Nước mắt lưng tròng trong mắt đứa nhỏ, nó mím môi, lau thật nhanh khóe mắt rồi chạy đi.
Ta chỉ chiếc ghế quan bên cạnh, nói với Trang Tự:
“Ngồi đi, chúng ta nói chuyện.”
Chàng lại khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt mất kiên nhẫn.
“Nói chuyện gì?”
Giọng chàng rất gắt.
“Hay nàng lại muốn nói ta cái này không hợp quy củ, cái kia không hợp đạo lý?”
Chàng cười lạnh:
“Năm đó nếu không phải vì nàng…”
Ta nhướng mày, cắt ngang lời chàng.
“Muội muội và ngoại sinh đều đã bị người nhà họ Chu đón đi rồi, chàng tới tìm ta, chỉ để mang chuyện năm đó ra trách cứ ta sao?”
Chàng nghẹn lại trong chớp mắt, giọng nói bỗng dịu đi không ít.
“Ngày mai nàng đích thân đến phủ họ Chu một chuyến, gõ bọn họ vài câu. Di muội tính tình mềm yếu, ta sợ nàng ấy bị cha mẹ chồng giày vò.”
Ta nói:
“Được, không thành vấn đề.
Nhưng ta có một điều kiện.”
Sắc mặt chàng lập tức sa sầm, chỉ trích ta:
“Cẩm Nương là muội muội ruột của nàng. Muội muội ruột gặp nạn, nàng là tỷ tỷ ruột mà không chủ động giúp đỡ, lại còn ra điều kiện. Thôi Tuyết, từ bao giờ nàng trở nên lạnh lùng vô tình như vậy?”
03
Ta trợn trắng mắt, thật sự có hơi nhịn không nổi.
“Trang Tự, chàng đọc sách thánh hiền, giảng nhân nghĩa lễ trí tín. Những lời chàng vừa nói, gọi là lấy tình ép lý. Lấy cái danh tỷ muội ruột thịt ra để ép ta, lại tuyệt nhiên không nhắc đến những năm qua chàng đã chuyển bao nhiêu thứ sang khách viện, đã tổn hại đến lợi ích của ta bao nhiêu. Đó là thánh hiền dạy chàng sao? Hay là chính chàng giả hồ đồ mà trong lòng sáng như gương?”
“Muội muội ruột thì đã sao? Ai quy định tỷ muội ruột thịt nhất định phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau?”
Ta bước lên trước, hung hăng chọc vào ngực chàng, chọc đến mức chàng phải lùi một bước.
“Nàng ấy chỉ là muội muội cùng cha khác mẹ của ta. Trên đầu ta còn có một kế mẫu. Có mẹ kế thì ắt có cha ghẻ, câu này chàng chưa từng nghe sao? Dựa vào đâu chàng cho rằng ta và nàng ấy tỷ muội tình thâm? Dựa vào đâu chàng cho rằng trong tình cảnh kế mẫu cầm quyền, ta có thể tự mình chọn nam nhân trước?”
Chàng bị ta nói đến cứng họng.
Ta cũng vội vàng ngậm miệng lại, suýt chút nữa đã đem hết lời trong lòng nói ra rồi, thật là thất sách.
Thủ đoạn cao minh nhất của một hòa giải viên chưa bao giờ là khuyên bảo, cũng không phải kể khổ, mà là để cho hai bên nhìn thấy một mặt mà chính họ không thấy.
Trang Tự cho rằng mình che chở muội muội là thâm tình, nhưng chàng là ngoại nam, lại ngăn di muội không cho nàng phụng dưỡng cha mẹ chồng, bản thân chuyện ấy đã đủ khiến người ta dị nghị.
Cho nên chàng mới tìm đến ta.
Lúc này, điều ta nên làm là bày rõ ba việc cần bàn cho chàng nhìn thấy, chứ không phải chỉ mải đôi co miệng lưỡi để hả giận.
Xuất thân là hòa giải viên của tòa án, lúc nói không thông, nào có dựa vào cãi vã.
Mà là để đối phương nhìn rõ, ngoài việc ký xuống, chàng không còn con đường thứ hai để đi.
Chu lão phu nhân vừa tới, thanh âm lớn đến mức cả ngõ đều nghe thấy.
Trang Tự đau lòng vì muội muội, nhưng cũng không dám làm trái lẽ đời, ngăn không cho người ta về nhà chồng.
Cuối cùng, chàng chỉ có thể trơ mắt nhìn người trong lòng dịu yếu của mình trở về cái gọi là “hang rồng ổ hổ”.
Rồi lòng nóng như lửa đốt mà tới tìm ta nghĩ cách.
Rõ ràng là cầu ta giúp đỡ, vậy mà vẫn cố dùng cách trước chèn ép sau ra lệnh, lại còn chơi trò trói buộc đạo đức với ta.
Chàng tưởng thâm tình của mình là mỹ đức, nhưng trên đời này, thứ thâm tình cản trở lợi ích của người khác thì đều là cứt chó, đều phải trả giá.
Ta ném ra một tờ hòa ly thư mà ta phải mất nửa năm mới viết xong.
“Ký đi. Ký rồi, ta sẽ thay chàng đi một chuyến.”
Chàng nhận lấy, hai mắt lập tức mở lớn.
04
“Đoạn thân thư?”
Chàng nhìn ta, cười lạnh một tiếng:
“Nàng muốn để đứa nhỏ đoạn thân với ta?”
“Thôi Tuyết, nàng quậy đủ chưa?”
“Không phải quậy. Chàng ký rồi, về sau A Lâm sẽ không còn liên quan gì đến chàng nữa. Chàng muốn thương ai thì thương, khách viện bên kia muốn chuyển bao nhiêu bạc cũng sẽ chẳng còn ai quản chàng.”
“Trang Lâm là con trai ta!”
Ta lại đẩy tờ giấy về phía chàng thêm một tấc.
“Chàng thà thương con trai của người khác chứ không thương con trai ruột của mình. Đoạn thân đối với chàng và đối với nó đều tốt. Về sau chàng không cần giả vờ nữa, nó cũng không cần tiếp tục chờ nữa. Chàng ký đi, phụ tử các người từ nay thanh toán sòng phẳng.”
Chàng im lặng một lát, bỗng bật cười một tiếng.
“Thôi Tuyết, nàng cho rằng ta thương Thừa ca nhi là vì cái gì? Chẳng qua là yêu ai yêu cả đường đi lối về thôi. Người ta thương là mẫu thân của nó, người ta đau lòng là cảnh ngộ của Cẩm Nương. Còn Trang Lâm…”
Chàng ngẩng mắt nhìn ta, trong ánh mắt trộn lẫn thứ tàn nhẫn như đã nhìn thấu tất cả.
“Ta quả thật đã lạnh nhạt với nó, nhưng đều là lỗi của người làm mẹ như nàng. Là nàng tạo nghiệt, mẹ nợ con trả, thiên kinh địa nghĩa. Nàng đau lòng cho nó, vậy ai đau lòng cho Cẩm Nương?”
Quả nhiên chỉ có loại nam nhân cặn bã ích kỷ mới có thể nói ra những lời như vậy.
“Còn nàng,” chàng tiếp tục nói, “một người lớn như nàng lại đi tranh giành tình cảm với một đứa trẻ, nàng đúng là có tiền đồ lắm. Ta chỉ thương Thừa ca nhi hơn vài phần, nàng đã làm ầm đến mức này. Giáo dưỡng và thể diện của nàng, đúng là đều cho chó ăn cả rồi.”
Nghe xong, ta không tức giận, ngược lại còn bật cười.
Trang Tự bị ta cười đến sững người:
“Nàng cười cái gì?”
“Cười chàng ngu.”
“Con của muội muội, nó họ Chu, không họ Trang.
Chàng nuôi nó mười năm hai mươi năm, nó vẫn là con trai của người khác. Chàng đối xử với nó tốt đến đâu, nó cũng không thể thay chàng dưỡng lão tống chung. Chàng có moi tim moi phổi ra với nó, thứ được vẻ vang là tông nhà họ Chu, thứ được rạng rỡ là tổ tông nhà họ Chu.”
Trang Tự im lặng.
“Con trai ruột của mình không thương, lại đi thương con trai của người khác. Hạng ngu xuẩn như chàng, sao xứng làm cha của con trai ta? Vậy nên các người đoạn thân càng tốt, chàng liền có thể quang minh chính đại mà thương con trai người khác.”
Trang Tự bị ta chặn đến cứng họng, cuối cùng thẹn quá hóa giận:
“Nàng bày ra trò này, chẳng phải chỉ là muốn lấy đứa nhỏ ra uy hiếp ta sao? Ta nói cho nàng biết, cho dù ta chưa từng bế nó lấy một lần, Trang Lâm vẫn là con trai ta. Nàng muốn nó đoạn thân với ta, về sau nó sẽ không còn phụ tộc nữa. Không có phụ tộc chống lưng, thi cử không ai dẫn dắt, vào quan trường không người nâng đỡ, cưới vợ thì đến cả nhà cao cửa rộng cũng chẳng chịu gả con gái cho nó. Nàng chỉ vì nhất thời tức giận mà hủy đi nửa đời sau của nó. Nàng tự mình nghĩ cho rõ đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)