“Vậy đúng.”

Tôi nhìn bà.

“Ngoại sai rất nhiều.”

“Bà trọng con trai, xem nhẹ con gái. Cậu cả nói gì ngoại cũng nghe, mẹ cháu nói gì ngoại cũng xem như gió thoảng.”

“Bà dùng tiền cháu, nhưng không xem cháu là người nhà thật sự.”

“Bà muốn con cháu sum vầy, nhưng sự sum vầy đó được đổi bằng việc mẹ cháu cúi đầu và cháu im lặng.”

“Ngoại, đó không phải gia đình.”

“Đó là bắt nạt.”

Bà ngoại khóc.

Nhưng lần này bà không phản bác.

Cô Lý đứng ngoài bếp cũng lặng lẽ thở dài.

Rất lâu sau, bà ngoại nói:

“Ngày xưa nhà nghèo.”

“Ngoại sinh mẹ cháu xong, bị nhà chồng chê không sinh được con trai.”

“Sau đó có ba người cậu cháu, ngoại mới được đứng thẳng lưng trong nhà.”

“Lâu dần, ngoại cũng tin rằng con trai mới là chỗ dựa.”

“Nhưng đến cuối đời, ngoại mới biết…”

“Người thật sự thương ngoại lại là đứa con gái ngoại coi nhẹ nhất, và đứa cháu gái ngoại không để phần.”

Tôi không nói gì.

Có vài nỗi đau, dù người gây ra có nhận sai cũng không thể lập tức biến mất.

Bà ngoại run rẩy lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp vải cũ.

Bà đưa cho tôi.

“Cái này cho con.”

Tôi không nhận.

“Nếu là đồ quý, ngoại giữ đi.”

“Không quý.”

Bà lắc đầu.

“Là vòng bạc hồi nhỏ ngoại mua cho con. Khi đó con mới ba tuổi, ngoại nói đợi con lớn sẽ đưa.”

“Sau này mấy đứa cháu trai ra đời, ngoại quên mất.”

Tôi mở hộp.

Bên trong là một chiếc vòng bạc nhỏ, đã hơi xỉn màu.

Trên vòng có khắc hai chữ:

Tình Tình.

Tôi nhìn chiếc vòng ấy, cổ họng bỗng nghẹn lại.

Hóa ra không phải bà chưa từng thương tôi.

Chỉ là tình thương của bà quá yếu.

Yếu đến mức không chống nổi thiên vị.

Không chống nổi thể diện.

Không chống nổi cái gọi là hương hỏa nhà họ Triệu.

Tôi đóng hộp lại, đặt về tay bà.

“Ngoại giữ đi.”

“Tình Tình…”

“Tình thương đến muộn, cháu không biết nhận thế nào.”

Tôi đứng dậy.

“Nhưng mẹ cháu vẫn là con gái ngoại. Sau này phần mẹ cháu nên làm, mẹ cháu sẽ làm.”

“Còn cháu, cháu sẽ không để ai bắt nạt mẹ nữa.”

Bà ngoại nhìn tôi, nước mắt rơi đầy mặt.

Tôi quay người rời đi.

Lần này, trong lòng không còn oán hận cuồn cuộn.

Chỉ còn sự bình thản.

Tôi không cần tha thứ ngay.

Cũng không cần giả vờ rộng lượng.

Tôi chỉ cần sống tốt.

Sống tốt hơn tất cả những người từng xem thường tôi.

11

Ba tháng sau, nhà họ Triệu lại xảy ra chuyện.

Triệu Vĩ chuẩn bị kết hôn.

Nhà gái vốn đã bàn chuyện cưới xin gần xong, nhưng sau khi biết chuyện sáu căn nhà và bài đăng trên mạng, thái độ bắt đầu lạnh đi.

Bọn họ không phải để ý chuyện Triệu Vĩ nhận nhà.

Mà để ý thái độ của nhà cậu cả đối với người già.

Mẹ của bạn gái Triệu Vĩ nói thẳng:

“Nhà có người già nằm liệt giường mà các người còn tranh nhau tài sản như vậy, sau này con gái tôi gả qua, ai dám bảo đảm không bị đối xử giống thế?”

Mợ cả tức đến mức suýt ngất.

Bà ta lại gọi cho tôi.

Lần này giọng mềm như nước.

“Tiểu Tình à, chuyện trên mạng cũng qua lâu rồi. Con xem có thể đăng bài nói rõ, bảo mọi chuyện chỉ là hiểu lầm không?”

Tôi đang cùng mẹ chọn váy khiêu vũ.

Nghe vậy, tôi bật loa ngoài.

Mẹ đứng bên cạnh, sắc mặt hơi thay đổi nhưng không nói gì.

Tôi hỏi:

“Hiểu lầm gì?”

Mợ cả cười gượng.

“Thì… thật ra nhà mình đâu có không chăm bà ngoại con. Chỉ là lúc đó mọi người chưa bàn xong thôi.”

“Vậy chuyện cậu cả lén đưa bà ngoại đi công chứng cũng là hiểu lầm?”

Mợ cả im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Hay chuyện mợ nói con là người ngoài cũng là hiểu lầm?”

“Tiểu Tình, mợ đã xin lỗi rồi mà…”

“Con cũng đã nhận lời xin lỗi rồi.”

“Vậy con giúp mợ lần này đi. Triệu Vĩ là anh họ con, nó sắp kết hôn rồi. Nếu chuyện này hỏng, cả đời nó bị ảnh hưởng mất.”

Tôi nhìn mẹ.

Mẹ cúi đầu chọn váy, không hề tỏ ý muốn khuyên tôi.

Tôi mỉm cười.

“Mợ cả, lúc con bị cả nhà làm nh/ục trong tiệc mừng thọ, mợ có sợ ảnh hưởng cả đời con không?”

Mợ cả lại im.

“Con sẽ không đăng bài bịa chuyện.”

“Cũng không nói đó là hiểu lầm.”

“Nhưng nếu nhà gái hỏi, mợ có thể nói hiện tại mọi người đã ký cam kết, mỗi tháng đều góp tiền chăm bà ngoại, không còn để một mình cháu ngoại gái gánh nữa.”

“Đó là sự thật.”

Mợ cả nghiến răng.

“Con nhất định phải tuyệt tình vậy sao?”

Tôi cười.

“Mợ cả, con chỉ nói sự thật.”

“Người thấy sự thật tuyệt tình, thường là vì chính họ làm việc quá khó coi.”

Tôi cúp máy.

Mẹ tôi cầm một chiếc váy màu xanh nhạt, nhìn tôi hỏi nhỏ:

“Cái này đẹp không?”

Tôi lập tức cười.

“Đẹp. Mẹ mặc chắc chắn rất hợp.”

Mẹ nhìn gương, hơi ngại.

“Tuổi này rồi còn mặc màu sáng, có kỳ không?”

“Không kỳ.”

Tôi đứng sau mẹ, đặt tay lên vai bà.

“Mẹ mới ngoài năm mươi, còn rất trẻ.”

“Mẹ không cần cả đời mặc đồ tối màu để nhường chỗ cho người khác.”

Mẹ nhìn tôi trong gương.

Mắt bà lại đỏ.

Nhưng lần này bà không khóc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...