Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 11: - Ren 15 tuổi (p11) - Thực hiệnChapter 11: - Ren 15 tuổi (p11) - Thực hiện
20px

Cánh cửa bếp của hộp đêm Yogiri bật mở. Ánh sáng vàng hắt ra một vệt mỏng trên nền gạch xám đầy dầu mỡ. Người nhân viên bếp bước ra, vừa kéo thùng rác vừa càu nhàu điều gì đó về khách say phá đồ ăn. Ren đứng đó, nấp sau thùng rác lớn nhất, ngạt thở vì lo sợ.

13 giây.

Cậu nắm chặt con dao găm trong túi áo khoác, tay run đến mức dao có thể rơi bất cứ lúc nào. Ngay khi nhân viên cúi xuống buộc túi rác…

Ren lao lên.

Không chạy. Không ồn. Chỉ trườn nhanh như bóng ma, lọt qua khe cửa hẹp đúng lúc nó đang tự động đóng lại. Cậu nhào vào bên trong bếp. Tấm cửa kim loại khép lại sau lưng Ren bằng tiếng  cạch  nhỏ… nhưng âm thanh đó vang trong tai cậu như tiếng sập của cánh cổng địa ngục.

***

Không khí trong bếp  nóng nặng , và  nghẹt . Tiếng chảo va vào nhau. Tiếng đầu bếp hét. Tiếng dầu sôi tí tách. Mùi thịt bị cháy, mùi hành phi, mùi rượu mạnh.

Ren cảm giác như đang đứng giữa một con tàu khổng lồ, vận hành bởi những người trưởng thành bận rộn – không ai biết, không ai quan tâm đến việc một thằng nhóc 15 tuổi lẻn vào để giết người.

Cậu cúi gập người, trườn nhanh đến gầm của một kệ inox chứa dụng cụ nấu ăn. Ngay lúc Ren vừa chui vào dưới kệ… Một đầu bếp quay lại.

“Ôi trời đất, thằng cha đổ rác lại quên đóng cửa nữa!”

Ren nín thở, tim đập mạnh như muốn xuyên qua lồng ngực. Nếu người đó tiến thêm một bước nữa… cậu sẽ bị thấy ngay lập tức.

Tiếng giày  cộc cộc  vang trên nền gạch. Một bàn tay thò xuống để nhặt cây muỗng làm rơi. Bàn tay ấy… chỉ cách mặt Ren 20 cm. Ren cắn chặt môi, máu rỉ ra.

Mình… mình sẽ chết nếu bị phát hiện… Mình sẽ bị đánh chết ngay trong bếp này… Đây không còn là theo dõi từ xa nữa… Mình… đang ở trong hang sói…

Người đầu bếp lầm bầm:

“Hôm nay khách đông quá… không biết bao giờ mới được nghỉ—”

Tiếng một nhân viên khác gọi:

“Yamamoto! Bưng đĩa sashimi ra bàn VIP đi!”

Người đầu bếp đứng thẳng dậy, tiện tay đá nhẹ cái kệ… khiến Ren bị đẩy sâu hơn vào góc. Nhưng cậu không dám rên. Chỉ nắm chặt lưỡi dao trong tay, lòng bàn tay rướm máu vì siết quá mạnh.

Khi người đầu bếp rời đi, Ren mới dám thở ra một hơi ngắn. Mồ hôi lạnh ướt lưng áo. Làn da nổi gai ốc. Cơ thể nhỏ bé mập mạp của cậu thu lại tối đa trong không gian hẹp, cố tránh va vào chai lọ đặt dưới kệ.

Làm sao… Làm sao mình lại đến đây…? Mình đang làm gì vậy…? Giết người… thật sự giết một người…?

Ren muốn khóc. Nhưng nước mắt không rơi ra. Chỉ có nỗi hoảng loạn tràn đến như thủy triều.

Ren nhìn qua khe nhỏ giữa sàn và kệ.

Hàng chục đôi giày liên tục đi qua trước mặt cậu:

– Giày bếp màu trắng

– Giày da đen

– Giày cao gót của nhân viên phục vụ

– Giày thể thao của nhân viên chạy bàn

Ren theo dõi từng đôi một. Nhịp chân của họ, tốc độ của họ, hướng họ đi. Não Ren quá tải.

Đây… đây là ác mộng… Mình giống như con chuột chui vào ổ rắn…

Tay cậu lạnh ngắt. Lưỡi dao trong tay dính mồ hôi trơn nhẫy. Nhưng Ren vẫn giữ nó. Cậu phải giữ. Dù cánh tay run như một cành cây sắp gãy.

***

Một nhân viên nữ cúi xuống mở ngăn tủ dưới kệ để lấy giấy lau.

Ren nín thở. Cô ta kéo ngăn tủ… ngăn tủ ngay cạnh mặt Ren. Cách cậu không đầy 40cm. Ánh sáng lọt vào khiến Ren thấy rõ cả những hạt bụi dưới sàn.

Cô ta lẩm bẩm:

“Hết sạch giấy rồi sao…?”

Tay cô đưa sang ngăn kế bên… ngăn mà Ren đang chạm vai vào dưới kệ. Chỉ cần cô mở thêm một ngăn nữa… Là cô sẽ nhìn thẳng vào Ren:

– trên người đầy mồ hôi

– mặt trắng bệch

– tay cầm dao

– ánh mắt hoảng loạn

Cô ta kéo mạnh tay cầm. Ren siết dao chặt đến mức lưỡi dao cắm vào da tay nhẹ. Tên của mẹ lướt qua tâm trí cậu như ánh chớp:

Mẹ… mẹ ơi… con không thể chết… Không thể chết bây giờ…

Cánh tủ rung nhẹ… nhưng không mở. Cô phục vụ thở dài:

“Chắc ở kho rồi…”

Đột nhiên có người kêu: "cô Han , có người gọi cô".

Rồi cô nhanh chóng đứng lên rời đi. Ren gần như sụp đổ. Cậu nghiêng đầu vào tường, mắt nhắm nghẹn lại.

Suýt chết… Suýt chết…

***

Ren nằm sát sàn, nghe rõ tiếng nhạc từ phòng khách vọng vào – tiếng bass trầm dội vào lồng ngực cậu. Nơi đó… cách vài bức tường thôi… là Kuma. Kẻ mạnh hơn cậu gấp 10 lần. Kẻ từng suýt giết cậu. Kẻ cậu phải giết để cứu mẹ.

Ren mở mắt. Mắt cậu đỏ - sợ - nhưng vẫn cháy lên ngọn lửa dằn vặt.

Cậu whisper thật nhỏ:

“…Mẹ… Con sẽ làm… Con sẽ giết hắn…”

Dù cho tay con run… Dù cho con là đứa trẻ… Dù cho con có chết…

Ren siết con dao găm chặt đến mức tay bật máu. Cậu đang chuẩn bị rời khỏi gầm kệ. Từng centimet cậu di chuyển đều như bước chân dẫm vào lửa.Kế bên, cánh cửa dẫn vào hành lang VIP hé mở, ánh sáng tím chiếu xuống nền.

Kuma đang ở đó. Chỉ còn cách vài bức tường… và vài phút nữa hắn sẽ đi ra. Ren hít sâu. Nỗi sợ nghẹn chặt cổ họng. Chân cậu run. Nhưng ánh mắt bùng lên quyết tâm u tối.

Ren lách ra khỏi gầm kệ inox, toàn thân vẫn run như trước cơn sốt. Lưng cậu đau nhói vì cong quá lâu, đầu óc choáng váng vì thiếu oxy. Nhưng Ren không có thời gian để thở.

Cậu bò sát tường, tiến đến cánh cửa đang hé mở dẫn vào khu VIP của Night Lounge Yogiri. Ánh sáng tím nhạt hắt ra từ khe cửa, chập chờn như linh hồn sắp tắt. Cậu đặt tay lên tay nắm kim loại lạnh như băng. Hơi thở nghẹn lại.

Bước vào đây… mình sẽ không còn đường lùi…

Ren nhẹ nhàng đẩy cửa. Cánh cửa mở ra. Và trước mặt cậu là—

***

Một hành lang dài hẹp, lót thảm tím than. Trần thấp. Đèn neon chạy dọc hai bên, ánh sáng mờ ảo như sương độc. Tường treo tranh trừu tượng, nhưng phần lớn là bóng tối. Tiếng nhạc trầm vang vọng qua các cánh cửa phòng VIP bên cạnh, hoà cùng tiếng cười của khách say và những tiếng nấc nghẹn đầy ham muốn. Không khí nồng mùi rượu mạnh, mùi thuốc lá, mùi nước hoa rẻ tiền – và một thứ mùi khác… mùi của thế giới người lớn.

Ren đứng đó, bật run. Cậu cảm giác như mình vừa bước vào một chiều không gian khác. Không phải trường học. Không phải bệnh viện nơi mẹ đang thở qua ống oxy. Không phải thế giới của ánh sáng. Đây là thế giới của bóng tối, nơi luật lệ ngoài đường không còn giá trị. Ren hít mạnh, nhưng mùi vodka xộc lên khiến cậu ho khan.Một nhân viên phục vụ cầm khay rượu đi ngang qua Ren.

Cậu ta không nhìn Ren. Không đặt bất kỳ nghi ngờ nào. Không quan tâm vì sao một thằng nhóc lạ xuất hiện ở khu VIP.

Ren nhận ra— ở nơi này, không ai quan tâm cậu là ai.

Và nếu cậu chết tại đây, cũng chẳng ai để ý.

Sự vô cảm đó khiến tim Ren lạnh buốt.

Ren kiểm tra túi áo—con dao găm của cha vẫn ở đó. Lưỡi dao chạm vào ngực trái khiến tim Ren đau thắt.

Mình phải làm… Phải tìm Kuma… Phải giết hắn… Không có thời gian nghĩ đến nỗi sợ nữa…

Cậu bước từng bước chậm, nép sát tường. Từng bước chân như đóng búa vào nền thảm. Mỗi tiếng cười trong các phòng VIP khiến Ren giật mình. Mỗi bóng người lướt qua khiến da cổ cậu dựng đứng. Cậu cảm giác hàng trăm con mắt vô hình đang bám theo mình. Dù biết chẳng ai thực sự để ý… nhưng chính cảm giác đó lại khiến Ren suýt ngất vì hoảng loạn.

***

Ren dừng lại trước cánh cửa VIP số 8. Bên trong vọng ra tiếng:

“HA HA HA! Kuma! Uống nữa đi! Mày còn yếu lắm!”

Tim Ren đập liên tục. Cậu áp tai vào cửa. Giọng Kuma vang lên, trầm đục và cợt nhả:

“Cái lũ chết tiệt này… rượu rẻ thế mà bắt tao uống… ha ha ha…!”

Ren lùi lại. Hai chân mềm nhũn.

Mình… đã đến quá gần rồi… Chỉ một bức tường mỏng… Kuma đang ở cách mình chưa đến 2 mét…

Cậu nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc. Nỗi sợ từ trận đấu trước ùa về – cú đấm nặng như búa tạ, âm thanh xương gãy, mùi máu. Ren thấy đầu gối mình run bần bật như sắp gục xuống.

Mình… thật sự… sắp giết một người sao? Kẻ đã từng suýt giết mình… Nhưng vẫn là người…

Ren đưa tay lên che mặt. Cậu sợ. Sợ đến mức trái tim như vỡ ra.

***

Không khí trong hành lang quá nặng. Ren cảm giác như nó đang đè lên phổi cậu. Cậu lùi lại sát tường, nhìn đầu hành lang. Ở đó là cầu thang dẫn xuống cửa phụ – lối Kuma sẽ đi ra lúc say. Con đường đó… là nơi Ren phải ra tay. Tại đó… chỉ có một ánh đèn vàng leo lét, một lối hẹp chỉ vừa 1 người đi. Hoàn hảo cho một vụ tấn công chớp nhoáng. Nhưng khi cậu nhìn lối đó, lòng bàn tay Ren ướt nhẹp.

Mình sẽ thật sự đâm vào lưng hắn? Hay đâm vào bụng? Hắn sẽ chống trả không? Hay hắn sẽ—

Ren không dám nghĩ tiếp. Cậu đặt tay lên ngực, cố bình tĩnh. Nhưng trái tim đập quá mạnh. Hơi thở gấp.

Con người… không sinh ra để giết nhau. Nhưng… tại sao số phận lại ép mình vào đây…? Tại sao mình phải làm thứ này…? Chỉ để mẹ sống…?

Ren cười trong tuyệt vọng. Một nụ cười méo mó, nhỏ, không thành tiếng.

Mẹ… Con đang lạc vào địa ngục thật rồi…

***

Nhân viên vẫn đi lại. Khách VIP vẫn cười nói. Tiếng nhạc vẫn dội mạnh vào tường. Không ai quay lại nhìn Ren. Không ai hỏi cậu là ai. Không ai thắc mắc tại sao một đứa nhóc lạ đứng trong hành lang khu VIP.

Ở nơi này— mọi người đều bận chìm trong bóng tối của chính họ.

Ren cảm giác như hành lang đang nuốt dần cậu vào. Cậu đứng lặng một lúc. Tay nắm cán dao. Thở từng hơi như bị bóp cổ. Trong đầu cậu chỉ còn một câu:

“Sắp đến lúc… Mình phải giết Kuma…”

Ren không tiến vào phòng VIP của Kuma - Không thể - Không dám.

Cậu biết chỉ cần đẩy cánh cửa ấy ra… Kuma sẽ đè bẹp cậu trong vòng 2 giây. Vì vậy Ren chỉ có thể làm một việc— Nấp ở sát đó. Chờ đợi.

***

Ngay đối diện phòng VIP số 8, có một góc tường nhỏ lún vào – nơi ánh đèn tím không chiếu tới. Ren chui vào đó, thu người lại, lưng áp sát tường. Cậu cảm thấy mình giống như một cái bóng bị bóp méo. Dưới chân Ren là thảm mềm, nhưng cảm giác lại cứng như đá. Không khí thổi qua hành lang lạnh một cách kỳ lạ. Ren lấy con dao găm ra. Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn mờ, khiến cậu rùng mình.

Đây… là thứ mình sẽ dùng để giết người sao? Thật sự dùng… để đâm vào ai đó…? Vào lưng Kuma…?

Ren không thể tiếp tục nghĩ. Nếu nghĩ thêm, cậu sẽ nôn.

Ren áp sát tai vào tường phòng VIP. Bên trong vẫn ồn ào:

“HA HA HA! Kuma! Mày uống nhanh lên!”

Tiếng chạm ly. Tiếng nhạc điện tử. Tiếng đàn ông cười nấc.

Mọi thứ… chỉ còn vài bức tường mỏng ngăn cách…

Lòng bàn tay Ren ướt như vừa nhúng nước. Toàn thân run không kiểm soát. Mỗi lần tiếng chân vang lên trong hành lang, Ren giật thót người như bị điện giật. Mỗi lần ai đó mở cửa phòng VIP khác, Ren tưởng như Kuma đã ra. Nhưng không phải. Và điều kinh khủng nhất— là sự chờ đợi.

***

Ren nhìn đồng hồ trong bóng tối.

23:21

Cậu thì thầm: “…Gần rồi… 20 phút nữa…” Tay nắm dao chặt hơn - chân tê - lưng đau - trán đổ mồ hôi.

Mình đang làm gì vậy…? Mình… có còn là con người không…?

Ren chẳng dám ngồi xuống vì sợ bị người qua lại phát hiện. Cậu đứng, dựa vào tường, cơ thể cong lại vì đau. Mỗi nhịp tim đều vang trong tai như tiếng trống chiến.

23:32

Bên trong, giọng Kuma trở nên lè nhè:

“Mày…  hức … mày rót ít thôi… Tao nói ít thôi mà… ha…ha…”

Ren nghe tiếng ghế kéo, tiếng chai đổ. Kuma đang say. Càng say càng dễ giết. Nhưng càng say cũng càng nguy hiểm— vì Kuma có thói quen  nổi nóng  khi uống nhiều. Ren nhớ rõ điều đó từ trận đánh đầu tiên. Nỗi sợ dâng lên như nước sôi.

Giết Kuma trong lúc hắn say… Nhưng nếu hắn phát hiện… mình sẽ chết nhanh lắm… Mình chỉ có một cơ hội… chỉ một…

Ren hít mạnh Hơi thở rát như cắt.

23:44

Tiếng động trong phòng VIP giảm bớt. Tiếng Kuma chửi thề mơ hồ:

“Tao… về… mệt… rồi…”

Ren nghe tiếng ai đó đỡ Kuma đứng dậy Ghế đổ, ly rơi xuống sàn. Ren nín thở.

Đã đến rồi… Đã đến lúc rồi…

Hắn sẽ đi ra cửa phụ. Hắn sẽ bước ngang hành lang. Ngay trước mặt Ren. Cậu chỉ cần lao ra sau lưng hắn… đâm thật nhanh…rồi chạy.

Đơn giản - nhưng cũng là việc kinh khủng nhất đời cậu.

***

Ren nâng dao lên ngang ngực. Tay cứng lại. Như không còn là tay mình nữa. Mỗi ngón tay run đến mức dao suýt trượt. Cậu cắn môi đến bật máu. Trong đầu chỉ có hình ảnh mẹ nằm thở qua ống oxy.

Mẹ… Con sẽ cứu mẹ…

Giọng Ren nhỏ như tiếng gió:

“…Con xin lỗi…”

Tiếng  cạch  vang lên. Cánh cửa VIP rung nhẹ. Ren nín thở. Tim đập mạnh đến mức cậu sợ người ngoài nghe được. Da cổ dựng đứng. Cơ thể Ren căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Là hắn… Kuma… sắp bước ra…

Đèn hành lang chập chờn. Không khí như đông đặc lại. Mọi âm thanh biến mất—chỉ còn tiếng tim Ren đập trong tuyệt vọng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...