Có thể nói ra mấy lời này, dù không biết thật lòng được bao nhiêu, cũng đã không dễ.

Mẹ tôi nhìn ông ta, nhẹ nhàng nói:

“Anh cả, chuyện qua rồi.”

Tôi nhìn mẹ.

Bà không phải thánh mẫu như trước.

Câu “chuyện qua rồi” của bà không còn là tự ép mình nuốt ấm ức.

Mà là vì bà thật sự đã bước ra khỏi cái bóng đó.

Bởi vì bà không còn cần sự công nhận của cậu cả nữa.

Tôi cũng nâng ly trà.

“Hy vọng sau này cậu cả nhớ kỹ.”

“Người nhà không phải dùng để bắt nạt.”

“Con gái cũng không phải bát nước hắt đi.”

Cậu cả gật đầu.

“Ừ.”

Cậu hai và cậu ba nhìn nhau, cũng lần lượt nói vài câu mềm mỏng.

Mợ cả tuy không cam lòng, nhưng lần này không dám phá hỏng không khí.

Bà ngoại ngồi bên cạnh, nước mắt chảy xuống.

Bà nói:

“Năm nay là sinh nhật yên ổn nhất của ngoại.”

Tôi không nói gì.

Yên ổn này không phải tự nhiên có.

Nó được đổi bằng ranh giới rõ ràng.

Bằng hóa đơn công khai.

Bằng cam kết có chữ ký.

Bằng sự không nhân nhượng của tôi.

Rất nhiều người thích nói, gia đình mà, cần gì tính toán rõ ràng.

Nhưng họ quên mất.

Chỉ những gia đình thật sự biết thương nhau mới không cần tính toán.

Còn nơi nào luôn có người muốn lợi dụng hai chữ “người nhà”, thì càng phải tính từng khoản rõ ràng.

Không phải vì lạnh lùng.

Mà vì đó là cách duy nhất để người hiền không bị nuốt sống.

15

Sau bữa sinh nhật, tôi đưa mẹ về nhà.

Trên xe, mẹ cầm chiếc hộp vòng bạc, nhìn rất lâu.

“Con nhận rồi à?”

“Vâng.”

“Mẹ tưởng con sẽ không nhận.”

Tôi nhìn đường phía trước.

“Lúc trước con không nhận vì con còn giận.”

“Bây giờ con nhận vì con không còn cần dùng việc từ chối để chứng minh mình đau nữa.”

Mẹ hơi ngẩn ra.

Rồi bà khẽ cười.

“Con trưởng thành thật rồi.”

Tôi cũng cười.

“Mẹ cũng vậy.”

Xe chạy qua cầu vượt.

Bên dưới là dòng xe đông đúc, ánh đèn nối nhau như sao rơi.

Mẹ bỗng nói:

“Tiểu Tình, sau này nếu mẹ già, con đừng vì mẹ mà làm khổ mình.”

Tôi nhíu mày.

“Mẹ nói gì vậy?”

“Mẹ nói thật.”

Bà nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định.

“Hiếu thuận không phải tự hủy.”

“Đây là điều mẹ học được từ con.”

“Nếu sau này mẹ cần chăm sóc, chúng ta thuê người chuyên nghiệp. Mẹ có tiền tiết kiệm, có bảo hiểm, có nhà. Mẹ không muốn con vì mẹ mà bị ai đó đạo đức bắt cóc.”

Tôi siết vô lăng.

“Mẹ sẽ sống rất lâu, rất khỏe.”

“Mẹ biết.”

Bà cười.

“Mẹ còn muốn đi Shinjuku với con nữa mà.”

Tôi bật cười.

“Được, cuối tuần này đi.”

Mẹ dựa vào ghế, nhìn ngoài cửa sổ.

Một lúc sau, bà nói:

“Tiểu Tình, cảm ơn con.”

Tôi không hỏi cảm ơn gì.

Tôi biết.

Cảm ơn vì đã kéo bà ra.

Cảm ơn vì đã không để bà tiếp tục cúi đầu.

Cảm ơn vì đã đứng chắn trước mặt bà vào lúc bà không biết phải tự bảo vệ mình thế nào.

Tôi nói:

“Mẹ cũng cảm ơn bản thân đi.”

“Vì mẹ đã chọn đứng lên.”

Mẹ nhìn tôi, mắt cong lên.

“Ừ.”

“Cảm ơn mẹ của Tiểu Tình.”

Tôi cười đến mức mắt hơi cay.

Đêm đó về nhà, tôi mở chiếc hộp vải.

Chiếc vòng bạc nhỏ nằm yên trong lớp vải nhung đã cũ.

Tôi không đeo được nữa.

Nó thuộc về một đứa bé ba tuổi từng được bà ngoại ôm trong lòng.

Đứa bé ấy đã lớn.

Đã từng thất vọng.

Đã từng đau lòng.

Nhưng cuối cùng vẫn trở thành một người có thể tự bảo vệ mình.

Tôi đặt chiếc vòng vào ngăn kéo bàn làm việc.

Không phải để hoài niệm.

Mà để nhắc mình.

Trên đời này, tình thân nếu có tình thì đáng quý.

Nếu không có tình, cũng không cần cưỡng cầu.

Tôi từng dùng ba năm và hơn bốn trăm nghìn tệ để mua một bài học.

Bài học ấy rất đắt.

Nhưng đáng.

Vì từ đó về sau, tôi biết rõ một chuyện.

Thiện lương phải có ranh giới.

Hiếu thuận phải có nguyên tắc.

Còn người xem tôi là người ngoài, thì đừng mong dùng tiền của tôi để nuôi sự thể diện của họ.

Ngoài cửa sổ, thành phố sáng rực.

Điện thoại trên bàn vang lên.

Là tin nhắn mẹ gửi.

Một tấm ảnh bà mặc váy xanh, đứng trong lớp khiêu vũ, cười rất tươi.

Bên dưới là một câu:

“Tiểu Tình, mẹ hôm nay học được bước mới.”

Tôi nhìn ảnh, khóe môi không nhịn được cong lên.

Tôi trả lời:

“Mẹ đẹp lắm.”

Rất nhanh, mẹ gửi lại một biểu tượng mặt cười.

Tôi đặt điện thoại xuống, tắt đèn phòng khách.

Trong bóng tối dịu nhẹ, tôi bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ tênh.

Những năm tháng nhẫn nhịn đã qua rồi.

Từ nay về sau, bàn nào không có chỗ cho tôi, tôi sẽ tự đứng dậy.

Nhà nào xem tôi là người ngoài, tôi sẽ thật sự làm người ngoài.

Còn cuộc đời của tôi và mẹ…

Không cần dựa vào bất kỳ ai bố thí nữa.

Chúng tôi tự có nhà.

Tự có đèn.

Tự có con đường sáng rực của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...