Có lẽ cô ta vốn muốn thấy tôi nổi giận, muốn thấy tôi ghen tuông, muốn thấy tôi mất kiểm soát trước mặt Tống Hoài Tự.

Nhưng tôi không làm vậy.

Tôi thậm chí còn không thèm tranh.

Bởi vì một thứ đã bẩn, dù nhặt về cũng chỉ khiến tay mình dính bẩn.

Tôi đóng cửa lại.

Tiếng khóa vang lên rất nhẹ.

Năm năm thanh xuân của tôi, cũng kết thúc bằng âm thanh ấy.

Tôi xuống lầu.

Bên ngoài trời vừa sáng.

Thượng Hải vẫn ồn ào, vội vã, xa hoa.

Nhưng lần đầu tiên sau năm năm, tôi thấy thành phố này không còn nặng nề nữa.

Tôi kéo vali đi về phía ga tàu điện.

Không quay đầu.

Không rơi nước mắt.

Không hối hận.

Trên đường đến ga, điện thoại liên tục rung.

Tống Hoài Tự gọi đến.

Một cuộc.

Hai cuộc.

Mười cuộc.

Tôi không nghe.

Sau đó tin nhắn của anh bắt đầu nhảy ra.

[Lộ Lộ, em đang ở đâu?] [Đừng làm loạn nữa, anh đi làm xong sẽ về nói chuyện với em.] [Em không phải nói nhớ nhà sao? Anh xin nghỉ phép đưa em về một chuyến được chưa?] [Ninh Chi Lộ, em đừng ép anh tức giận.] [Em thật sự muốn chia tay?]

Tôi nhìn mấy dòng chữ ấy, bỗng bật cười.

Thì ra anh cũng biết nhắn tin liên tục.

Thì ra anh cũng biết lo lắng.

Thì ra anh không phải bận đến mức không thể rút ra một phút.

Anh chỉ không muốn dành thời gian cho tôi mà thôi.

Tôi chặn số anh.

Sau đó tắt điện thoại.

Chuyến tàu rời ga đúng giờ.

Khi đoàn tàu lao ra khỏi Thượng Hải, ánh mặt trời buổi sáng xuyên qua cửa kính rơi lên tay tôi.

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay mình.

Không có nhẫn.

Không có gì ràng buộc.

Thật tốt.

Tôi đã tự do rồi.

Ba ngày sau, tôi về đến Thành Đô.

Bố mẹ tôi không hỏi quá nhiều.

Mẹ chỉ nhìn chiếc vali nhỏ của tôi, mắt đỏ lên.

“Gầy đi rồi.”

Tôi cười.

“Không sao, về nhà ăn vài bữa là béo lại.”

Bố tôi đứng bên cạnh, rõ ràng cũng đau lòng, nhưng vẫn giả vờ nghiêm túc.

“Về rồi thì nghỉ ngơi cho tốt.”

“Công việc không vội.”

Tôi gật đầu.

Nhưng thật ra, tôi không định nghỉ quá lâu.

Trước khi rời Thượng Hải, tôi đã nhận được lời mời từ Tập đoàn Hành Thịnh.

Hành Thịnh là đối thủ lớn nhất của Khải Việt trong lĩnh vực nền tảng thương mại thông minh.

Ba năm trước, họ từng muốn mời tôi về làm giám đốc chiến lược sản phẩm.

Khi ấy, tôi từ chối.

Bởi vì Tống Hoài Tự đang ở Khải Việt.

Anh nói hai người yêu nhau mà vào công ty đối thủ sẽ khó xử.

Tôi tin anh.

Tôi chọn ở lại Khải Việt, làm một vị trí không quá nổi bật trong phòng phân tích nghiệp vụ.

Tôi giúp anh sửa phương án.

Giúp anh xây mô hình.

Giúp anh chuẩn bị thuyết trình.

Giúp anh từng bước trèo lên cao.

Còn tôi thì đứng trong bóng tối phía sau anh.

Bây giờ nghĩ lại, lựa chọn khi ấy thật ngu ngốc.

May mà vẫn chưa quá muộn.

Ngày thứ tư sau khi về nhà, tôi đến chi nhánh Tây Nam của Hành Thịnh ký hợp đồng.

Chức vụ mới là phó tổng giám đốc trung tâm sản phẩm.

Lương cơ bản gấp ba lần trước kia.

Thưởng dự án riêng.

Quyền quyết định đội ngũ riêng.

Người phụ trách nhân sự đưa hợp đồng cho tôi, cười rất thân thiện.

“Cô Ninh, tổng giám đốc nói, ba năm trước bỏ lỡ cô là tiếc nuối lớn nhất của chúng tôi.”

“Lần này, mong cô đừng từ chối nữa.”

Tôi ký tên.

Nét bút rất vững.

“Tôi sẽ không từ chối.”

Từ giây phút ấy, Ninh Chi Lộ của năm năm trước, người vì tình yêu mà tự thu nhỏ mình lại, xem như đã ch/e/t rồi.

Ninh Chi Lộ hiện tại, chỉ sống vì chính mình.

Một tuần sau, tôi chính thức đi làm.

Dự án đầu tiên tôi nhận, tên là “Hải Đăng 2.0”.

Nghe rất quen phải không?

Bởi vì Khải Việt cũng đang triển khai một dự án tên “Hải Đăng”.

Đó chính là dự án trọng điểm mà Tống Hoài Tự phụ trách.

Cũng là con bài lớn nhất giúp anh tranh chức phó giám đốc.

Nhưng người thật sự xây dựng khung logic ban đầu của dự án ấy là tôi.

Nói chính xác hơn, bản của Khải Việt chỉ là phiên bản cũ tôi viết ba năm trước.

Khi ấy, công nghệ, dữ liệu, thị trường đều chưa đủ chín.

Tôi từng nói với Tống Hoài Tự rằng dự án này cần đợi thêm thời gian, nếu vội vàng triển khai sẽ dễ bị lộ điểm yếu.

Nhưng anh không nghe.

Anh chỉ muốn dùng nó để thăng chức.

Anh nói:

“Cơ hội không đợi người.”

“Lộ Lộ, em đừng quá bảo thủ.”

Tôi không tranh cãi.

Chỉ âm thầm lưu lại toàn bộ ghi chú nghiên cứu của mình.

Không ngờ, ba năm sau, những thứ ấy lại trở thành vũ khí sắc bén nhất trong tay tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...