“Nếu ta đem những ghi chép này giao cho các vị tộc lão xem, chàng đoán họ có mắng chàng hồ đồ hay không?”
“Nếu ta đem những ghi chép này trình lên công đường, danh tiếng của Trang Tự chàng có phải sẽ nát như bùn ngoài chợ không?”
“À đúng rồi, Chu lão phu nhân có khi còn cho rằng chàng đối với cháu nội bà ta tốt như vậy, đứa bé đó có khi chính là cốt nhục của chàng. Đến lúc đó, ta xem chàng giải thích thế nào.”
Sắc mặt chàng đại biến, gần như đứng không vững.
Ta ngồi xuống.
Những gì cần nói đã nói xong, để chàng tự mình suy nghĩ.
Đối diện với kẻ cố tình quấy rối, tuyệt đối không thể bị đối phương dắt mũi.
Phải nắm quyền chủ động, dùng chứng cứ mạnh nhất của hắn, rồi lấy thứ hắn để ý nhất ra mà nói.
Để hắn hiểu, nếu tiếp tục cứng đầu, hậu quả sẽ là gì.
07
Trong phòng yên tĩnh suốt một chén trà.
Một lúc lâu sau, Trang Tự khàn giọng mở miệng:
“Đón Cẩm Nương và con nàng về phủ, vì sao nhất định phải đoạn thân?”
Ta đặt chén trà xuống:
“Trang Chu là đường đệ của chàng, không có con nối dõi. Trưởng phòng muốn nhận một đứa trẻ trong tộc về thừa kế hương hỏa. Đem Lâm Lâm quá kế sang đó, nó sẽ trở thành đích tử của trưởng phòng, hai vị bá phụ tự nhiên sẽ dốc lòng bồi dưỡng. Sau này thi cử, vào quan trường, tiền đồ hơn ở bên chàng gấp mười lần.”
“Đó là con trai ta!”
“Rất nhanh sẽ không còn là nữa.”
“Chàng vẫn luôn oán ta chiếm lấy chàng, khiến muội muội phải theo Chu Thụy chịu khổ. Mà trong lòng chàng cũng chưa từng có chỗ cho mẹ con ta, vậy thì ta dứt khoát thành toàn cho các người.”
“Chàng ký đoạn thân thư, để đứa bé danh chính ngôn thuận quá kế cho Trang Chu. Đôi bên đều tốt.”
“Đứa bé không phải là mạng sống của nàng sao?”
Chàng đột nhiên hỏi.
“Đem nó quá kế sang trưởng phòng, nàng nỡ sao?”
Ta đã chờ câu này từ lâu.
Đã đến lúc thể hiện bản lĩnh thật sự của một hòa giải viên.
Ta khẽ mỉm cười, lại lấy ra một tờ văn thư đã viết sẵn.
Chàng liếc qua, đồng tử co lại:
“Hòa ly?”
“Nàng muốn hòa ly với ta?”
“Không thì sao?”
Ta đặt văn thư ngay ngắn.
“Chàng đem con trai quá kế đi, lại đón muội muội và con nàng ấy vào phủ.
Ta ở lại phủ này làm gì? Làm chướng mắt hai người các người sao?”
“Ta… ta đâu có nói sẽ đón Cẩm Nương…”
“Những lời miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo như vậy, bớt nói đi.”
Ta bình thản.
“Nói thêm nữa, chỉ càng giả dối.”
Chàng lập tức không nói nên lời.
Muốn phản bác, lại không tìm được từ thích hợp.
Ta nói câu cuối cùng:
“Chúng ta hòa ly, lại lập thêm một tờ đoạn thân thư. Lâm Lâm sạch sẽ quá kế sang trưởng phòng. Như vậy chàng có thể quang minh chính đại đón muội muội và con nàng ấy về. Không còn ai có thể bàn ra tán vào. Không còn chính thê và con trai đứng trước mắt cản trở, chàng muốn sắp xếp thế nào cũng được.”
Chàng đột ngột ngẩng đầu:
“Nếu ta hòa ly với nàng, phía các vị trưởng bối trong tộc…”
“Trưởng bối trong tộc, ta sẽ đứng ra thương lượng.”
“Họ sẽ không đồng ý chuyện quá kế!”
Trang Tự không còn giận dữ như trước, nhưng vẫn nói:
“Lấy đích tử duy nhất của ta đi quá kế cho trưởng phòng, nói ra vẫn khó nghe! Ta cũng cần thể diện, chuyện này ta không đồng ý. Thôi Tuyết, nàng nói đến đâu cũng vô dụng!”
Ta không phản bác, chỉ lặng lẽ nhìn chàng.
Trong phòng hòa giải đời trước, điều đáng sợ nhất là đương sự đột nhiên nói “ta không đồng ý”.
Không phải thật sự không đồng ý, mà là lợi ích chưa đủ, điều kiện chưa tới.
“Chàng không lo cho muội muội nữa sao?”
Ta tung ra đòn sát thủ.
“Chàng biết rõ Chu lão phu nhân là người thế nào, muội muội bị đưa về nhà họ Chu, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu giày vò.”
“Chu lão phu nhân một mực khẳng định giữa hai người các người không trong sạch, chàng nói xem, muội muội có bị dìm lồng heo hay không?”
Sắc mặt Trang Tự đại biến.
Ta tiếp tục ép:
“Chàng ký rồi, ta lập tức đi một chuyến đến nhà họ Chu. Nếu không, với tính cách cay nghiệt độc ác của Chu lão phu nhân, e rằng muội muội không qua nổi một đêm…”
Quả nhiên chàng không ngồi yên được nữa, đưa tay cầm lấy bút.
Hòa ly thư thì chàng ký rất nhanh.
Nhưng đến khi ký đoạn thân thư, chàng lại do dự.
“Con trai cho dù quá kế sang Trang Chu, rốt cuộc vẫn là con trai ta. Tờ đoạn thân thư này, thôi không cần viết nữa.”
Người nam nhân này, thật khiến ta buồn nôn.
Chaporia
Bình Luận (0)