Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 8: - Ren 15 tuổi (p8) - Tin dữ nối tiếpChapter 8: - Ren 15 tuổi (p8) - Tin dữ nối tiếp
20px

Ren chạy như điên đến bệnh viện.

Chân đau như có hàng trăm mũi kim đâm, mỗi bước run rẩy như sắp gãy lìa.

Cơ thể cậu đầy thương tích, máu khô loang trên áo, đôi mắt thâm quầng đến gần như tím bầm.

Nhưng Ren không dừng lại, không được dừng.

Cậu đã kiếm đủ tiền , cậu đã làm được , chỉ cần đưa tiền đến trước khi quá muộn.

Ren lao vào quầy lễ tân:

L… làm ơn… đây là tiền phẫu thuật của mẹ cháu…

Làm ơn… hãy cứu mẹ cháu…

Nhân viên y tế nhìn Ren — bối rối, kinh ngạc, thương hại.

Cơ thể cậu như sắp sụp xuống bất cứ lúc nào.

Ngay sau đó, bác sĩ được gọi đến.

Ông gật đầu, nhận phong bì tiền, rồi hô gọi các y tá chuẩn bị ca mổ.

“Ca phẫu thuật sẽ tiến hành ngay lập tức" - "Cháu ở đây đợi.”

Ren gật đầu như một cái máy.

Rồi cậu ngã quỵ xuống ghế dài ngoài hành lang.

***

Ren dư sức để đánh nhau, để tập luyện , để chạy, để thở trong đau đớn.

Nhưng ngay khoảnh khắc mẹ được đưa vào phòng phẫu thuật… ý chí chiến đấu trong Ren tan biến.

Cơ thể như bị rút sạch năng lượng, mắt mờ dần, tay run không kiểm soát, cậu không còn thấy rõ mọi thứ xung quanh nữa.

Cậu đặt đầu xuống tường, hơi thở mệt mỏi, đứt đoạn.

Mẹ… cố lên nhé…

Con đã làm được rồi…

Con đã cứu mẹ được rồi…

Con… xin lỗi… vì để mẹ chờ lâu…

Ren không biết mình chìm vào giấc ngủ khi nào.

***

Ren tỉnh dậy vì tiếng bước chân vội vã của bác sĩ và y tá.

Cậu dụi mắt, đầu choáng váng , cơ thể vẫn rệu rã như bùn.

Một vị bác sĩ lớn tuổi bước đến , gương mặt ông nghiêm trọng.

“Cháu là Akiyama Ren phải không?”

Ren ngồi bật dậy — tim thắt lại.

“Mẹ cháu… mẹ cháu sao rồi ạ?! Phẫu thuật… có thành công không?!”

Bác sĩ chậm rãi gật đầu:

“Ca phẫu thuật đã thành công. Bà ấy tạm thời qua cơn nguy kịch.”

Ren nghe mà nước mắt tuôn xuống, cậu gần như bật khóc vì nhẹ nhõm.

“Mẹ… mẹ sống rồi… mẹ sống thật rồi…”

Nhưng bác sĩ không mỉm cười. Ánh mắt ông nặng như đá.

“Nhưng…”

Ren sững người.

“Trong lúc phẫu thuật… phổi của mẹ cháu có dấu hiệu xơ hóa nghiêm trọng hơn chúng tôi dự đoán. Đây là biến chứng hiếm và rất nguy hiểm.”

Ren cảm thấy lồng ngực như  bị ai đó bóp nghẹt .

“T… tức là sao ạ…?”

Bác sĩ tiếp tục:

“Bà ấy cần một cuộc phẫu thuật lớn hơn  ... nguy hiểm hơn , và ... phức tạp hơn.”

Ren lắc đầu liên tục:

“Nhưng… cháu vừa trả xong tiền rồi mà… làm gì còn… còn…”

Bác sĩ đặt tay lên vai Ren.

“Ca phẫu thuật tiếp theo sẽ phải tiến hành trong vòng 4 tuần.”

Ren mở to mắt, mặt trắng bệch.

“Và…” — ông đưa ra một tờ giấy — “chi phí lần này… sẽ cao hơn gấp 10 lần so với số tiền cháu vừa trả.”

***

Ren đứng không vững.

"Gấp…10…Lần?

Cậu chưa bao giờ nghe thấy con số lớn như vậy trong đời. Ngay cả số vừa rồi — cậu đã suýt chết để kiếm được. Giờ còn phải gấp 10 lần?

Cậu phải đánh nhau bao nhiêu trận nữa để có số đó?

Bao nhiêu lần suýt chết nữa?

Bao nhiêu tuần mất ngủ nữa?

Bao nhiêu đêm rách da, rách thịt nữa?

Ren lùi lại một bước. Rồi một bước nữa. Rồi ngồi sụp xuống ghế, đầu ôm lấy trán. Cơ thể cậu run lên như thể đang lên cơn sốt.

“Cháu… cháu không kiếm nổi… số tiền đó đâu…”

“Cháu… cháu sắp chết mất rồi…”

“Mẹ cháu… mẹ cháu làm sao mà đợi được…”

Giọng Ren vỡ òa, nghẹn lại trong cổ họng.

Bác sĩ im lặng một lúc rồi nói nhẹ:

“Chúng tôi sẽ cố gắng duy trì tình trạng ổn định cho mẹ cháu… nhưng thời gian… không còn nhiều.”

Ren nhìn xuống đôi bàn tay bầm tím, dính máu và sẹo. Cậu nhớ đến những trận đấu suýt chết. Những cú đấm. Những cú đá. Những tiếng xương kêu rắc. Những lần gục trên mặt đất lạnh giá. Tất cả để kiếm một chút tiền.

Giờ… phải gấp mười lần?

Cậu sợ. Sợ đến mức muốn nôn.

Nhưng…

...

Trong nỗi tuyệt vọng sâu nhất, một tia ý chí nhỏ nhoi lại lóe lên.

Mẹ… đang đợi mình.

Mình… không được ngã.

Dù cơ thể này sắp vỡ nát… Dù tinh thần đã rệu rã… Dù thế giới có tàn nhẫn đến mức nào… Ren biết câu trả lời duy nhất:

“Con sẽ làm.

Con… sẽ kiếm tiền.

Dù bằng cách nào.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...