Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 10: - Ren 15 tuổi (p10) - Kế hoạch ám sátChapter 10: - Ren 15 tuổi (p10) - Kế hoạch ám sát
20px

Ren đến gần khu vực trung tâm thành phố vào lúc đêm đã xuống. Dòng người tấp nập, những bảng đèn neon sáng chói, tiếng nhạc mạnh vang vọng từ các quán bar, hộp đêm khiến Ren cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới khác – thế giới của người lớn, của tội lỗi, của nguy hiểm. Giữa dãy phố náo nhiệt ấy là một tòa nhà nổi bật với biển hiệu tím:

** ナイトラウンジ夜霧

Night Lounge YOGIRI – SƯƠNG ĐÊM**

Một dòng chữ nhỏ bên dưới phát sáng lập lòe: No minors allowed – Cấm người dưới 20 tuổi

Ren đứng từ xa, nấp sau trạm xe buýt, quan sát. Trái tim cậu đập mạnh đến mức nhói.

Mình… phải giết Kuma ở đây sao…? Ở nơi đầy người lớn, đầy tội phạm, đầy nguy hiểm này…? Mình… có thể làm được không…?

Tay cậu run lên. Nhưng mọi nỗi sợ đều bị đè nén bởi thực tế duy nhất: Nếu không ra tay, mẹ sẽ chết.

***

Khoảng 30 phút sau, một nhóm đàn ông bước ra khỏi taxi đậu trước Yogiri. Tiếng cười lớn vang xa. Một bóng người cao to, xăm trổ, đầu trọc nổi bật giữa đám đông. Ren lập tức nhận ra hắn:

Kuma - Sakuma Go.

Tên người từng suýt giết cậu trên sàn đấu. Tên mục tiêu mà Deep Order yêu cầu cậu “loại bỏ”. Kuma đẩy cửa hộp đêm, bước vào, hai vệ sĩ bên cạnh cười lớn. Ren nấp sâu hơn, tim đập nghẹn lại. Đùi cậu run đến mức phải bấu chặt ghế để giữ thăng bằng.

Là hắn thật… Mình… thật sự… phải giết Kuma…

***

Cậu nhìn cửa trước. Một hàng dài khách đang đứng chờ vào. Hai bảo vệ cao lớn kiểm tra ID và hành lý từng người. Một đứa trẻ 15 tuổi mập lùn như Ren?

Không bao giờ.

Cậu không thể chen vào. Không thể lừa ai được. Không thể giấu cái gì. Không thể đến gần Kuma từ phía trước. Ren nuốt nước bọt, nhìn lại phong bì thử thách trong túi.

Kuroe Mizuki đã nói:

“Không ai quan tâm cậu là trẻ con. Deep Order chỉ quan tâm kết quả.”

Ren lau mồ hôi trên trán. Phải tìm đường khác.

***

Ren đi vòng ra phía sau tòa nhà Yogiri. Nơi đây vắng vẻ hơn. Không có đèn neon, không có tiếng nhạc, chỉ có mùi thức ăn thiu, rác đổ và gió lạnh thổi qua hành lang hẹp. Một vài con mèo hoang chạy ngang. Thùng rác công nghiệp màu đen xếp hàng phía sau. Ren tiến lại gần, nấp sau một ngăn thùng rác lớn.

Và rồi cậu thấy nó:

**Một cánh cửa kim loại nhỏ

– dẫn vào khu bếp của hộp đêm.**

Cánh cửa không khóa. Trên đó có dấu hiệu dầu mỡ cũ, chứng tỏ nhân viên bếp thường xuyên sử dụng.

Ren nhìn quanh. Mỗi vài chục phút, một nhân viên bếp sẽ mở cửa ra đổ rác. Ren lôi từ túi áo ra một cuốn sổ nhỏ (loại sổ ghi bài cũ), và bắt đầu ghi:

19:45 – nhân viên 1 đổ rác

20:10 – nhân viên 2 đổ rác

20:32 – nhân viên 1 quay lại, kéo thêm túi hàng

Ren tiếp tục quan sát suốt hơn 1 tiếng, tay ghi chi tiết đến run. Dù bị đau ở vai, lưng thắt lại từng cơn, chân còn bầm tím — cậu vẫn cố chịu.

Mình phải biết thời điểm chính xác khi cửa mở.

Mình phải biết Kuma sẽ ra khi nào.

Mình phải biết đường thoát.

Mình phải tính tất cả…

***

Ren lập sơ đồ đơn giản trong đầu:

Kuma thường rời hộp đêm từ 23:30 đến 00:00 – dựa trên thông tin trong tệp.

Khi Kuma say, cậu ta thường đi bằng cửa phụ (dẫn xuống khu bếp) dể tránh người khác soi mói

Nhân viên bếp sẽ mở cửa đổ rác khoảng 23:20 – 23:25.

Ren có thể nấp phía sau thùng rác.

Khi Kuma đi qua… Ren sẽ tấn công.

Cậu lập đi lập lại kế hoạch trong đầu:

Chờ… Ra tay… Rồi chạy thật nhanh.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc cầm dao đâm vào cơ thể ai đó… Ren thấy lạnh sống lưng.

Cơ thể con người… ấm… mềm…

Máu… chạy ra…

Hắn sẽ nhìn mình lần cuối…

Mình… có thể làm được không…?

Mồ hôi Ren rơi xuống nền gạch lạnh ngắt. Tay cậu run như đang lên cơn sốt.

***

Ren mở balo ra. Bên trong là con dao găm nhỏ của cha, lưỡi khoảng 15cm, cán gỗ đã mòn theo năm tháng. Cha Ren từng dùng nó để phòng thân khi lái xe đường dài. Con dao gợi lại hình ảnh cha cười hiền, xoa đầu Ren:

“Dao này để tự vệ thôi, Ren. Đừng bao giờ dùng nó làm điều xấu.”

Ren nắm chặt cán dao. Cậu cảm thấy như đang phản bội lời cha. Như đang phản bội chính bản thân mình. Nhưng mẹ đang cần cậu. Không ai khác cứu được.

Giọng Ren run nhẹ:

“…Cha, con xin lỗi… Con không còn đường nào khác…”

Cậu đưa dao sát trước mặt — nhìn lưỡi thép mờ phản chiếu đôi mắt run rẩy của mình.

Đây là thứ sẽ cứu mẹ… hay hủy đời mình?

***

Sau hơn hai giờ quan sát, Ren đã biết rõ:

– Cửa bếp mở lúc nào

– Nhân viên nào thường ra

– Kuma sẽ đi qua lối nào

– Mọi điểm mù camera

– Thời điểm người qua lại ít nhất

Ren ghi vào sổ:

23:25 – nấp sau thùng rác

23:40 – Kuma sẽ rời phòng VIP

23:45 – cửa phụ mở lần cuối

23:46 – tiếp cận

23:46–23:47 – hành động

23:48 – rời khỏi lối sau

Cậu đóng sổ.

Tay cậu run đến mức tưởng như sổ sẽ rơi xuống đất.

Ba ngày để giết người… Giết kẻ từng suýt giết mình… Giết để mẹ sống… Giết để mình sống…

Ren ngẩng đầu lên. Ánh đèn neon tím phản chiếu lên đôi mắt mệt mỏi và hoảng loạn. Nhưng trong đáy mắt ấy, một tia quyết tâm lặng lẽ hình thành.

Nhỏ - Nghịch lý - Đau đớn - Nhưng tồn tại.

Ren siết chặt con dao găm của cha, ép nó vào ngực.

“…Con sẽ cứu mẹ…”

“…Dù có phải làm điều tồi tệ nhất…”

Cậu quay lưng, bước vào bóng đêm phía sau hộp đêm Yogiri —

Ren chỉ ngủ được vài tiếng, rồi lại vội vàng lao ra khu trung tâm, đến gần Night Lounge Yogiri. Đêm nào cũng vậy, ánh sáng tím của biển hiệu lại hắt lên gương mặt mệt mỏi của cậu, khiến nó trở nên nhợt nhạt và đáng sợ hơn.

Cậu không còn là chính mình nữa. Không phải học sinh. Không phải con trai của cha mẹ. Không phải một đứa trẻ. Ren đang trở thành kẻ săn mồi trong tuyệt vọng, dù trái tim cậu vẫn run rẩy như con mồi.

Ngày thứ nhất – Quan sát từ xa như một bóng ma

Ren đứng bên kia đường, nấp sau nhà chờ xe buýt. Cậu ôm cuốn sổ trong tay, bút cầm chặt đến trắng bệch ngón tay. Mỗi khi cửa hộp đêm mở, cậu ghi lại:

– 19:50: Kuma vào cùng 2 tên vệ sĩ

– 20:05: Nhân viên bếp 1 ra đổ rác

– 20:23: Nhân viên bếp 2 ra lấy đồ

– 21:00: Kuma chuyển lên phòng VIP tầng 2

– 23:05: Kuma gọi thêm rượu mạnh

– 23:27: Nhân viên bếp 1 ra lần thứ ba

– 23:45: Cửa phụ mở 10 giây

– 23:47: Kuma rời khỏi cửa phụ đi đường hẻm

Ren ghi tất cả. Từng phút. Từng giây. Không sót một động tác nào, không bỏ một lần xuất hiện nào. Dù tim đập mạnh, dù tay run đến mức chữ viết xiêu vẹo.

Mình… mình đang làm gì thế này…? Như một kẻ rình rập. Một tên tội phạm. Một con thú… đang chờ thời điểm cắn chết con mồi…

Ý nghĩ đó khiến Ren muốn nôn. Nhưng cậu vẫn nghiến răng tiếp tục.

Nếu không giết Kuma – mẹ sẽ chết , nếu giết Kuma – mẹ có thể sống.

Trong trái tim Ren, một phương trình méo mó nhưng tàn nhẫn bắt đầu hình thành.

Ngày thứ hai – đến khu bếp lần nữa

Ren đi vòng ra sau, về phía cửa bếp. Mùi rác hôm nay còn nặng hơn hôm qua. Thùng rác đầy hơn. Mèo hoang nhiều hơn. Nhưng Ren không quan tâm. Cậu ẩn mình sau thùng rác lớn nhất, ghi tiếp:

– 23:25: Nhân viên bếp mở cửa

– Đổ rác trong 8 giây

– Cửa hé mở total: 13 giây

Ren lẩm bẩm như người mất trí:

“13 giây… Mình chỉ có 13 giây để vào…”

Nỗi sợ vã mồ hôi ra lưng cậu. 13 giây để lẻn vào bếp, lọt qua nhân viên, trốn vào bóng tối. Nguy hiểm. Gần như tự sát. Nhưng đây là cơ hội duy nhất.Ren viết xuống:

Plan B: Lẻn vào bếp – trốn dưới kệ hàng – tìm Kuma trong phòng VIP

Ngày thứ ba – thời hạn Deep Order đang đếm ngược

Ngày thứ ba đến như cơn bão đen. Ren đứng dưới gốc cây gần Yogiri, gió đêm thổi mạnh làm áo khoác cậu bay phần phật. Cậu đã thức suốt hai đêm gần như không ngủ. Đầu óc như đặc lại, mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng. Nỗi sợ đang dần biến thành… tê liệt.

Cậu lại ghi vào sổ:

“Hôm nay… phải làm. Không thì… mình chết. Mẹ chết.”

Bàn tay cậu run nhưng lại chặt như móc sắt.

Kuma đến lúc 19:40.

Say đến 22:30.

Rời xuống phòng VIP tầng 1 lúc 23:20.

Ra cửa phụ lúc 23:47.

Mọi thứ cậu đã ghi suốt ba ngày dường như lặp lại hoàn hảo. Như thể Kuma là một cỗ máy được lập trình. Ren run giọng:

“…Hắn… hắn thật sự không thay đổi… Mình… mình biết đường đi của hắn rồi…”

Cảm giác nắm được thói quen của kẻ từng đánh suýt chết mình khiến Ren nổi gai ốc. Không phải vì vui. Mà vì cảm thấy mình… đang giăng bẫy giết người thật sự. Một đứa trẻ - 15 tuổi - mập, thấp, yếu. Đang lên kế hoạch giết kẻ cao 1m8, nặng gấp đôi, mạnh như quái vật. Nhưng Ren không còn đường lùi nữa.

Quyết định điên rồ – Ren sẽ lẻn vào bên trong

Ren quay về sau hộp đêm. Đứng trước cửa bếp. Con dao găm của cha nằm trong túi áo khoác, nặng như chì. Tay cậu đặt lên cán dao. Ngón tay run. Tim đập mạnh. Thế giới quanh cậu dường như im lặng đến đáng sợ.

Hôm nay… Mình phải vào đó. Không đứng ngoài quan sát nữa. Không theo dõi từ xa nữa. Không trốn nữa.

“Mình sẽ lẻn vào… tìm Kuma… và… kết thúc hắn, mình sẽ nấp trong chổ chật hẹp trong tối và sẽ chờ hắn.”

Ren nói nhỏ, giọng run đến nứt ra. Cánh cửa bếp phát ra tiếng “cạch” nhỏ. Ánh sáng từ trong bếp hắt ra một vệt vàng mờ.

Nhân viên chuẩn bị đổ rác. Kế hoạch hoàn hảo. Thời cơ đã đến. Ren núp sau thùng rác, toàn thân căng cứng như dây đàn. Lưng, chân, tay đều đau. Nhưng cậu không quan tâm nữa. Tất cả những gì Ren nghĩ chỉ còn là:

“13 giây…Mình phải vào.”

Nhân viên đổ rác đã mang rác ra ngoài, tiến tới thùng đựng rác ở phía đối diện Ren, và cậu có 13 giây để có thể lẻn vào trong

Trong 13 giây ấy… Ren sẽ bước vào nơi mà cậu có thể chết ngay lập tức. Hoặc giết người lần đầu tiên trong đời. Cậu hít một hơi thật sâu.

“Cha… mẹ… Con xin lỗi…”

Ánh mắt Ren trở nên trống rỗng, lạnh hơn cả đêm tối , và cậu bước sát cửa bếp…chờ khoảnh khắc để trườn vào bên trong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...