Tôi nhìn từng người.

Cuối cùng ánh mắt rơi trên người Triệu Vĩ.

“Anh Vĩ, anh là cháu trưởng, lại nhận căn lớn nhất. Anh ở lại nhé?”

Triệu Vĩ lập tức nhíu mày.

“Tối nay anh có hẹn bàn chuyện công việc.”

Tôi gật đầu, nhìn Triệu Lượng.

“Vậy anh Lượng?”

Triệu Lượng vội xua tay.

“Anh mai phải đi làm sớm.”

“Triệu Giai?”

Triệu Giai lập tức né mắt.

“Em là con gái, chăm người già liệt không tiện.”

Tôi cười.

“Ồ, lúc nhận nhà thì không phân nam nữ, lúc chăm bà thì lại không tiện.”

Triệu Giai đỏ mặt.

Mợ hai lập tức che con gái sau lưng.

“Tô Tình, cô nói ai đó?”

Tôi không để ý bà ta.

Tôi quay sang ba người con trai của bà ngoại.

“Vậy các cậu bàn đi.”

“Cháu và mẹ về trước.”

Mẹ tôi nhìn bà ngoại, không đành lòng.

Bà ngoại cũng nhìn mẹ, môi run run.

“Tú Lan…”

Mẹ tôi cắn môi, nước mắt rơi xuống.

Tôi nắm tay bà.

“Mẹ.”

Chỉ một chữ.

Mẹ lập tức dừng lại.

Bà quay mặt đi, không nhìn bà ngoại nữa.

Tôi kéo mẹ rời khỏi căn nhà đó.

Sau lưng, tiếng cãi vã lại vang lên.

Ai cũng nói mình khó.

Ai cũng nói mình bận.

Ai cũng có lý do.

Nhưng không ai chịu ở lại.

Đêm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Là hàng xóm của bà ngoại.

Bác gái bên kia nói rất bất đắc dĩ:

“Tình Tình à, không phải bác muốn xen vào chuyện nhà cháu. Nhưng bà ngoại cháu vừa bấm chuông gọi cứu hộ trong khu. Bảo là muốn uống nước mà không ai nghe.”

Tôi hỏi:

“Trong nhà không có ai sao?”

Bác gái thở dài.

“Có thì có. Cậu cả cháu ở đó, nhưng hình như ngủ ngoài phòng khách. Bà gọi mãi không dậy.”

Tôi nhìn đồng hồ.

Mười một giờ bốn mươi.

Tôi nói:

“Bác gái, làm phiền bác gọi bảo vệ khu dân cư giúp cháu. Nếu cần, cứ gọi cấp cứu. Chi phí cháu sẽ không trả nữa, bác bảo người nhà họ Triệu tự xử lý.”

Bác gái ngẩn ra.

Có lẽ trước kia mỗi lần bà ngoại có chuyện, tôi luôn là người chạy đến đầu tiên.

Lần này tôi đột nhiên không chạy nữa, người ngoài cũng không quen.

Tôi nghe thấy bác gái thở dài.

“Được, bác biết rồi.”

Cúp máy, tôi ngồi trên sofa.

Mẹ từ phòng ngủ bước ra.

“Là bà ngoại con à?”

Tôi không giấu.

“Vâng.”

Mẹ đứng đó, hai tay siết vạt áo.

Tôi biết bà muốn đi.

Tôi cũng biết bà đang đấu tranh.

Một lát sau, mẹ khàn giọng hỏi:

“Có nguy hiểm không?”

“Không.” Tôi nói.

“Chỉ là muốn uống nước.”

Mẹ chậm rãi ngồi xuống đối diện tôi.

Bà cúi đầu rất lâu.

“Tiểu Tình, mẹ thấy mình bất hiếu.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ, nếu hôm nay mẹ chạy qua, ngày mai cậu cả sẽ nói mẹ chăm tốt hơn người giúp việc.”

“Ngày kia mợ cả sẽ nói dù sao mẹ cũng rảnh.”

“Tuần sau, tất cả bọn họ sẽ mặc định chuyện chăm bà ngoại là của mẹ.”

“Mẹ muốn như vậy sao?”

Mẹ không trả lời.

Tôi nhẹ giọng hơn.

“Con không ngăn mẹ hiếu thuận.”

“Con chỉ mong mẹ hiểu, hiếu thuận không có nghĩa là để người khác vứt hết trách nhiệm lên lưng mình.”

“Mẹ cũng là con của bà ngoại.”

“Nhưng mẹ không phải người hầu của nhà họ Triệu.”

Mẹ bật khóc.

Lần này, bà không nói muốn đi nữa.

Đêm đó, cậu cả gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc.

Tôi tắt chuông, không nghe.

Sáng hôm sau, trong nhóm chat, cậu cả gửi một tin dài.

Đại ý là tôi máu lạnh, vô tình, kiếm được chút tiền liền quên cội nguồn, ngay cả bà ngoại ruột cũng không chăm.

Ông ta còn tag mẹ tôi.

Nói mẹ tôi dạy con không tốt.

Nói con gái gả ra ngoài quả nhiên không đáng tin.

Lần này, không đợi tôi trả lời, mẹ tôi đã tự gõ chữ.

Triệu Tú Lan: “Anh cả, ba năm qua tiền chăm mẹ là Tiểu Tình trả. Anh nói con bé không chăm, vậy anh đã chăm được mấy ngày?”

Nhóm chat im bặt.

Tôi cầm điện thoại, nhìn dòng chữ ấy, bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.

Đây là lần đầu tiên mẹ tôi đứng ra trước mặt nhà họ Triệu.

Cậu cả rất nhanh phản kích.

Cậu cả: “Tú Lan, em nói vậy là có ý gì? Em là con gái, chăm mẹ không phải việc nên làm sao?”

Mẹ tôi: “Em là con gái, vậy các anh không phải con trai à?”

Cậu hai: “Tú Lan, em đừng bị Tiểu Tình xúi bậy. Nó còn trẻ, không hiểu chuyện.”

Mẹ tôi: “Con gái em hiểu chuyện quá lâu rồi.”

Mợ cả: “Tú Lan, chị thấy em đúng là bị tiền làm mờ mắt. Nhà mẹ đẻ còn tính toán như vậy, sau này em gặp chuyện đừng trách chúng tôi không giúp.”

Mẹ tôi: “Ba năm nay tôi gặp chuyện gì, các người giúp được gì?”

Tôi nhìn từng dòng chữ.

Một lúc lâu sau, tôi bật cười.

Rất nhẹ.

Nhưng trong lòng như có thứ gì đó được gỡ ra.

Mẹ tôi cuối cùng cũng không còn là người phụ nữ chỉ biết cúi đầu nói “nhịn một chút” nữa.

Bà cũng biết đau.

Cũng biết phản kháng.

Cũng biết đứng về phía con gái mình.

Còn nhà họ Triệu, sau khi bị mẹ tôi chặn họng, lập tức chuyển mục tiêu sang tôi.

Triệu Vĩ nhắn riêng cho tôi.

“Em họ, em làm vậy thật sự quá tuyệt tình. Người già rồi, em nhẫn tâm nhìn bà chịu khổ sao?”

Tôi trả lời:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...