng:

“Mẹ, mẹ đừng nghe nó. Nó muốn giành nhà của Triệu Vĩ đấy!”

Tôi bật cười.

“Cậu cả, đến giờ cậu vẫn nói câu này được à?”

Tôi lấy điện thoại ra, mở ghi âm.

“Câu vừa rồi cháu đã ghi lại.”

“Cậu cố tình kích động bà ngoại, nói cháu muốn giành nhà. Rất tốt.”

Luật sư Chu nhìn nhân viên công chứng.

“Trong trường hợp này, tôi đề nghị tạm dừng thủ tục. Chúng tôi sẽ đưa bà cụ đi kiểm tra nhận thức và sức khỏe trước.”

Nhân viên công chứng gật đầu ngay.

“Đúng vậy, hôm nay không thể tiếp tục.”

Cậu cả giận dữ đứng bật dậy.

“Tô Tình! Cô nhất định phải phá nhà họ Triệu mới chịu sao?”

Tôi nhìn thẳng vào ông ta.

“Nhà họ Triệu không phải do cháu phá.”

“Là do các người ăn quá khó coi.”

“Nếu căn nhà này thật sự đã chắc chắn thuộc về Triệu Vĩ, các người cần gì lén lút đưa bà ngoại đến đây?”

“Cần gì nói dối bà chỉ là ký giấy xác nhận?”

“Cần gì sợ cháu biết?”

Cậu cả không phản bác được.

Bà ngoại ngồi trên xe lăn, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Có lẽ đến giờ phút này, bà mới thật sự hiểu.

Con trai trưởng mà bà tin tưởng nhất, vì một căn nhà, có thể lừa cả mẹ ruột đã tám mươi tuổi.

10

Chuyện cậu cả lén đưa bà ngoại đi sang tên bị tôi gửi vào nhóm.

Kèm theo đó là văn bản tạm dừng của văn phòng công chứng.

Lần này, ngay cả cậu hai và cậu ba cũng nổi giận.

Không phải vì thương bà ngoại.

Mà vì sợ cậu cả nuốt căn lớn nhất trước, phá vỡ thế cân bằng chia tài sản.

Cậu hai lập tức mắng:

“Anh cả, anh làm vậy không đúng rồi.

Đã nói sáu căn chia đều cho sáu đứa, anh lén đưa mẹ đi công chứng là có ý gì?”

Cậu ba cũng nói:

“Đúng đó. Nếu ai cũng làm như anh thì còn gì quy củ?”

Mợ cả không chịu yếu thế.

“Căn lớn nhất vốn đã cho Triệu Vĩ! Các người đỏ mắt cái gì?”

Mợ hai cười lạnh:

“Cho Triệu Vĩ thì cũng phải đợi mẹ trăm tuổi. Bây giờ mẹ còn sống mà các người đã vội cầm giấy, không sợ bị người ta chửi bất hiếu à?”

Nhóm chat lại ồn ào.

Tôi không tham gia.

Tôi chỉ gửi một câu:

“Vì cậu cả vi phạm cam kết, từ tháng sau phần đóng góp của nhà cậu cả tăng gấp đôi trong ba tháng, dùng làm phí giám sát pháp lý và kiểm tra sức khỏe nhận thức cho bà ngoại.”

Mợ cả lập tức nhảy lên.

“Dựa vào đâu?”

Tôi gửi điều khoản số 7 trong cam kết.

Bên vi phạm nghĩa vụ tài sản hoặc có hành vi tự ý chuyển dịch tài sản khi chưa được các bên đồng ý, phải chịu chi phí phát sinh.

Đó là điều khoản chính tay Triệu Vĩ đã ký.

Mợ cả im.

Triệu Vĩ cũng im.

Tôi biết họ tức.

Nhưng tức cũng phải nuốt.

Bởi vì bây giờ mọi giấy tờ nằm trong tay tôi.

Mọi khoản tiền nằm trong tài khoản chung.

Mọi ánh mắt bên ngoài đều đang nhìn.

Nhà họ Triệu càng vùng vẫy, chỉ càng lộ ra bộ mặt khó coi.

Sau sự việc đó, bà ngoại trầm mặc rất lâu.

Cô Lý nói với tôi, mấy ngày liền bà không nhắc đến nhà cửa nữa.

Cũng không còn hỏi vì sao mấy người cậu không đến.

Bà chỉ thường ngồi trước cửa sổ, nhìn cây hòe già dưới lầu.

Một chiều chủ nhật, tôi đến thăm bà.

Mẹ tôi không đi cùng.

Bà nói muốn đi học lớp khiêu vũ cho người trung niên ở khu phố.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, mẹ chủ động đi làm việc mình thích.

Tôi rất vui.

Tôi mang cho bà ngoại một hộp điểm tâm ít đường.

Cô Lý mở cửa thấy tôi, cười nói:

“Bà cụ hôm nay tinh thần khá hơn một chút.”

Tôi gật đầu.

Đi vào phòng khách, bà ngoại đang ngồi trên xe lăn xem tivi.

Thấy tôi, bà vội tắt tiếng.

“Tình Tình đến rồi à?”

Tôi đặt hộp điểm tâm lên bàn.

“Mẹ cháu bảo loại này mềm, ngoại có thể ăn một ít.”

Bà nhìn hộp điểm tâm, mắt đỏ lên.

“Tú Lan vẫn nhớ ngoại thích ăn bánh đậu xanh.”

Tôi ngồi xuống đối diện bà.

“Ngoại, mẹ cháu luôn nhớ.”

“Chỉ là trước kia ngoại không nhìn thấy.”

Bà ngoại cúi đầu.

Hai bàn tay nhăn nheo đặt trên đầu gối, run nhẹ.

“Tình Tình, ngoại cả đời này… có phải sai rất nhiều không?”

Tôi không an ủi bà.

Tôi chỉ nói:

“Ngoại muốn nghe thật sao?”

Bà gật đầu.

“Muốn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...