Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 9: - Ren 15 tuổi (p9) - Lời mời từ bóng tốiChapter 9: - Ren 15 tuổi (p9) - Lời mời từ bóng tối
20px

Ren không ngủ được. Không chợp mắt lấy một phút. Suốt cả đêm, cậu nằm trên chiếc nệm mỏng trong căn nhà lạnh lẽo, mắt nhìn trân trân lên trần nhà bong tróc, trong đầu chỉ xoay một câu hỏi:

“Có nên gọi không?

Có nên đi không?

Có nên bán cuộc đời mình… vì mẹ không?”

Ngực Ren đau âm ỉ. Xương tay nhức như có ai xoắn. Vết thương ở bụng nóng rát. Hơi thở vẫn mệt mỏi từ những trận đánh liên tiếp. Cơ thể bảo không thể. Nhưng trái tim bảo phải làm. Cậu gác tay lên trán - mắt vẫn còn cay - đầu óc thì quay cuồng.

Mình là học sinh.

Mình là thằng nhóc mười lăm tuổi.

Sao lại phải làm những chuyện này?

Sao lại phải giết người?

Sao phải bán mạng?

Rồi hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh, thở qua ống oxy, hiện lên như một nhát dao chém thẳng vào tim. Ren nghiêng người, bật dậy. Nắm lấy tấm danh thiếp đen.

Ấn số.

Khi âm thanh “tút… tút…” vang lên, tay Ren ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đầu dây bên kia bắt máy với giọng nói không có chút cảm xúc:

Deep Order.

Akiyama Ren phải không?

Chúng tôi đã chờ.”

***

Chiều hôm đó, Ren lê bước trên con đường đất dẫn ra ngoại ô thành phố. Mỗi bước đi là một cơn đau. Chân trái nhói buốt. Lưng đau rát. Vai tê cứng. Nhưng Ren không dừng lại. Cậu phải đến nhà kho bỏ hoang mà Deep Order đã chỉ định.

Trời âm u, mây đen kéo đến dày đặc. Gió thổi qua khiến mái tôn của những khu công trình cũ kêu  cọt kẹt , như tiếng thì thầm từ thứ gì đó không phải con người.

Ren đứng trước cánh cửa lớn bằng sắt rỉ sét. Cậu nuốt nước bọt. Đầu ngón tay run lên.

Cậu sắp bước vào thứ gì?

Thứ sẽ hủy hoại cuộc đời cậu?

Hay thứ sẽ cứu mẹ?

Cậu đẩy cửa ra.

Tiếng  kétttttt  kéo dài rợn người.

Trong nhà kho, chỉ có một bóng đèn tuýp cũ kĩ lóa sáng ở giữa trần. Và dưới ánh đèn ấy… là một người phụ nữ.

Khoảng cuối tuổi 27-28 tuổi, thân hình cân đối, Vest đen ôm sát người, không một nếp nhăn. Giày cao gót đen. Tóc dài buộc gọn sau gáy. Kính đen che mất đôi mắt. Gương mặt trắng bệch, đường nét sắc như vẽ bằng dao. Không son, không phấn. Không cảm xúc.

Cô đứng thẳng như một trụ cột, tay đeo găng đen, đang cầm một xấp hồ sơ dày. Khi Ren bước vào, cô không mỉm cười. Không chào. Không tỏ bất kỳ phản ứng nào. Chỉ nhìn Ren từ đầu đến chân — ánh nhìn lạnh đến mức khiến Ren cảm giác cơ thể mình bị lột trần. Rồi cô nói bằng giọng nhỏ nhưng vang từng chữ, như kim châm:

“Akiyama Ren. Đến đúng giờ. Tốt.”

Ren nuốt nước bọt.

“Cô… cô là ai?”

Người phụ nữ bước đến gần một bước.

“Tôi tên là Kuroe Mizuki. Người chịu trách nhiệm đánh giá cậu.”

Giọng cô sắc, mỏng, không mang chút hơi ấm của con người. Cô tiếp tục:

“Deep Order không tuyển người bừa bãi. Cậu muốn tiền. Cậu muốn cứu mẹ. Nhưng thứ chúng tôi muốn… còn lớn hơn thế nhiều.”

Ren nghe cô ấy nói về mẹ mình, hỏi lại làm sao cô biết cậu cần tiền để cứu mẹ 

"Làm sao Deep Order có thể biết chuyện gì xảy ra với cháu, liệu cháu đã bị theo dõi à ?"

Cô ấy đáp lại với vẻ lạnh lùng :

"Deep order có hệ thống thông tin chẳng chịt khổng lồ, tuyển trạch viên đã giới thiệu thông tin của cậu và việc của chúng tôi là tìm kiếm mọi thứ có liên quan đến cậu mà thôi"

Cô nhìn Ren như đang nhìn vào linh hồn cậu.

“Chúng tôi muốn… kẻ dám bước vào bóng tối và không bao giờ quay lại.”

Ren rùng mình. Cô đưa tay vào túi áo khoác và đưa Ren một phong bì màu nâu.

“Đây là thử thách đầu tiên. Nếu cậu làm được… cậu sẽ được gia nhập Deep Order.”

“Còn nếu không làm được thì sao…?” Ren hỏi, giọng run.

Kuroe đáp thẳng, không thay đổi sắc mặt:

“Chết. Hoặc bị xóa sạch thông tin tồn tại. Và mẹ cậu… cũng không còn ai giúp.”

Ren cắn môi đến bật máu. Cô nói tiếp:

“Hãy mở phong bì. Ngay bây giờ.”

Cậu đưa tay — run bần bật — xé mép phong bì. Trong đó chỉ có một tờ giấy duy nhất. Ren kéo nó ra, nhìn xuống. Và máu trong người như đông cứng lại. Toàn thân lạnh ngắt. Tay cậu buông thõng. Hơi thở nghẹn ngay cổ họng. Trong mắt Ren xuất hiện sự kinh hoàng lẫn tuyệt vọng tột đỉnh. Kuroe lên tiếng, như đang quan sát phản ứng của món đồ chơi:

“Sốc à? Không bất ngờ. Tất cả tân binh đều thế.”

Ren nhìn tờ giấy — đôi mắt mở to, đau đớn, run rẩy.

***

Ren đứng bất động trong nhà kho lạnh ngắt. Gió thổi qua những lỗ thủng trên mái tôn tạo nên âm thanh như tiếng rít của kim loại, khiến bầu không khí càng thêm rùng rợn. Tay cậu run lên. Không phải run vì lạnh. Mà vì sự kinh hoàng đang trào lên trong lồng ngực. Tờ nhiệm vụ trong tay Ren ghi rõ:

DEEP ORDER – NHIỆM VỤ THỬ THÁCH

MỤC TIÊU: LOẠI BỎ (TERMINATE)

TÊN: KUMA ( 本名: 佐久間 豪 – Sakuma Go)

THỜI HẠN: 3 NGÀY

MỨC ĐỘ: CẤP E

Ren cảm giác như tim mình rớt xuống đáy bụng.

Kuma.

Tên Kuma. Con gấu khổng lồ đã từng suýt đánh chết cậu.

 Kẻ mà cậu từng chạy trốn trong tuyệt vọng. Kẻ khiến cậu bị bầm dập, máu mũi, gãy sương sườn. Cậu từng mong không bao giờ gặp hắn nữa. Nhưng giờ? Nhiệm vụ đầu tiên trong đời – nhiệm vụ đầu tiên của Deep Order – lại là giết Kuma?

Ren ngẩng lên. Giọng cậu vỡ ra:

“C… cô nói… là tôi phải… giết hắn…? Một người thật sự…?”

Kuroe Mizuki khoanh tay, không chớp mắt:

“Đúng.”

Giọng cô sắc như lưỡi dao chặt xương.

***

Kuroe Mizuki bắt đầu giải thích bằng giọng đều đều, vô cảm như máy đọc:

“Kuma – Sakuma Go – là con trai của Sakuma Hiroshi, công tố viên đã về hưu nhưng vẫn có ảnh hưởng lớn đến cảnh sát và chính quyền thành phố Minatojima.”

Cô dừng lại 1 giây, đổi tông giọng lạnh hơn:

“Vị công tố viên mới muốn xóa sạch ảnh hưởng của ông ta. Và cậu biết rồi đấy… cách nhanh nhất để vô hiệu hóa một người quyền lực… là giết con trai họ.”

Ren tái mặt.

“Chính phủ… muốn làm điều này…? Tại sao…?”

Kuroe cười mỉa – một nụ cười không có chút nhân tính:

“Chính phủ không trực tiếp làm. Tay của họ phải sạch. Nên họ cần  chúng tôi, và… chúng tôi quyết định giao nó cho cậu xem như là bài kiểm tra đầu vào.”

Ren cảm giác như thế giới xoay vòng. Cậu – chỉ một đứa học sinh 15 tuổi – bị kéo vào một ván bài chính trị đầy máu, chết chóc và dối trá.

***

Kuroe đưa tờ giấy mới cho Ren.

“Trong ba ngày gần nhất, Kuma hay lui tới  Night Lounge Yogiri ( ナイトラウンジ夜霧 – Sương Đêm) tại khu giải trí trung tâm thành phố Minatojima

Ren lẩm bẩm:

“Y… Yogiri…? Hộp đêm…?”

“Đúng. Một nơi mà hắn thường uống rượu, đánh nhau, quậy phá… và quan trọng nhất: không có camera, không có pháp luật.”

Ren nắm chặt mép tờ giấy đến mức bàn tay trắng bệch.

***

Kuroe Mizuki nói rõ từng chữ:

“Cậu có  3 ngày . Nếu cậu không hoàn thành nhiệm vụ… Deep Order sẽ  tự giải quyết cậu. Chúng tôi không giữ những kẻ biết bí mật mà không hữu dụng.”

Ren sững sờ.

“C… tức là… tôi sẽ bị… giết…?”

“Đúng.”

Câu trả lời của cô ngắn, nhanh, vô cảm đến mức Ren thấy lạnh sống lưng.

Mẹ cậu cũng sẽ không được bảo vệ nữa. Không bác sĩ. Không tiền.Không hy vọng.

Ren lùi lại một bước, tim đập mạnh trong ngực, như muốn nổ tung.

Cậu nhớ đến đôi mắt lạnh như thú săn mồi của Kuma. Nhớ tiếng đấm như búa giáng vào mặt mình. Nhớ cơn đau thấu xương. Nhớ mùi xi măng lạnh khi ngã xuống. Nhớ cảnh mình nằm bất tỉnh trong vũng máu. Kuma là kẻ mà Ren không bao giờ muốn gặp lại.

Kuma – kẻ như quái vật. Giết hắn? Không thể. Không tưởng tượng nổi. Ren ôm đầu, mắt mở to:

“Không… không… tôi không thể…

Tôi không thể giết Kuma… hắn sẽ giết tôi…

Tôi còn không chịu nổi một cú đấm của hắn… tôi…”

Cậu ngồi sụp xuống. Tay run. Hơi thở đứt quãng. Cơ thể đổ mồ hôi lạnh.

***

Trong đầu Ren lặp đi lặp lại một câu duy nhất:

Mẹ cần phẫu thuật. 4 tuần… không đủ tiền… mẹ sẽ chết.

Cậu cắn môi, vị máu lan ra.

“Không giết Kuma thì tôi cũng chết… và mẹ tôi cũng chết…”

Kuroe Mizuki nhìn Ren quằn quại với sự thờ ơ đến tàn bạo.

“Đây là thế giới thật, Akiyama Ren. Không có chỗ cho thằng bé khóc lóc. Cậu không còn là học sinh nữa.”

Cô tiến lại gần, nói nhỏ vào tai Ren:

“Nếu muốn cứu mẹ… cậu phải giết người. Giết đúng người. Và giết ngay.”

Trong phong bì là hình Kuma đang cười, đang uống rượu trong ánh đèn neon của hộp đêm. Ren nhìn vào đôi mắt của hắn. Và run bắn. Nỗi sợ chảy khắp người Ren như dòng nước đá. Nhưng đằng sau nỗi sợ ấy…

là ý nghĩ khác – nhỏ nhưng sắc bén:

Mẹ… nếu con không làm… mẹ sẽ chết… Con không còn đường nào khác…

Nước mắt Ren rơi xuống tờ giấy. Cậu không biết mình đang trở thành gì. Không biết mình sắp làm gì. Không biết cuộc đời mình sẽ rơi xuống đâu. Chỉ biết một điều:

Ren – đứa trẻ 15 tuổi – sắp bước vào con đường không thể quay lại.

***

Chiều tàn , Ren thơ thẫn trở về nhà, tay cầm phong bì về nhiệm vụ mà cậu sẽ phải làm - đúng như cách mà cậu sẽ tham gia deep order - chỉ là con đường 1 chiều đối với cậu, cậu không thể quay đầu lại được nữa, nếu cậu hoàn thành nhiệm vụ thử thách cậu sẽ có tiền chữa trị cho mẹ, nhưng lúc đó thì sao, tay cậu nhuộm máu, linh hồn cậu vấy bẩn, liệu mẹ có thật sự mong mỏi cậu sẽ sống như vậy chứ, có người mẹ nào lại mong con mình giết người chứ, rồi cậu sẽ đối mặt mẹ mình sau đó thế nào đây, mẹ sẽ chửi mắng, thậm chí từ mặt cậu ??? mọi bất hạnh đều từ đó mà ra cả.

Còn nếu cậu không hoàn thành thử thách thì sao ? cậu không giết người nhưng lúc này Deep order sẽ săn cậu, họ có tất cả mọi thứ về cậu, bệnh tình của mẹ và khó khăn của cậu, họ đều nắm hết, cậu không thể chạy trốn khỏi họ, mà giả sữ có trốn dc thì sao nữa, mẹ cậu đang nằm trong bệnh viện, với ống thở, là máy tim phổi nhân tạo đang ngày đêm níu kéo cuộc sống mẹ cậu, nếu cậu bỏ đi, mẹ cậu sẽ chết, đó là điều chắc chắn.

Dù cho Ren có quyết định thế nào, trước mặt cậu chỉ là hố sâu của bi kịch và bóng tối, cuộc đời quá tàn nhẫn với cậu bé 15 tuổi, trong khi bạn bè cậu đang vui chơi gia đình bạn bè với các kỳ nghỉ nước nóng, ngắm hoa, đi chơi núi, còn cậu ở đây chuẩn bị phải giết người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...