Lục thúc công thử dò hỏi:

“Ý của ngươi là…”

Đại tẩu vỗ tay, cười tươi:

“Đã ghi tên Lâm ca nhi vào danh nghĩa Hành Chi rồi, chi bằng ghi luôn Thôi thị sang. Từ nay nàng không phải thê tử của Trang Tự, mà là quả phụ của Hành Chi. Giữ hương hỏa cho Hành Chi, nuôi dạy con trai của Hành Chi, thay Hành Chi trông coi gia nghiệp. Vẹn cả đôi đường!”

Cả sảnh lại nổ tung.

Lần này còn dữ dội hơn trước.

Lão thúc tổ chống gậy gõ xuống đất:

“Hồ đồ! Nào có chuyện người sống gả cho người chết!”

Lục thúc công cũng lắc đầu:

“Không ổn, truyền ra ngoài sẽ bị cười chê…”

Đại tẩu mặt không đổi sắc:

“Thúc công, ta chỉ hỏi ba điều.”

“Nhánh của Hành Chi tuyệt hậu, nửa đêm các vị có ngủ yên được không?”

Gậy của lão thúc tổ khựng lại.

Đại tẩu nói tiếp:

“Trang Tự cái kẻ bạc tình đó, vứt bỏ thê tử và con trai, hiện nay Thôi thị là người tự do. Nàng không gả cho Hành Chi, lẽ nào để nàng mang theo Lâm ca nhi tái giá ngoại tộc? Vậy gia sản của nhánh Hành Chi là đi theo đứa trẻ hay ở lại? Ở lại thì ai quản? Để đứa bé theo mẹ đi, vậy quá kế còn ý nghĩa gì?”

Sắc mặt các tộc lão biến đổi, bắt đầu tính toán.

Đại tẩu tiếp tục:

“Thứ ba, Thôi thị gả vào Trang gia năm năm, qua lại với các vị năm năm, nàng là người thế nào, các vị trong lòng không rõ sao?”

Không ai lên tiếng.

Đại tẩu cười, đẩy nghiên mực của Trang Chu lên trước:

“Ta thay Hành Chi nói một câu công bằng. Nếu hắn còn sống, e rằng cũng sẽ nói, người thê tử này, hơn người đường huynh kia của hắn gấp vạn lần.”

Cả sảnh lại yên tĩnh.

Lão thúc tổ nhìn xấp ghi chép, rồi nhìn ta đứng phía sau đại tẩu.

Ta từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ cúi mắt, lặng lẽ nắm tay Lâm Lâm.

Ông lại nhìn vào chỗ “vị trí thê tử” còn trống bên cạnh tên Trang Chu trên gia phả.

Một lúc lâu, ông ho một tiếng:

“Việc này… ghi vào cũng được, nhưng đối ngoại phải nói là thủ tiết trước cửa, không thể để người ta nói Trang gia đem người sống gả cho người chết…”

Lục thúc công vội phụ họa:

“Đúng đúng đúng, đối ngoại nói là Thôi thị cảm niệm Hành Chi chết sớm, tự nguyện thủ tiết nuôi dưỡng con nối dõi, tộc cảm động vì đức hạnh của nàng nên mới ghi tên.

Như vậy vừa giữ được danh tiết, lại…”

Ông không nói hết.

Trong lòng ta thay ông bổ sung:

Giữ được gia sản ruộng đất của Hành Chi không bị chia ra ngoài, lại tiết kiệm được công tìm người khác quản lý, trong ngoài đều vẹn.

Đại tẩu lập tức tiếp lời:

“Thúc công nói rất đúng! Chủ ý này thật cao minh! Cứ theo đó mà làm!”

Mấy vị tộc lão nhìn nhau, do dự một hồi, cuối cùng cùng gật đầu.

“Thôi thị nữ Thôi Tuyết, trinh tĩnh hiền thục, có công nuôi dưỡng con nối dõi, ghi vào danh nghĩa trưởng phòng Trang Chu, làm quả phụ.”

Đại tẩu quay sang nháy mắt với ta, ánh mắt rõ ràng nói: ngươi xem, cái miệng của ta có phải còn lợi hại hơn cây bút của ngươi không?

Ta nắm tay Lâm Lâm, khẽ cong môi.

Ba năm tích lũy của ta, cuối cùng được đại tẩu đổi thành bến đỗ an toàn cho hai mẹ con.

Đáng giá.

14

Ngày làm lễ quá kế, từ đường Trang gia mở rộng.

Hai hàng nến đỏ cháy từ cửa vào tận bàn thờ, ngọn lửa không lay động, chiếu sáng cả sảnh nghiêm trang.

Các tộc lão ngồi theo thứ bậc, vị cao niên nhất run run nâng gia phả, lật đến trang nhị phòng.

Trang Chính đứng trước án hương, tự tay xóa tên Trang Lâm khỏi dòng chữ nhỏ dưới tên Trang Tự, rồi lật sang trưởng phòng, thêm nét mực mới dưới tên Trang Chu.

“Đời thứ mười hai của Trang thị, tên Lâm, kế thừa hương hỏa trưởng phòng Trang Chu. Năm Thiên Hựu thứ ba, giữa thu, lập.”

Giọng không lớn, nhưng vang vọng trong từ đường.

Trang Lâm mặc áo gấm xanh mới, thân hình nhỏ bé quỳ trên bồ đoàn, dập đầu ba cái trước linh vị Trang Chu.

Đại tẩu mắt đỏ hoe, cúi người đỡ nó dậy, xoa trán:

“Đứa nhỏ ngoan, từ nay con là con của Hành Chi.”

Trang Chính lấy ra một miếng ngọc đeo vào cổ nó, Trang Nghiêm đưa một nghiên mực Đoan Khê.

Hai vị bá phụ đứng hai bên.

Trang Chính vỗ vai nó:

“Sau này theo đại bá phụ, cưỡi ngựa đọc sách, không thiếu thứ gì của con.”

Trang Lâm rụt rè nắm lấy miếng ngọc, quay đầu nhìn ta một cái.

Ta gật đầu, nó mới mím môi đứng thẳng lưng.

Tiếp đó là ghi tên ta.

Tộc lão chấm mực mới, viết vào vị trí thê tử bên cạnh tên Trang Chu.

Nét bút đi xuống, viết “Thôi thị nữ Thôi Tuyết”.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...