Ba Rương Sổ Sách, Một Đời Hòa Ly
Sau khi sinh con không bao lâu, phu quân ta là Trang Tự liền nói với ta:
“Đã sinh được đích tử, nhiệm vụ của đôi ta coi như đã hoàn thành. Từ nay về sau, ta sẽ không bước vào phòng nàng thêm nửa bước.”
Chàng hận ta, nhận định chính ta đã giở trò từ giữa, ép người trong lòng chàng phải gả cho kẻ khác.
Chàng đem tất cả dịu dàng dành cho muội muội ta và đứa con của nàng ấy, ngày ngày bế trên gối mà dỗ dành, xem như trân bảo.
Đối với cốt nhục thân sinh của ta, lại chỉ còn lại lạnh lùng thấu xương.
Chàng nói: “Đây là khổ quả do nàng cướp lấy rồi tạo nghiệt mà ra.”
Ta ôm đứa con trai đang tủi thân vào lòng, chậm rãi mỉm cười.
Trước khi xuyên không, ta từng làm hòa giải viên của tòa án suốt tám năm, đã hòa giải không biết bao nhiêu gia đình tan vỡ.
Ta hiểu rõ nhất, một mực dây dưa giảng đạo lý thì hoàn toàn vô dụng.
“Con trai ruột của mình không thương, lại đi thương con trai của kẻ khác. Chàng đã ngu xuẩn đến thế, vậy ta đành phải tìm các vị tộc lão xin chủ trì, chọn cho con ta một người cha khác.”
01
Bốn năm trước, vào ngày thứ bảy sau khi sinh Lâm Lâm, Trang Tự đứng trước giường ta cách đúng bảy bước, nói:
“Đích tử đã sinh, nhiệm vụ hoàn thành, từ nay về sau ta sẽ không bước vào cửa phòng nàng thêm nửa bước.”
Chàng nói, muội muội là vì ta nên mới phải gả thấp cho Chu Thụy, món nợ này phải tính lên đầu ta.
Nói xong, chàng xoay người bỏ đi, vạt áo xanh quét qua ngưỡng cửa, đầu cũng không ngoảnh lại.
Bốn năm sau đó, quả nhiên chàng không hề bước vào phòng ta thêm lần nào nữa.
Ta không khóc, cũng không làm loạn.
Đời trước làm hòa giải viên tòa án tám năm, loại nam nhân cặn bã như vậy, ta gặp nhiều rồi.
Ta chỉ là từ ngày đó bắt đầu ghi sổ.
Về sau, em rể Chu Thụy bị biếm rời khỏi kinh thành, Trang Tự liền đón muội muội cùng con trai nàng về nhà chăm sóc.
Từ khi hai mẹ con muội muội dọn vào khách viện, Trang Tự cũng chẳng buồn giả vờ nữa.
Ngày nào cũng sai người đem đủ thứ ngon lành thú vị đến khách viện, coi con trai của muội muội như con ruột mà thương.
Còn con trai của chính mình thì đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Ta từng tìm chàng nói lý, chàng lại chỉ buông một câu:
“Tủi thân sao? Có tủi cũng phải chịu. Đây là món nợ nàng thiếu Cẩm Nương.”
“Nhưng Lâm Lâm là cốt nhục thân sinh của chàng, chàng đến cả con ruột mình cũng không thương sao? Nó mới ba tuổi, chính là cái tuổi cần phụ thân nhất.”
Chàng im lặng một lúc, rồi nói:
“Vậy thì cũng là nghiệt do người làm mẹ như nàng tạo ra.
Mẹ nợ thì con trả, thiên kinh địa nghĩa.”
Ta hít sâu một hơi, quay đầu bỏ đi, tiếp tục ghi sổ.
Từ lúc Lâm Lâm mới nửa tuổi, ta đã bắt đầu ghi.
Đến nay ba năm bốn tháng, đã ghi đầy ba sọt lớn.
Lớn thì như bộ đầu diện hồng bảo thạch chàng đưa sang khách viện, y phục bốn mùa, ba mươi lượng bạc mỗi tháng; nhỏ thì như cua Dương Trừng Hồ chia con đực con cái ra sao, chàng đã bế con trai muội muội giơ cao lên bao nhiêu lần, đã nói với con trai ruột của mình câu “Ngoài trời lạnh, vào nhà đi” bao nhiêu lần, từng việc từng chuyện, toàn bộ đều nhập sổ.
Nay ta gom lại hai… không, ba sọt sổ sách ấy, rút ra một kết luận hết sức rõ ràng:
Cuộc hôn nhân này, có thể hòa ly.
Đứa con trai này, có thể đổi cha.
Sáng nay, ta làm một việc.
Sai người mang một bức thư đến phủ họ Chu ở phía tây thành, mời cha mẹ chồng của muội muội ngày mai đến phủ ta một chuyến.
02
Sáng hôm sau, khách viện quả nhiên náo nhiệt hẳn lên.
Chu Thụy bị biếm khỏi kinh, nhưng cha mẹ hắn vẫn còn ở kinh thành, cần có con dâu phụng dưỡng.
Hai người bọn họ xách gậy đánh thẳng tới cửa, không những đòi cháu nội, mà còn đòi muội muội ta phải trở về hầu hạ bọn họ.
Chu lão phu nhân chặn ngay trước cửa khách viện, vừa khóc vừa mắng, nói muội muội ta là sao chổi, khắc đến mức con trai bà mất quan bãi chức; thân là con dâu mà không chịu phụng dưỡng cha mẹ chồng, lại còn dẫn con trai trốn đến nhà tỷ tỷ và tỷ phu. Thật là thiên lý khó dung, bất hiếu đến cực điểm.
Bà ta còn lớn tiếng chửi bới, nói muội muội và tỷ phu không trong sạch, dây dưa mờ ám.
Trang Tự bước lên nói lý, lại bị Chu lão phu nhân vung gậy nện mạnh vào cánh tay.
Ta ngồi trong viện mình nhàn nhã uống trà, nghe bên kia gà bay chó sủa.
Thúy Vân sốt ruột đi qua đi lại:
“Phu nhân, người thật sự không sang xem sao? Bên chỗ nhị tiểu thư…”
“Không đi.”
Bên đó càng loạn, chuyện bên này của ta càng dễ bàn.
Khi còn làm hòa giải ở đời trước, điều kiêng kỵ nhất chính là thay đương sự quyết định.
Ngươi phải chờ, chờ đến khi đối phương bị hiện thực tát đủ rồi, tự mình đến tìm ngươi thương lượng điều kiện.
Trang Tự bây giờ che chở muội muội, là vì chàng cảm thấy mình là vị cứu tinh của nàng.
Nhưng cha mẹ Chu Thụy đến làm ầm ĩ một trận như vậy, chẳng khác nào đặt chàng lên lửa mà nướng.
Lấy thân phận di phụ và tỷ phu mà ngăn người ta không cho trở về phụng dưỡng cha mẹ chồng?
Danh không chính, ngôn không thuận.
Người ngoài chỉ biết nói:
Sách thánh hiền đọc hết vào bụng chó rồi.
Đến gần trưa, bên kia cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Trang Tự ôm cánh tay trở về chính viện, vừa vào cửa đã thấy ta ngồi trước bàn bóc hạt óc chó.
Lâm Lâm ngồi bên cạnh ta luyện chữ, từng nét từng nét, ngay ngắn vô cùng.
Trang Tự đứng nhìn một lúc, mở miệng liền là chất vấn:
“Khách viện bên kia náo loạn đến mức ấy, sao nàng không sang xem?”
Ta đặt nhân óc chó vào trong đĩa.
“Nhà họ Chu đón cháu nội về, là thiên kinh địa nghĩa. Muội muội thân là con dâu, trở về phụng dưỡng cha mẹ chồng, cũng là thiên kinh địa nghĩa.”
“Nhưng Chu Thụy không có ở đây, Cẩm Nương chỉ là một nữ tử yếu đuối. Cha mẹ chồng nàng ấy khó chơi lại hồ đồ, nhất định nàng ấy sẽ chịu uất ức.”
Ta lau tay, ngẩng đầu nhìn chàng.
“Trang Tự, ta hỏi chàng một chuyện. Chàng có biết vì sao Chu lão phu nhân lại nhất quyết chọn đúng lúc này đến gây sự không?”
Chàng nhíu mày.
Ta nói:
“Bởi vì bên ngoài đang đồn, vụ án của Chu Thụy liên lụy không nhỏ, e rằng đời này không còn hy vọng phục chức. Nhà họ Chu muốn đón cháu nội về nuôi, ít nhiều giữ lại chút hương hỏa. Chàng cứ khăng khăng ngăn cản, người ta còn tưởng chàng mới là cha đứa bé.”
Sắc mặt Trang Tự lập tức thay đổi.
Ta sai người đưa Lâm Lâm ra ngoài.
Trước khi đi, đứa bé tủi thân nhìn Trang Tự.
Nhưng Trang Tự vẫn chẳng cho con lấy nửa ánh mắt.
“Nhớ kỹ lời mẫu thân từng nói với con, có những tình thân, là cưỡng cầu cũng không được.”
Nói những lời như vậy với một đứa trẻ bốn tuổi, quả thật có phần tàn nhẫn, nhưng có những vết mủ, phải nặn sớm thì mới kết vảy sớm được.
Chaporia
Bình Luận (0)