Dường như cuối cùng chàng cũng gỡ lại được một thành, khóe môi hơi nhếch lên, rồi đẩy đoạn thân thư trở lại.
“Cất đi đi. Chuyện này ta coi như nàng chưa từng nói.”
Ta không động, cũng không đưa tay nhận.
“Chàng nói đúng, A Lâm quả thật cần có phụ tộc chống lưng.”
“Cuối cùng nàng cũng nghĩ thông rồi…”
Ta cắt ngang lời chàng:
“Nó chỉ là đoạn thân với chàng, chứ đâu phải đoạn thân với họ Trang.”
“Ý nàng là gì?”
“Ta để đứa bé đoạn thân với chàng, sau đó lại cho nó quá kế cho Trang Chu. Chẳng phải đôi bên đều được cả sao?”
05
Trang Chu, tự Hành Chi, Tam lão gia của trưởng phòng.
Vốn là Cấp sự trung Bộ Hình, từng hầu cận bên cạnh đế vương. Trong một lần gặp loạn đảng phục kích, hắn đã đỡ đao thay đế vương mà mất mạng.
Đế vương cảm niệm công lao cứu giá của Trang Chu, ban thưởng thật hậu cho hắn.
Nhưng khi Trang Chu hy sinh, hắn vẫn chưa thành thân, vì vậy đế vương hạ lệnh cho nhà họ Trang phải chọn một đứa trẻ trong tộc để quá kế dưới danh nghĩa Trang Chu, không đến nỗi để bậc công thần dưới suối vàng cô khổ, ít nhất còn có hương hỏa truyền thừa.
Khi tin tức ấy truyền đến tai Trang Tự năm xưa, chàng còn từng bóp cổ tay than thở một trận, oán trách ta:
“Nếu nàng chịu cố gắng một chút, sinh thêm cho ta một đứa con trai, rồi quá kế đứa nhỏ cho vị đường huynh bên trưởng phòng, vậy quan hệ giữa chúng ta với trưởng phòng sẽ càng thêm thân hậu.”
Khi ấy lòng ta khẽ động, rồi bắt đầu suy nghĩ.
Về sau, trong đầu ta toàn là chuyện quá kế.
Đem Trang Lâm quá kế cho Trang Chu, Trang Lâm sẽ có cha mới, cũng sẽ có tiền đồ mới.
Phía trên Trang Chu còn có hai vị huynh trưởng ruột, cả hai đều đang làm quan trong triều, xưa nay vẫn rất yêu thương người em út này.
Nếu Trang Lâm trở thành con trai của Trang Chu, nhất định sẽ được hai vị bá phụ coi trọng, biết đâu còn được cả đế vương để mắt đến.
Trang Tự vừa nghe thấy tên Trang Chu, đầu tiên là sững ra, ngay sau đó nổi trận lôi đình:
“Ta không đồng ý.”
Gân xanh trên trán chàng nổi lên, thần sắc dữ tợn, xé đoạn thân thư thành từng mảnh.
“Thôi Tuyết, nàng đúng là si tâm vọng tưởng.”
Chàng cười lạnh.
“Trang Lâm là con trai duy nhất của ta, cũng là đích tử duy nhất của ta. Nếu ta đem đích tử quá kế ra ngoài, tộc nhân sẽ nhìn ta thế nào? Bọn họ sẽ chỉ cho rằng ta vì muốn lấy lòng trưởng phòng mà không từ thủ đoạn, đến cả con trai cũng đem ra bán để cầu vinh.”
Đứng trên lập trường của Trang Tự, đích tử duy nhất tuyệt đối không thể quá kế ra ngoài, chuyện này liên quan đến thể diện của nam nhân và vấn đề truyền thừa.
Cho dù Trang Lâm không được chàng yêu thích, trên nguyên tắc cũng không thể mập mờ.
06
Đời trước trong phòng hòa giải, người ném đơn hòa giải xuống đất nhiều vô số kể, ta thấy quen rồi.
Ném xong lại nhặt lên ký, mười người thì có đến bảy.
Lồng ngực Trang Tự phập phồng, gân xanh trên trán giật giật, như một con thú bị dồn vào đường cùng đang nổi giận.
“Trang Lâm là đích tử duy nhất của ta, là con trai duy nhất của ta! Nếu ta đem đích tử đi quá kế, các vị tộc lão sẽ nhìn ta thế nào? Người ngoài sẽ truyền tai nhau ra sao? Bán con cầu vinh? Leo bám trưởng phòng? Ta Trang Tự còn cần làm người nữa hay không?”
Chàng nói đến đây, vành mắt lại hơi đỏ lên.
Ta không lên tiếng, đợi chàng trút hết lửa giận.
Khi đương sự đang kích động, ngươi nói một chữ cũng là đổ thêm dầu vào lửa.
Cứ để chàng nói, để chàng nói cho hết, rồi hãy mở miệng.
Quả nhiên, Trang Tự nói xong, thở hổn hển mấy hơi, rồi quay mặt đi không nhìn ta.
Ta hỏi chàng:
“Chàng đã từng nghĩ đến đường lui cho muội muội chưa?”
Chàng lập tức quay phắt lại:
“Nàng đừng có lôi Cẩm Nương ra nói!”
“Muội muội đã mang theo con trở về nhà họ Chu. Chàng có từng nghĩ đến hoàn cảnh của nàng chưa?”
Môi chàng động đậy, nhưng không nói ra lời.
Ta tiến lên nửa bước:
“Chu lão phu nhân là người ngang ngược vô lại. Muội muội mang theo con ở trong phủ chúng ta suốt hai năm ròng.
Chàng đối với muội muội tốt như vậy, đối với con nàng ấy lại để tâm như thế, trong lòng bà ta sớm đã sinh nghi…”
Ta còn chưa nói xong, Trang Tự đã bật dậy, quát lớn:
“Ăn nói hàm hồ! Ta và Cẩm Nương trong sạch rõ ràng. Ta chỉ là thương nàng, phu quân bị biếm, cha mẹ chồng lại cay nghiệt khó đối phó, sợ nàng ở nhà chồng chịu uất ức, nên mới đón nàng về ở tạm.”
“Ở tạm, rồi ở liền hai năm.” Ta bình thản nói.
Trên mặt chàng thoáng qua một tia chột dạ, rồi lại càng thêm giận dữ:
“Thôi Tuyết, nàng cũng học theo người ta nghe gió đoán mưa sao? Ta đối tốt với Cẩm Nương là có nguyên do, năm đó nếu không phải vì nàng…”
Ta cắt ngang lời chàng, chủ động ra đòn:
“Nếu nhà họ Chu dâng một tờ đơn lên, tố chàng chiếm giữ thê tử của đồng liêu, giữ lại con của người khác. Chàng cũng ra ngoài biện bạch rằng: ta đối tốt với em vợ là có nguyên do, nếu năm đó không phải Thôi thị chọn ta trước, thì người cưới em vợ đã là ta. Những lời này, chàng dám nói ra ngoài sao?”
“……”
Ta tiếp tục:
“Chu Thụy chỉ là bị biếm khỏi kinh, chứ chưa chết. Muội muội vẫn là con dâu của nhà họ Chu. Chàng là tỷ phu khác họ, lại đem vợ con nhà người ta về phủ mình nuôi, ăn của chàng, dùng của chàng, cuối cùng người ta đánh tới cửa, mắng chàng có ý đồ với em vợ, làm tổn hại danh tiết con dâu nhà họ Chu. Rồi chàng lại nói với thiên hạ rằng ta và em vợ trong sạch, các ngươi đừng bịa đặt sinh sự. Những lời này, chàng dám nói sao?”
Sắc mặt Trang Tự dần dần trắng bệch.
Ta nhìn chàng, tiếp tục ép xuống:
“Chàng bảo vệ muội muội, là vì bản thân chàng cho rằng mình tình thâm nghĩa trọng. Nhưng trong mắt người ngoài thì sao? Nuôi em vợ mờ ám trong phủ mình, đêm nào cũng chạy sang khách viện, đến cả đích tử của mình cũng không thèm nhìn một cái. Những lời này truyền ra ngoài, chàng có thể không quan tâm, nhưng đường sống của muội muội sẽ bị chặn đứng. Con của nàng, cũng sẽ bị nghi ngờ là con của chàng. Chu lão phu nhân sẽ bỏ qua cho hai mẹ con nàng sao?”
Chàng siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
Ta nói tiếp:
“Ta có thể đứng ra, đi một chuyến đến nhà họ Chu, đem muội muội và con nàng ấy đón về. Nhưng đoạn thân thư, chàng phải ký.”
Lông mày chàng khẽ giật mạnh, rõ ràng đã dao động.
Ta lùi lại hai bước, lấy ra một xấp ghi chép đã chuẩn bị sẵn đưa cho chàng.
“Đây là bốn năm qua, chàng lạnh nhạt với con trai.”
Lại lấy ra một xấp khác đưa tới:
“Đây là hai năm qua, số lần chàng quan tâm đến con trai của muội muội, cùng những thứ đã đưa sang.”
Chàng lật xem, sắc mặt đại biến.
“Nàng… lại còn ghi cả những thứ này?”
Ta nhìn chàng, ung dung nói:
Chaporia
Bình Luận (0)