Trận đầu tiên đã gần phá nát cơ thể Ren.
Nhưng điều khiến cậu quay lại không phải là sự liều lĩnh… mà là mẹ .
Một tuần.
Chỉ còn một tuần để xoay tiền mổ.
Sáng tập luyện.
Chiều tập luyện.
Đêm đến bệnh viện.
Rạng sáng lại quay về hẻm sâu.
Cơ thể Ren vẫn chưa lành.
Xương đau buốt mỗi khi cử động.
Tay chân bầm tím như bị xe cán.
Mặt sưng đến mức mơ hồ mỗi khi soi gương.
Nhưng cậu vẫn quay lại võ đài ngầm.
Ánh mắt đám đông nhìn cậu… giống như nhìn một món đồ chơi rẻ tiền.
“Thằng nhóc quay lại kìa!”
“Tưởng chết rồi chứ!”
“Hôm nay cược full thằng kia luôn, nó chết chắc!”
Ren không đáp.
Không nhìn họ.
Chỉ bước vào sân xi măng lạnh ngắt, hít một hơi thật sâu bằng phổi đau rát.
***
Cửa mở ra.
Đối thủ bước vào.
Một gã đàn ông dáng gầy khô, thấp hơn Kuma trước đó nhưng ánh mắt sắc lẻm, như dao nhỏ.
Hắn bẻ cổ, bẻ ngón tay, âm thanh rắc rắc vang lên.
“Nhóc, hôm nay tao không giết mày đâu.”
Hắn nheo mắt cười nhạt.
“Nhưng tao sẽ chơi đùa để mày biết… đau thật sự là gì.”
Ren siết nắm tay.
Mình phải sống.
Mình phải chịu đòn.
Mình phải kiếm tiền.
Dù có gục… cũng gục vì sống sót.
***
Quản lý giơ tay:
“Bắt đầu!!”
Gã gầy lao vào nhanh như cắt.
Ren kịp đưa tay lên đỡ – và đó là lần đầu tiên cậu phản kháng .
BỐP!
Cậu đấm trả vào vai đối thủ.
Yếu, vụng, không chính xác — nhưng là cú đấm đầu tiên Ren chủ động tung ra .
Đám đông òa lên:
“Nó biết đánh kìa?!”
“Haha, nhìn nó như con chó cắn càn!”
“Làm tốt lắm nhóc, cho nó thấy mày còn sống!”
Ren đấm thêm cú thứ hai.
Rồi cú thứ ba.
Tất cả đều yếu.
Tất cả đều không hiệu quả.
Nhưng Ren thấy… mình không còn chỉ biết chịu đòn nữa.
***
Gã gầy cười khẩy:
“Nhóc, đấm như thế chỉ làm tao buồn ngủ.”
Hắn đổi chiến thuật.
Không đấm vào mặt.
Không đá vào xương.
Hắn đánh những điểm đau nhất nhưng không làm gãy xương.
• Hắn chọc vào hõm nách.
Ren gào lên không thành tiếng.
Chân khuỵu xuống.
• Hắn đánh mạnh vào vùng hông – nơi Ren còn bầm từ trận trước.
Cậu gần như nôn ra vì đau.
• Hắn thúc đầu gối vào bụng dưới.
Ren ngã quỵ, cả người co lại như tôm bị luộc.
• Hắn giật tóc Ren, kéo đầu xuống rồi đánh vào gáy bằng mu bàn tay.
Không đủ mạnh để giết, nhưng đủ để khiến Ren choáng váng, mắt tối sầm.
Đám đông cười:
“Đánh chỗ hiểm đi!”
“Đau lắm đó!”
“Haha! Thằng nhóc kiên cường ghê!”
“Đánh cho nó biết thân biết phận!”
Ren thở không nổi.
Mỗi lần hít vào là một luồng đau chạy dọc lồng ngực.
Nhưng cậu nghĩ:
Mẹ… mẹ đang chờ con…
Con không được ngã…
Con không được… chết…
***
Ren cố đứng dậy.
Tay run đến mức không nắm chặt được nắm đấm.
Chân đau đến mức mỗi bước là một tiếng gào trong đầu.
Nhưng cậu vẫn lao vào.
Một cú đấm yếu.
Rồi cú đá vô định.
Rồi quơ tay trong tuyệt vọng.
Gã gầy né tất cả.
Và hắn bắt đầu “dạy bài học” thật sự.
Hắn túm áo Ren — giật mạnh xuống sàn.
RẦM!!
Lưng Ren đập vào xi măng, khiến hơi thở bị cắt ngang.
Hắn đạp vào bụng Ren.
BỤP!
Ren bật người lên, ôm bụng, miệng há ra nhưng không thở được.
BỤP!
Cú thứ hai vào ngực – Ren tưởng tim mình ngừng đập.
BỤP!
Cú thứ ba vào sườn – Ren nghe tiếng rắc yếu ớt.
Nhưng không phải xương.
Chỉ là sụn.
Đau hơn cả gãy xương.
Gã gầy nói nhỏ, giọng lạnh như thép:
“Nhóc… mày đúng là thất bại của tạo hóa. Nhưng… mày can đảm.”
Rồi hắn nghiêng đầu, nở nụ cười quỷ quyệt:
“Nhưng can đảm… không giúp mày thắng.”
Và hắn tung cú đá chẻ xuống:
RẦM!!!
Đầu Ren va vào sàn.
Không mạnh đến mức làm nứt xương — nhưng đủ để mọi thứ trước mắt cậu nhòe đi như sương mù đặc.
***
Mắt Ren mờ dần.
Tai ù đi.
Cơ thể cậu run từng đợt vì đau.
Mình… không… được… chết…
Mẹ… đang chờ…
Cậu cố chống tay.
Nhưng toàn thân mềm nhũn như rã ra thành nước.
Ren gục xuống sàn, cơ thể co giật nhẹ vì đau buốt, nhưng vẫn mở mắt nhìn về phía trước — như cố níu chút ý chí cuối cùng.
Quản lý hô:
“Hết trận!”
Đám đông vỗ tay:
“Hay lắm!”
“Thằng nhóc lì! Tao thích!”
“Nó sống rồi kìa, cười chết!”
Gã gầy cúi xuống nhìn Ren.
“Tao không giết mày đâu nhóc. Hôm nay vậy là đủ.”
Hắn đứng dậy, phủi tay.
***
Một người đàn ông trong nhóm tổ chức đến gần Ren.
Hắn thả một phong bì nhàu nát vào mặt cậu.
Không nhẹ.
Không tôn trọng.
Như ném cho một con chó.
“Tiền của mày, nhóc.”
Rồi hắn quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân khô khốc vang lại trong hẻm.
Đám đông giải tán.
Không ai quay lại.
Không ai quan tâm Ren là ai.
Không ai biết cậu đau thế nào.
Không ai nhớ cậu là đứa học sinh sơ trung, mập lùn vừa bị đánh gần chết.
Ren nằm đó — một mình — trên nền xi măng lạnh.
Máu từ môi, mũi và trầy xước thấm vào áo.
Mắt cậu mở hé, nhòe lệ.
Nhưng…
một tay chậm rãi đưa lên.
Run rẩy.
Đau đớn.
Cậu nắm lấy phong bì tiền.
Ôm nó vào ngực.
Thì thầm:
“…Mẹ… con kiếm được… nữa rồi…”
“…Con… còn sống…”
Ren nhắm mắt lại.
Không phải để buông xuôi.
Mà để giữ chút khí lực còn sót lại — để lát nữa, cậu sẽ lết về bệnh viện như đã từng.
***
Thời gian còn lại trước ca phẫu thuật chỉ có một tuần.
Một tuần — để một cậu bé 15 tuổi kiếm số tiền mà nhiều người trưởng thành mất cả hơn tháng lương mới có được.
Ren đã bước vào chu trình của địa ngục, lặp đi lặp lại như chiếc đồng hồ bị vặn căng đến giới hạn.
Mỗi sáng Ren tỉnh dậy như thể vừa trồi lên từ đáy biển.
Cơ thể đau nhức đến mức không kéo nổi người.
Những vết bầm tím cũ vừa mờ đi đã bị thay thế bằng những vết bầm mới.
Lưng đau, vai rát, tay rung, chân lúc nào cũng như gãy lại.
Nhưng Ren vẫn đứng dậy.
**Chạy.
Hít đất.
Đấm tường.
Nâng vật nặng.**
Không để khỏe hơn.
Không để mạnh hơn.
Mà để không chết trong trận tiếp theo.
Mồ hôi và máu hòa thành một thứ mùi mà Ren quen đến phát chán.
Mỗi buổi sáng như một cuộc hành xác.
Nhưng Ren không kêu ca một tiếng.
Mẹ đang đợi mình. Mình phải sống để cứu mẹ.
***
Khi chiều xuống, Ren thường không còn thấy rõ mình đang làm gì nữa.
Cậu tập đến mức:
– bàn tay nứt nẻ
– khớp tay sưng phồng
– chân rớm máu
– vai tím bầm như bị dây thừng siết
– môi rách mỗi khi đấm gió quá mạnh
Nhưng cậu không dừng lại.
Nếu cơ thể không chịu nổi, Ren vẫn bắt nó chịu.
Nếu cơ thể muốn ngã, Ren vẫn bắt nó đứng.
Cơ thể này không còn thuộc về Ren nữa —
nó thuộc về mẹ cậu, thuộc về ca phẫu thuật, thuộc về hi vọng cuối cùng.
***
Khi đêm buông xuống, Ren lại lê chân đến bệnh viện.
Phòng bệnh trắng toát.
Ánh đèn led phản chiếu lên gương mặt mẹ — xanh tái, yếu đuối, mỏng manh.
Bà thở qua ống oxy, mắt nhắm lại, cơ thể run nhẹ vì mệt.
Ren đứng đó.
Không nói gì.
Chỉ nhìn.
Và trái tim lại đau đến mức muốn vỡ.
Con không được bỏ cuộc…
Con sẽ cứu mẹ…
Dù con có phải bán mạng thêm bao nhiêu trận nữa…
Ren đặt tay lên kính phòng bệnh, trán tựa vào đó, như muốn truyền cho mẹ chút hơi ấm.
Rồi cậu quay đi.
Không phải để nghỉ ngơi.
Mà để đi đến đấu trường ngầm tiếp tục bán mạng.
***
Ren trở lại hẻm sâu mỗi đêm.
Các đối thủ thay đổi liên tục.
Đòn đánh thay đổi.
Mức độ bạo lực thay đổi.
Chỉ có một thứ không thay đổi:
Ren luôn bị đánh bầm dập, cậu bị đánh như chết đi sống lại, đánh tới mức bị mất ý thức, rồi lại tỉnh lại để tiếp tục bị đánh, những trận đánh ám ảnh vào trong tâm thức cậu.
Cậu thua trận này, thua trận khác.
Nhưng cảnh ngã xuống đau đớn giờ đã trở thành thói quen.
Ren không còn hét lên khi đau nữa.
Không còn van xin.
Không còn sợ.
Chỉ còn chịu đựng, chịu đựng, và chịu đựng.
Mỗi trận, cậu kiếm được ít tiền.
Cộng lại thành một con số đủ để con người tuyệt vọng níu lấy.
Và rồi… đêm cuối cùng của tuần ấy đến.
Trận cuối.
Trận quyết định.
Trận cần thắng hay hòa để có đủ tiền.
Đối thủ: Kuma.
Con gấu 1m8 mà Ren từng bị đánh gần chết.
Đám đông gào lên tên hắn.
“Thằng nhóc heo quay gặp lại Kuma kìa!”
“Kết thúc nhanh đi!”
“Không ai cược cho nó đâu!”
Ren bước lên sàn, chân run, môi rách, mắt thâm đen.
Nhưng trong mắt cậu có thứ ánh sáng mới : Ý chí sống còn.
***
Kuma nhìn Ren từ đầu đến chân, nhếch môi:
“Nhóc… mày còn sống cơ à?”
Ren siết nắm tay.
Không trả lời.
Không cần lời.
Quản lý giơ tay:
“BẮT ĐẦU!”
Kuma lao tới như cơn bão.
Ren phản xạ theo bản năng — nghiêng đầu né cú đấm đầu tiên.
Đây là lần đầu tiên cậu né thành công.
Đám đông trầm trồ:
“Nó né được?!”
“Gì vậy trời?!”
“Nó mạnh lên?!”
Ren thở dốc.
Đau -Nhưng không ngã.
Kuma tung cú đấm thứ hai - Ren đưa tay đỡ — tay tê buốt, nhưng vẫn đứng.
Kuma đá vào chân Ren - Ren khụyu xuống, nhưng lập tức bật dậy.
Kuma đấm vào sườn - Ren nghe tiếng rắc , nhưng vẫn phản công bằng cú đấm vào bụng Kuma - Yếu - Nhưng có lực.
Kuma lùi nửa bước.
“Hừ… khá hơn trước rồi đấy.”
Rồi hắn đánh thật.
***
Kuma tung hàng loạt cú đấm , đá vào Ren
Ren không còn biết mình bị đánh bao nhiêu cú.
Mặt.
Ngực.
Sườn.
Vai.
Lưng.
Hông.
Mỗi chỗ đều đau đến mức như bị nung bằng lửa đỏ.
Nhưng Ren không ngã .
Không ngã.
Không ngã.
Không được ngã.
Mẹ… mẹ ơi… con chưa đủ tiền… con chưa thể ngã…
Kuma đấm vào mặt Ren một cú mạnh đến mức đầu cậu bật ra phía sau.
Máu bắn ra đất.
Đám đông hò hét:
“Nó sắp gục rồi!”
“Kuma! Kết thúc đi!”
“Giết luôn đi!”
Nhưng Ren không gục.
Cậu vẫn đứng.
Dù đôi chân muốn gãy.
Dù mắt mờ.
Dù hơi thở loạn.
Cậu vẫn đứng.
***
Kuma lùi lại, khoanh tay nhìn Ren — người đang run rẩy, thở gấp, mặt đầy máu, áo quần rách rưới, cơ thể đầy những vết thương, nhưng đôi mắt chưa từng tắt lửa.
“…Nhóc. Đủ rồi.”
Ren không nghe rõ.
Cậu chỉ đấm — thêm một cú vô vọng vào tay Kuma.
Kuma thở dài:
“Thủ hòa đi. Mày xứng đáng.”
Quản lý giơ tay:
“HÒA!”
Đám đông ồ lên.
Ren đứng đó… rồi gục xuống .
Nhưng không phải gục vì thua.
Mà gục vì cơ thể đã cạn sạch sức sống.
***
Khi Ren mở mắt, cậu đã nằm tựa vào tường hẻm.
Ngoài trời đã gần sáng.
Cạnh bên cậu — chiếc cặp - áo khoác - và một phong bì dày hơn những lần cậu nhận.
Đây là phần thưởng cho trận hòa với Kuma — trận đấu mà chính Kuma cũng phải cảm thấy ớn Ren.
Ren run rẩy mở phong bì.
Tiền - Đủ
ĐỦ ..ĐỦ ĐỂ CỨU MẸ.
Hai dòng nước mắt chảy xuống — vừa nhẹ nhõm, vừa đau đớn.
Ren ôm phong bì vào ngực.
Giọng cậu run, nghẹn, mắt cậu đỏ hoe, nước mắt chảy dài nhưng bên trong đầy quyết tâm như lửa:
“…Mẹ ơi… con làm được rồi…”
“…Con… cứu được mẹ rồi…”
Trong hẻm tối, một cậu bé 15 tuổi — bầm dập, rách nát, kiệt sức, nhưng vẫn sống — mỉm cười lần đầu tiên sau nhiều tuần.
Chaporia
Bình Luận (0)