Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 12: - Ren 15 tuổi (p12) - Sinh tửChapter 12: - Ren 15 tuổi (p12) - Sinh tử
20px

Cánh cửa phòng VIP mở ra. Ánh sáng tím từ bên trong tràn vào hành lang.

Kuma bước ra trước tiên— thân hình cao lớn, vai rộng, bước chân nặng nề của một kẻ vừa uống quá nhiều. Tên vệ sĩ đi sau hắn nói gì đó, nhưng Kuma chỉ cười khùng khục, lắc đầu, dựa tường vài giây để giữ thăng bằng.

Ren siết chặt dao găm trong tay. Hơi thở nghẹn lại.

Nếu mình không làm bây giờ… mình sẽ không bao giờ làm được nữa…

Cơ thể Ren run như sắp đổ, nhưng đôi mắt cậu vẫn dán chặt vào bóng lưng khổng lồ kia. Kuma quay lưng về phía Ren, chậm rãi bước về hướng cửa phụ dẫn xuống lối sau. Đó chính là khoảnh khắc. Khoảnh khắc Ren đã chờ ba ngày. Khoảnh khắc quyết định giữa sống và chết. Khoảnh khắc quyết định số phận của mẹ.

Ren bật khỏi góc tường— lao tới.

***

Ren dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay. Con dao của cha cậu đâm vào lưng Kuma—nhưng không sâu.

Cảm giác đầu tiên Ren thấy là… một sự phản kháng cực kỳ cứng. Như cơ thể Kuma là một khối thép. Kuma khựng lại, mắt mở to vì sốc. Hắn xoay đầu, cố nhìn ra phía sau— và trong khoảnh khắc ấy, Ren thấy rõ trong mắt hắn , sự bất ngờ - sự phẫn nộ, và… sự nhận ra.

“Là… mày?”

Giọng Kuma khàn khàn, không còn say, mà đầy sự giận dữ bản năng. Ren chưa kịp phản ứng— Kuma quay người lại với tốc độ không tưởng.

Một nắm đấm lớn bằng cả nửa mặt Ren lao tới. Ren chỉ kịp mở to mắt—

BÙM!

Cậu cảm thấy đầu mình văng sang một bên. Cảm giác đau như búa giáng vào thái dương. Cả cơ thể Ren bật ngửa, đập xuống sàn thảm. Không khí bị nén ra khỏi phổi. Tai ù đi. Tầm nhìn mờ cả đi.

Kuma… Hắn… mạnh quá… Mình… sẽ chết mất…

Kuma loạng choạng một bước, tay đưa về sau lưng kiểm tra vết thương. Hắn không la hét. Không hoảng loạn. Hắn chỉ thở mạnh, vai phập phồng vì giận.

***

Cơn đau đầu khiến Ren tưởng như tất cả sẽ tối đen, nhưng— Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh mẹ đang nằm thở oxy. Những ống dây. Bàn tay gầy guộc. Đôi mắt yếu ớt.

“Mẹ…”

Ren gắng gượng chống tay xuống sàn, bật người ngồi dậy. Kuma đã quay lại đối mặt cậu.

“Mày muốn chết à, thằng nhãi?”

Giọng hắn trầm, nghẹn, đầy giận dữ. Ren run—nhưng vẫn siết cán dao. Cậu lao lên một lần nữa, dù đôi chân gần như không còn cảm giác, không kỹ năng, không sức mạnh, chỉ là bản năng và tuyệt vọng.

Ren đâm về phía Kuma— một cú đâm vụng về, nhỏ bé và tuyệt vọng.

Kuma đưa tay chắn, nhưng Ren vẫn cố đâm vào phần bụng hắn. Lưỡi dao có chạm vào cơ thể Kuma— nhưng lại bị bàn tay hắn gạt mạnh sang một bên.

Ren suýt ngã, nhưng vẫn giữ được thăng bằng. Cậu hét lên nhỏ, khàn:

“Mẹ… mẹ tôi… tôi phải cứu mẹ!”

Kuma nhìn Ren với ánh mắt không rõ là tức giận hay thương hại.

“…Mày điên rồi, nhóc.”

Ren không trả lời. Chỉ biết lao vào lần nữa với số sức lực còn lại. Không cách nào khác. Không đường quay lại. 

Ren đứng chao đảo sau cú đấm đầu tiên, trán cậu nóng lên, tai ù đi, tầm nhìn rung bần bật như màn hình bị nhiễu.

Trước mặt là Kuma, thân hình khổng lồ, hơi thở nặng nề, gương mặt đỏ bừng vì rượu và vì tức giận.

“Thằng ranh… mày dám làm vậy với tao?”

Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước, nhưng Ren như thấy cả bức tường di chuyển tới. Ren lùi lại, lưng ép vào tường, bàn tay siết dao găm đến trắng bệch. Hơi thở đứt quãng, môi khô,  mỗi nhịp tim đập như dội vào lồng ngực sắp vỡ.

***

Kuma không nói thêm. Hắn lao vào Ren. Một cú đấm nữa— Ren nghiêng đầu tránh được, nhưng lực gió đủ mạnh khiến cậu mất thăng bằng.

Hắn đá ngang, Ren cố giơ tay chắn. Cánh tay cậu tê rát. Ren bị đẩy lùi từng bước, từng bước, như con mồi bị ép vào góc.

Mình… mình không thắng nổi… Mình sẽ chết ở đây…

Cậu thở mạnh, cố giữ dao, nhưng tay run đến mức dao có thể rơi bất cứ lúc nào. Kuma túm cổ áo Ren, nhấc cậu lên khỏi mặt đất.

“Kết thúc rồi, nhãi.”

Ren vùng vẫy yếu ớt, không có sức, không có lực, không có kỹ năng, chỉ có nỗi sợ.

Kuma kéo tay lại, chuẩn bị tung cú đánh kết liễu vào mặt Ren, cậu thấy rõ cánh tay to như gốc cây, thấy rõ gân nổi lên dưới lớp da, thấy rõ ánh mắt đục vì rượu, hung hãn, lạnh lẽo.

Ren nghĩ:

Mình sắp chết. Mẹ… mẹ sẽ không bao giờ được cứu. Con… xin lỗi…

Cậu nhắm mắt lại— nhưng cú đấm không giáng xuống.

***

Kuma đứng lặng trong vài giây. Tay hắn vẫn giơ lên. Nhưng nắm đấm không hạ xuống. Đôi mắt hắn co lại, nhìn Ren với sự bối rối khó hiểu.

“G… gì vậy…?”

Kuma lảo đảo. Hơi thở hắn trở nên loạn nhịp. Trán đổ mồ hôi lạnh. Đầu cúi xuống như không thể giữ nổi. Ren mở mắt.

Kuma… say quá mức… Hắn… mất thăng bằng…?

Kuma đưa tay chạm tường.

“Chết tiệt… tao uống… nhiều quá…”

Hắn loạng choạng, thở mạnh, không còn đứng vững được. Đó là khoảnh khắc duy nhất Ren có thể sống. Một khoảnh khắc mỏng như sợi tóc.

 ***

Ren rơi xuống sàn khi Kuma mất lực, tay vẫn giữ con dao. Cậu thở mạnh, trái tim đập loạn. Cả cơ thể đau như bị đâm hàng chục chỗ—nhưng Ren vẫn cố đứng lên.

Đây là cơ hội… Khoảnh khắc duy nhất… Mình… phải làm… để sống… để mẹ sống…

Ren bật người lao tới, túm chặt lấy cán dao bằng cả hai tay. Kuma ngẩng lên, mắt mờ đi, cố hiểu chuyện gì đang xảy ra— Nhưng đã muộn.

Ren đưa dao lên. Tay run bần bật, nhưng ánh mắt đã không còn sợ.

Chỉ còn quyết tâm điên cuồng. Ren hét không thành tiếng, như cạn hơi:

“Mẹ…!”

Và cậu đâm tới— từ khoảng cách quá gần để Kuma né.

Cú tấn công đâm vào ngực Kuma — đủ   mạnh để khiến Kuma khựng lại hoàn toàn, hơi thở đứt đoạn.

Rồi liên tiếp Ren đâm vào ngực hắn, liên tiếp và liên tiếp, Ren vừa đâm vừa khóc như đứa trẻ bi cướp lấy đồ chơi trên tay, như tên nhóc bị tên côn đồ bắt nạt, như học sinh bị chỉ trích trước lớp, nước mắt cậu rơi ra không biết bao nhiêu, mỗi lần đâm vào Kuma là mỗi lần cậu khóc nấc, và kêu lên những tiếng xin lỗi :

"XIN LỖI !! XIN LỖI !! XIN LỖI !! XIN LỖI !!XIN LỖI !!... hwahhhu... XIN LỖI !!XIN LỖI !! XIN LỖI !!XIN LỖI !! XIN LỖI !!XIN LỖI !! XIN LỖI !! ....

....XIN LỖI !! XIN LỖI !!...XIN LỖI !! XIN LỖI !!XIN LỖI !! ..ahhhh .. ahuhwah...XIN LỖI !!XIN LỖI !! XIN LỖI !!XIN LỖI !! XIN LỖI !!XIN LỖI !! XIN LỖI !!...XIN LỖI !! XIN LỖI !!....ahhhhh"

Kuma loạng choạng một bước. Rồi gục xuống sàn thảm, cơ thể nặng nề đổ xuống. Mắt hắn mở lớn, nhưng ánh nhìn trống rỗng, vô định.

Hành lang bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ. Nhạc từ phòng VIP khác vẫn vang lên, nhưng với Ren, tất cả như bị nén lại trong một khoang trống. Cậu không nghe thấy gì ngoài nhịp thở của chính mình.

Ren đứng đó, tay vẫn siết chặt cán dao, không tin, không thở được, không hiểu nổi mình vừa làm gì , rồi— Đầu gối cậu khuỵu xuống. Ren ngồi phịch xuống đất, lưng dựa tường, hai mắt mở to đầy hoảng loạn.

Mình… đã làm được…? Mình… đã giết… Kuma?

Cậu đưa tay lên mặt— nhưng không cảm xúc nào trào ra ngoài, không nhẹ nhõm , không chiến thắng , không vui mừng, chỉ có trống rỗng, một cái trống rỗng sâu hút như vực thẳm.

Ren thì thầm:

“…Mẹ ơi… Con… đã hoàn thành… nhiệm vụ…”

Trong ánh đèn tím nhạt nhòa, một đứa trẻ 15 tuổi ngồi thu mình lại, tay vẫn run, mắt vô hồn.

****

Ren còn đang ngồi dựa vào tường, tay run bần bật, đầu óc trống rỗng… thì một tiếng hét xé toang hành lang:

“Có người ngã gục!”

“Ở đây có chuyện rồi!”

“Gọi bảo vệ nhanh lên!!”

Ren giật bắn người. Như bị dòng điện chạy qua toàn thân. Có ai đó đứng cách chỗ Ren vài mét – một nhân viên phục vụ vừa mở cửa phòng VIP bên cạnh, vừa nhìn thấy cảnh Kuma nằm sóng soài dưới đất.

Mặt cô ta tái mét. Rồi tiếng chân dồn dập vang lên từ mọi hướng. Hỗn loạn bắt đầu.

“Gọi cấp cứu!”

“Ai làm chuyện này?!”

“Đóng cửa VIP lại, khách đang chạy loạn kìa!”

Hộp đêm vốn ồn ào nay biến thành một mớ âm thanh chồng chéo:

Tiếng nhân viên hốt hoảng,

tiếng khách gào thét,

tiếng nhạc đột ngột bị tắt,

tiếng bàn ghế đổ ngã,

tiếng cửa phòng VIP slam mạnh.

Ren bật người đứng dậy. Trái tim cậu như muốn nổ tung.

Mình phải chạy… Phải chạy ngay… Nếu không mình sẽ bị bắt… sẽ chết… Thậm chí Deep Order cũng không kịp cứu mình…

Cậu siết con dao trong tay – rồi vội nhét vào túi áo.

***

Những vị khách từ các phòng VIP chạy ùa ra hành lang,kẻ say rượu , kẻ tò mò, kẻ sợ hãi. Ren bị đẩy, va vào tường, suýt té nhiều lần.

“Mau tránh ra!!”

“Chuyện gì xảy ra vậy?!”

“Hình như có người gục rồi!”

“Cảnh sát đâu?!”

“Chết thật, bảo vệ đâu hết rồi??”

Ren cúi đầu, che mặt bằng cánh tay, len lỏi qua đám người như một cái bóng nhỏ bé lạc lõng. Dù toàn thân đau, tim đập điên loạn, Ren vẫn cố giữ bình tĩnh.

Mình phải hòa vào đám đông… Không ai được nhìn thấy mặt mình…

Ren cảm thấy áo khoác mình nặng nề, ẩm ướt. Cậu nhìn xuống— Áo khoác có vết loang màu tối. Không rõ rệt, nhưng đủ nguy hiểm. Nếu ai nhìn thấy… Nếu ai nghi ngờ… Nếu ai giữ cậu lại…

Mình… xong rồi…

Quyết định phải đưa ra ngay. Ren chui vào góc khuất giữa hai cánh cửa kỹ thuật, nhanh chóng cởi phăng áo khoác ra. Rồi cả áo sơ mi bên trong – chỗ dính vệt tối mờ. Cậu vò hai chiếc áo lại, nhét sâu vào thùng rác kim loại dùng để đựng khăn cũ. Lưng trần, chỉ còn mặc chiếc áo thun mỏng màu xám bên trong. Ren thở mạnh, tay run đến mức không nắm nổi quai balo.

Trong sự hỗn loạn, Ren cố nhớ đường. Lối sau… là cầu thang hẹp… cạnh phòng VIP số 10… rồi rẽ trái… xuống hành lang tối… cửa phụ dẫn ra hẻm…

Mau lên, mau lên…

Ren chạy theo trí nhớ, trượt chân vài lần, đập vai vào tường nhưng không dừng lại. Tiếng hô càng lúc càng gần:

“Người đó đâu?!”

“Có người thấy ai đó chạy!”

“Chặn cửa trước lại!”

Ren cảm thấy máu lạnh dồn lên đầu.

***

Cuối cùng, cậu thấy cánh cửa kim loại màu xám ở cuối hành lang tối tăm , không có đèn , không có người canh , chỉ có ánh đèn đường vàng vọt lọt qua khe cửa và hơi gió đêm lạnh buốt.

Ren đẩy cửa, nó bật mở, ngoài kia là hẻm sau – tối đen, vắng vẻ, chỉ nghe tiếng gió hú và tiếng nhạc của trung tâm thành phố từ xa.

Ren bước ra khỏi đó. Ngay khi cánh cửa sập lại sau lưng— Tất cả tiếng ồn của hộp đêm bị chặn lại. Chỉ còn tiếng gió đêm lạnh buốt lướt qua tai Ren. Cậu đứng đó. thở mạnh. tim đập loạn như trống chiến. lưng trần ướt mồ hôi và cảm giác lạnh.

Ren nhìn hai tay mình. Chúng vẫn run , vẫn lạnh ngắt , vẫn nhớ rõ cảm giác vừa rồi.

Mình… vừa bước ra khỏi một nơi… mà đáng lý ra mình phải chết… Mình giết người… thật rồi…

Cậu siết hai tay lại, nhưng không có cảm giác gì , không sợ , không vui , không nhẹ nhõm , chỉ có trống rỗng , một cái trống rỗng mênh mông nuốt lấy Ren.

Cậu quay đầu nhìn lại cánh cửa sau , những âm thanh hỗn loạn vẫn vang mơ hồ từ bên trong.

“Ren phải rời khỏi đây.”

“Ngay bây giờ.”

Cậu kéo chiếc áo thun xuống, ôm chặt balo vào ngực và bắt đầu chạy, không ngoái lại , không dừng, không nghĩ , Ren chạy sâu vào con hẻm tối, hòa vào bóng đêm như một cái bóng nhỏ bé – biến mất giữa những ánh đèn xa xôi của thành phố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...