“Bà ngoại còn sống, tài sản chưa nên chia vội.”

“Hôm tiệc mừng thọ chỉ là tuyên bố miệng. Sổ đỏ vẫn đứng tên bà ngoại, thủ tục sang tên cũng chưa hoàn tất.”

“Nếu mọi người thật sự hiếu thuận, vậy lập quỹ chăm sóc trước. Sau này bà ngoại trăm tuổi, tài sản chia thế nào thì bàn tiếp.”

Cậu hai lập tức đập bàn.

“Tô Tình, cô có tư cách gì quản chuyện nhà họ Triệu?”

Tôi nhìn ông ta.

“Cháu không có tư cách.”

“Vậy hôm nay cháu đi nhé.”

Nói xong, tôi kéo mẹ đứng dậy.

“Mẹ, về thôi.”

Mẹ sửng sốt.

Cậu hai cũng sửng sốt.

Bọn họ không ngờ tôi nói đi là đi.

Bà ngoại trên giường lập tức hoảng.

“Tình Tình! Đừng đi!”

Tôi dừng bước, quay lại.

“Bà ngoại, không phải cháu muốn đi.”

“Là cậu hai nói cháu không có tư cách quản.”

“Cháu rất biết điều, không quản nữa.”

Bà ngoại vội nhìn cậu hai.

“Quốc Bân! Con câm miệng cho mẹ!”

Cậu hai bị mắng, mặt lúc đỏ lúc trắng.

Bà ngoại run rẩy nâng tay, chỉ vào tập giấy trên bàn.

“Ký…”

“Các con ký hết cho mẹ…”

Mợ cả không chịu.

“Mẹ, chuyện nhà cửa đâu thể đùa được? Triệu Vĩ là cháu trưởng, căn lớn nhất vốn nên thuộc về nó. Bây giờ vì chút tiền thuê giúp việc mà hoãn sang tên, truyền ra ngoài người ta cười c/hết.”

Tôi bật cười.

“Mợ cả yên tâm.”

“Không ai cười đâu.”

“Người ngoài chỉ thấy kỳ lạ thôi.”

“Một căn nhà hơn hai triệu tệ nhận được không chớp mắt, nhưng mỗi tháng góp 2.000 tệ chăm bà ngoại thì lại tiếc.”

“Chuyện này truyền ra ngoài, người ta chắc chắn không cười.”

“Người ta chỉ chê thôi.”

Mặt mợ cả lập tức méo xệch.

Triệu Vĩ đứng bật dậy.

“Tô Tình, em nói chuyện đừng khó nghe quá!”

Tôi nhìn hắn.

“Khó nghe sao?”

“Anh Vĩ, hôm qua anh nhận nhà xong có nói câu nào giúp em không?”

Hắn nghẹn lại.

Tôi bước về phía hắn.

“Lúc cậu cả nói chỉ cháu ruột mới được chia, anh cười rất vui mà.”

“Bây giờ đến lượt anh góp tiền, anh lại nhớ chúng ta là anh em họ?”

“Trên đời này không thể chuyện tốt nào cũng thuộc về anh được.”

Triệu Vĩ siết nắm tay.

“Em đang ghen tị vì không được chia nhà chứ gì?”

Tôi nhìn hắn vài giây.

Rồi lấy điện thoại ra, mở app ngân hàng.

Tôi đưa màn hình cho hắn xem.

Số dư tài khoản hiện lên rõ ràng.

Triệu Vĩ nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi.

Không chỉ hắn.

Mợ cả đứng gần đó cũng nhìn thấy.

Bà ta há miệng, cả người cứng lại.

Tôi thu điện thoại về.

“Anh Vĩ, một căn nhà cũ ở khu này, em thật sự không cần ghen tị.”

“Em tức không phải vì thiếu căn nhà đó.”

“Em tức vì ba năm qua em trả tiền, mẹ em cúi đầu, cuối cùng đổi lại một câu người ngoài.”

“Cái em đòi hôm nay không phải nhà.”

“Là công bằng.”

Phòng khách yên lặng.

Mấy người cậu mợ nhìn tôi, ánh mắt thay đổi rõ rệt.

Trước kia, trong mắt họ, tôi chỉ là con gái của Triệu Tú Lan.

Bố mất sớm.

Mẹ yếu đuối.

Dù tôi có đi làm, có kiếm tiền, cùng lắm cũng chỉ là một đứa con gái hơi khá giả.

Nhưng con số trên tài khoản vừa rồi đã đánh nát sự tự tin của họ.

Người bọn họ tưởng có thể tùy tiện sai khiến, hóa ra không hề cần dựa vào nhà họ Triệu.

Tôi đặt điện thoại vào túi.

“Phương án ở đây.”

“Muốn ký thì ký.”

“Không muốn ký, cháu và mẹ đi ngay.”

“Sau đó bà ngoại ở nhà ai, ai thuê người, ai đút cơm, ai thay tã, ai đưa đi bệnh viện, các cậu tự bàn.”

Bà ngoại nằm trên giường khóc không thành tiếng.

“Quốc Cường…”

“Con ký đi…”

“Con thật sự muốn nhìn mẹ nằm c/hết trên giường sao?”

Cậu cả bị câu này ép đến sắc mặt xanh mét.

Cuối cùng, ông ta nghiến răng cầm bút.

Nhưng vừa viết được một nét, mợ cả đã nhào tới giật tay ông ta.

“Không được ký!”

“Anh ký rồi căn nhà lớn của con trai chúng ta làm sao?”

Cậu cả nổi nóng.

“Vậy em chăm mẹ đi!”

Mợ cả lập tức lùi lại.

“Tại sao là em chăm? Đó là mẹ anh, không phải mẹ em!”

Câu này vừa thốt ra, cả phòng khách càng yên tĩnh hơn.

Bà ngoại trên giường ngây người.

Bà nhìn mợ cả, đôi mắt đục ngầu bỗng hiện lên chút tuyệt vọng muộn màng.

Hóa ra con dâu hiếu thuận ngày nào cũng đăng ảnh bà lên nhóm, sau lưng lại nói câu này dễ dàng như vậy.

Tôi nhìn bà.

Không thương hại.

Chỉ thấy buồn cười.

Người ta cả đời trọng nam khinh nữ, coi con trai là chỗ dựa.

Đến cuối cùng, người nói “đó là mẹ anh không phải mẹ em” lại chính là người trong nhà mà bà từng thiên vị.

06

Cuối cùng, bản phương án không được ký ngay.

Mợ cả sống c/hết không đồng ý.

Mợ hai nói phải về bàn với con trai.

Mợ ba bảo chuyện lớn như vậy không thể quyết định vội.

Cậu cả ngoài miệng mắng vợ nhưng tay lại đặt bút xuống.

Cậu hai hút thuốc liên tục, chỉ nói:

“Để bàn thêm.”

Cậu ba cúi đầu xem điện thoại, giả vờ không nghe thấy.

Tôi không ép.

Tôi cất bản phương án vào túi tài liệu.

“Được, mọi người cứ bàn.”

“Tối nay ai ở lại chăm bà ngoại?”

Cả phòng khách lại im.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...