Tuần thứ hai ở Hành Thịnh, tôi dẫn đội họp kín ba ngày.

Chúng tôi loại bỏ toàn bộ khung lỗi thời.

Xây lại mô hình người dùng.

Điều chỉnh chiến lược định giá.

Tái thiết hệ thống rủi ro.

Tôi không cần làm việc đến kiệt sức như trước kia nữa.

Bởi vì lần này, bên cạnh tôi không phải một người đàn ông chỉ biết nhận công lao.

Mà là cả một đội ngũ chuyên nghiệp biết lắng nghe, biết phối hợp, biết tôn trọng giá trị của tôi.

Ngày trình bày phương án trước ban lãnh đạo, tôi đứng trên sân khấu, mặc bộ vest trắng mẹ mua cho.

Ánh đèn chiếu xuống.

Tôi nhìn hàng chữ “Ninh Chi Lộ, Phó tổng giám đốc trung tâm sản phẩm” trên màn hình lớn.

Trong lòng bình lặng lạ thường.

Tôi từng nghĩ hạnh phúc lớn nhất là được đứng bên cạnh Tống Hoài Tự, nhìn anh thành công.

Bây giờ mới biết.

Cảm giác tự mình bước lên sân khấu, tự mình nhận lấy tiếng vỗ tay, mới thật sự khiến người ta sống lại.

Sau buổi thuyết trình, tổng giám đốc Hành Thịnh đích thân bắt tay tôi.

“Cô Ninh, tôi không nhìn nhầm người.”

Tin tức Hành Thịnh khởi động “Hải Đăng 2.0” rất nhanh lan trong ngành.

Buổi chiều hôm đó, điện thoại công việc của tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Tôi vừa bắt máy, đầu bên kia đã truyền đến giọng quen thuộc của Tống Hoài Tự.

“Lộ Lộ.”

Giọng anh khàn hơn trước rất nhiều.

Tôi ngồi trong phòng làm việc rộng rãi, nhìn thành phố Thành Đô ngoài cửa kính.

Bình tĩnh hỏi:

“Có việc?”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“Em đang ở Hành Thịnh?”

“Ừ.”

“Dự án Hải Đăng 2.0 là em phụ trách?”

“Ừ.”

Tống Hoài Tự hít một hơi rất sâu.

“Ninh Chi Lộ, em có biết mình đang làm gì không?”

“Khải Việt và Hành Thịnh là đối thủ cạnh tranh trực tiếp.”

“Em dùng kinh nghiệm ở Khải Việt để giúp Hành Thịnh đối đầu với anh?”

Tôi bật cười.

“Tống Hoài Tự, anh nói sai rồi.”

“Tôi dùng năng lực của tôi.”

“Không phải kinh nghiệm của Khải Việt.”

Giọng anh lập tức trầm xuống.

“Bản ý tưởng ban đầu của Hải Đăng là của Khải Việt.”

Tôi mở ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu.

Đó là bản đăng ký bản quyền tác phẩm phần mềm và tài liệu thuật toán chiến lược tôi đã nộp ba năm trước dưới tên cá nhân.

Tôi lật đến trang đầu tiên, nhìn ngày tháng rõ ràng.

Sau đó nói:

“Bản ý tưởng ban đầu do tôi viết.”

“Bản quyền mô hình phân tích cốt lõi thuộc về tôi.”

“Khải Việt chỉ có quyền sử dụng phiên bản cũ vì tôi từng ký giấy ủy quyền nội bộ.”

“Tống Hoài Tự, anh làm quản lý dự án lâu như vậy, chắc không đến mức không hiểu khác biệt giữa quyền sử dụng và quyền sở hữu chứ?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi không vội.

Chỉ chờ anh tiêu hóa sự thật ấy.

Một lúc lâu sau, giọng Tống Hoài Tự mới vang lên, thấp đi rất nhiều.

“Lộ Lộ, chúng ta có cần phải đi đến bước này không?”

Tôi nhìn móng tay vừa cắt gọn của mình.

“Chúng ta?”

“Tống Hoài Tự, từ ngày anh để Phạm Ngữ Phi mặc đồ của tôi bước ra từ phòng khách, chúng ta đã không còn là chúng ta nữa.”

Anh nghẹn lại.

Sau đó vội giải thích:

“Hôm đó anh và cô ấy thật sự không có gì.”

“Công việc của cô ấy xảy ra vấn đề, anh chỉ giúp cô ấy một chút.”

“Anh nấu cơm cho cô ấy cũng là vì cô ấy bị đau dạ dày.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Tôi đau dạ dày năm năm.”

“Anh nhớ không?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi tiếp tục nói:

“Không nhớ cũng không sao.”

“Tôi đã không cần anh nhớ nữa rồi.”

Tống Hoài Tự khàn giọng:

“Lộ Lộ, anh sai rồi.”

“Anh thừa nhận mấy năm nay anh quá xem nhẹ em.”

“Nhưng chúng ta đã yêu nhau bảy năm.”

“Em thật sự muốn vì một Phạm Ngữ Phi mà hủy hết sao?”

Tôi bình tĩnh sửa lại:

“Không phải vì Phạm Ngữ Phi.”

“Cô ta chỉ là cái gai cuối cùng.”

“Người cầm dao đ/â/m từng nhát vào tình cảm này là anh.”

“Còn tôi, chỉ là người cuối cùng chịu đau đủ rồi, tự rút mình ra.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Không chặn số này.

Bởi vì từ giờ về sau, nếu Tống Hoài Tự gọi đến, cũng chỉ có thể dùng thân phận đối thủ cạnh tranh.

Còn đối thủ.

Tôi không ngại nghe họ giãy giụa.

Nửa tháng sau, Khải Việt tổ chức buổi đấu thầu dự án nền tảng thương mại thông minh cho Tập đoàn Vạn Hòa.

Vạn Hòa là khách hàng lớn.

Nếu lấy được dự án này, Khải Việt có thể đứng vững thêm ba năm.

Nếu mất.

Không chỉ vị trí phó giám đốc của Tống Hoài Tự tan thành mây khói, ngay cả bộ phận của anh cũng sẽ bị cắt giảm.

Hành Thịnh cũng tham gia buổi đấu thầu đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...