Ta cố nén xúc động muốn tát chàng, nói:

“Chàng tốt nhất nên ký ngay. Ký xong đoạn thân thư, ta lập tức lên đường, đi một chuyến đến nhà họ Chu, đón muội muội về. Như vậy còn danh chính ngôn thuận hơn việc chàng tự mình ra mặt.”

Sắc mặt chàng bắt đầu dao động.

Ta tiếp tục dẫn dắt:

“Chàng và muội muội đều còn trẻ, sau này sinh thêm mười đứa tám đứa con trai cũng không thiếu một mình Lâm Lâm.”

Thần sắc chàng lại càng buông lỏng, do dự cầm bút lên.

Thấy chàng vẫn chậm chạp không ký, ta lại nói:

“Ký đi, ta và con sẽ không trách các người. Dù sao… là ta nợ các người.”

Cả người chàng bỗng thả lỏng, như đã hạ quyết tâm, dứt khoát ký tên.

Ký xong, đóng ấn riêng, chàng không dám nhìn ta, chỉ thấp giọng nói:

“Ta biết có lỗi với nàng, sau này ta sẽ bù đắp cho nàng. Bây giờ… có thể đi nhà họ Chu đón người rồi chứ?”

08

Ta cẩn thận gấp hòa ly thư và đoạn thân thư của con trai lại, đưa cho Thúy Vân, dặn nàng cất vào hộp rồi khóa kỹ.

Sau đó, ta đưa tay ra trước mặt Trang Tự.

“Chàng hẳn đã thấy rõ tính cách của Chu lão phu nhân. Muốn bà ta viết hưu thư, nhất định phải đưa đủ lợi ích. Ta cần mang theo chút đồ để đi nói chuyện.”

Trang Tự nhíu mày:

“Nàng cần bao nhiêu?”

“Năm nghìn lượng bạc, thêm một hòm trang sức. Đôi vòng tay khảm vàng ngọc trong thư phòng chàng, còn cả bộ đầu diện hồng bảo thạch kia, đều đưa cho ta.”

Hai năm qua, mỗi tháng chàng đưa sang khách viện ba mươi lượng bạc, cộng thêm những thứ linh tinh khác, cộng lại cũng xấp xỉ năm nghìn lượng.

Sắc mặt chàng biến đổi:

“Bộ đầu diện đó là năm xưa…”

“Là năm xưa chàng định tặng cho muội muội, chỉ là chưa kịp đưa đi.”

Ta bình thản nói.

“Hiện tại vừa hay có thể dùng. Người như Chu lão phu nhân, không thấy vàng thật bạc trắng thì sẽ không buông tay. Chàng còn chần chừ, lỡ bà ta tức giận mà đánh chết muội muội, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp.”

Khóe mặt Trang Tự giật giật.

Năm nghìn lượng bạc không phải con số nhỏ.

Gia sản cha mẹ để lại cho chàng, một năm cũng chỉ thu được khoảng một nghìn lượng.

Ta cố ý nói thêm một câu:

“Chàng không phải đối với muội muội một lòng một dạ sao? Chút vật ngoài thân này, đổi lấy tự do cho muội muội, chàng lại còn do dự?”

Đời trước làm hòa giải viên, ta thấy quá nhiều nam nhân keo kiệt với thê nhi, lại vì bạch nguyệt quang mà vung tiền như nước.

Đối với nam nhân mà nói, bạch nguyệt quang không có được, bỏ ra bao nhiêu bạc cũng đáng.

Lại thêm ta đem chàng đặt lên đỉnh đạo đức, cuối cùng chàng phất tay áo:

“Đi thư phòng lấy.”

Chàng nhất thời không lấy ra được năm nghìn lượng bạc, đành phải lấy khế ước cửa hàng và ruộng đất của nhà họ Trang ra thế chấp.

Khi khế đất được giao vào tay ta, dường như chàng mới phản ứng lại, đã rơi vào bẫy của ta.

Giọng chàng run run:

“Nàng… từng bước dụ ta ký đoạn thân thư, ký hòa ly thư, bây giờ lại lấy cả tài sản của ta… rõ ràng là nàng đã chuẩn bị từ trước, từng bước dẫn ta vào bẫy.”

Hừ, cuối cùng cũng phản ứng ra rồi.

“Chỉ hỏi chàng, tâm nguyện của chàng có đạt được hay không?”

Chàng mím môi, không nói.

Nhưng trên mặt rõ ràng thoáng qua sự giằng xé và đau lòng vì tiền.

Cũng phải, để cứu muội muội khỏi nước sôi lửa bỏng, chàng đã trả giá quá nhiều.

Nhiều đến mức ta cũng có chút… thương hại chàng.

Ta an ủi chàng:

“Chàng sắp có thể quang minh chính đại ở bên Cẩm Nương mà chàng yêu thương, chẳng lẽ không vui sao?”

Chàng vẫn cau chặt mày, không lên tiếng.

Ta không để ý đến chàng nữa, khẽ cười, dẫn theo nha hoàn rời đi.

09

Chỗ ở của nhà họ Chu nằm tận phía tây thành, là một căn tiểu trạch hai tiến.

Năm đó vẫn là do muội muội Thôi Cẩm dùng của hồi môn của mình mua.

Hiện giờ, không những đã đổi sang họ Chu, mà ngay cả người bỏ tiền là Thôi Cẩm, cũng sắp bị quét ra khỏi cửa.

Quả nhiên, ác nhân còn phải có ác nhân trị.

Ngoài cửa có hai bà tử mặt mũi dữ tợn ngồi canh, vừa nhìn đã biết là mang từ quê lên.

Khi ta bước vào, Chu lão phu nhân đang ngồi xếp bằng trên giường sưởi, cầm đùi gà gặm, tay dính đầy dầu mỡ, thấy ta cũng không đứng dậy.

“Ôi chao, Trang phu nhân đại giá quang lâm.”

Bà ta nhe răng cười, kẽ răng còn dính thịt, “Sao rồi, bị nam nhân của ngươi ép đến thay muội muội cầu xin sao?”

Ta không tiếp lời, chỉ sai hạ nhân đặt chiếc hộp lên bàn, mở nắp ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...