Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 6: - Ren 15 tuổi (p6) - Máu và nước mắtChapter 6: - Ren 15 tuổi (p6) - Máu và nước mắt
20px

Ren chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị kéo vào một căn kho nhỏ phía trong hẻm — nơi được gọi là “võ đài ngầm”.

Không có đèn sân khấu.

Không có khán giả lịch sự.

Chỉ có một nền xi măng thô, vài bóng đèn vàng lem luốc và những con người nhìn Ren như một món hàng.

Tên quản lý quẳng cho Ren một câu:

“Cởi áo ra. Mày mà mặc đồng phục học sinh vô là người ta tưởng chúng tao bắt cóc trẻ con, hiểu chưa?”

Ren run rẩy làm theo.

Gầy? Không.

Mập lùn? Phải.

Cơ bắp? Không.

Một cậu nhóc 15 tuổi, tóc bù xù, mũi còn chưa hết sưng vì khóc, đứng trần trong không khí lạnh toát.

Xung quanh, đám người bắt đầu cười phá lên:

“Nhìn coi! Con heo con!”

“Thằng nhóc này mà đánh được gì?”

“Cho nó chết luôn!”

Ren cúi đầu, hai tay nắm chặt quần, nhưng không bỏ chạy.

Mình phải cứu mẹ. Mình không được lùi.

***

Cánh cửa sắt hé mở.

Một tên đàn ông bước ra như bước từ bóng tối.

Cao hơn 1m8.

Cơ bắp như đá.

Xăm trổ kín hai cánh tay.

Đầu trọc bóng loáng.

Ánh mắt đầy sát khí.

Hắn được gọi bằng một cái tên đơn giản:

“Kuma" - con gấu.

Ren nhìn hắn mà cổ họng nghẹn lại.

Cậu bé 1m62… vs một con quái vật 1m8…?

Đây không phải đánh nhau. Đây là tự sát.

Đám đông gào lên:

“TAO CƯỢC HẾT CHO KUMA!”

“THẰNG NHÓC CHẾT CHẮC!”

“10 giây! 10 giây thôi!”

Một người phụ nữ cười khanh khách:

“Đáng thương ghê~ nhìn nó run kìa!”

Ren không phản bác.

Cậu không có sức để phản bác.

Chỉ còn một ý nghĩ:

Tiền. Mẹ. Phải thắng? Không. Chỉ cần sống… để lấy tiền.

***

Quản lý giơ tay lên.

“Bắt đầu!!”

Kuma không chờ 1 giây.

Hắn lao tới như một con bò tót.

Ren thậm chí còn chưa kịp đưa tay lên đỡ.

BỐP!!!

Một cú đấm như búa tạ giáng thẳng vào mặt Ren.

Cả thế giới như nổ tung.

Tai ù đi.

Mũi ren gãy ngay lập tức, máu phun như vòi rỉ.

Cậu ngã xuống đất, hai tay chống không nổi.

Đám đông gào lên khoái trá:

“ĐÚNG RỒI! GIẾT NÓ!”

“ĐẬP NÓ MẠNH LÊN!”

“THẰNG NHÓC THỞ CÒN KHÔNG NỔI!”

Ren nghe tiếng họ như tiếng từ đáy biển — mờ, xa, lạnh.

Cậu mở mắt, mờ mịt nhìn ánh đèn chập chờn trên trần.

Mẹ… con phải đứng dậy…

Ren cố gượng.

Nhưng chỉ vừa nâng đầu dậy…

RẦM!!!

Kuma đạp thẳng vào ngực Ren.

Cậu lăn đi như bao cát bị đá.

Hơi thở kẹt lại.

Đau đớn lan khắp ngực như bị xé.

Một cái xương  rắc  nhẹ — Ren biết xương sườn đã gãy.

Nhưng cậu vẫn cố bò.

Cậu không bỏ cuộc.

***

Ren bò đến chân tường, cố đưa tay lên để đứng dậy.

Kuma không cho thời gian.

BỤP! BỤP! BỤP!

Hắn tung liên tiếp 3 cú đá vào người Ren — bụng, hông, lưng.

Ren cong người lại như con tôm, miệng há ra nhưng không thốt nổi tiếng nào.

Đau đến mức muốn ngất — nhưng không ngất được.

Hơi thở nghẹn.

Nước mắt tự chảy.

Máu từ mũi trào vào miệng, vị tanh nghẹn họng.

Một cú đá cuối cùng vào hàm khiến Ren bật ngửa ra đất, răng gãy văng ra, lăn trên xi măng.

Đám đông vỗ tay:

“Hay lắm! Hay lắm!”

“Thằng nhóc chết đến nơi rồi!”

“Mau kết thúc đi!”

Kuma nhìn Ren, khịt mũi:

“Nhóc… mày yếu như con mèo bệnh.”

Ren không trả lời.

Cậu chỉ run run cố nâng đầu dậy.

Không phải vì cậu muốn đánh trả.

Mà vì:

Con phải sống… để cứu mẹ…

***

Kuma nắm lấy cổ Ren , nhấc bổng lên như nhấc một cái bao gạo.

“Nhóc, tao không muốn giết người. Nhưng mày mà không chịu nằm xuống thì tao không dừng được đâu.”

Ren thở dốc, cố gắng nói nhưng máu tràn đầy miệng:

“…Con… xin… đừng… giết…”

Kuma cau mày:

“Mày yếu đến mức tao chán rồi.”

Rồi hắn thả Ren xuống như vứt rác.

Ren rơi xuống sàn, cảm giác như tất cả xương trong người đều nứt.

Cậu không còn thấy rõ hình ảnh nữa.

Chỉ là những đốm sáng mờ và tiếng la hét méo mó.

Kuma đến gần, cúi xuống nói nhỏ:

“Ngủ đi. Đừng cố nữa.”

Và hắn đấm một cú cuối vào thái dương Ren.

BỐP .

Mọi âm thanh biến mất.

Mọi hình ảnh tắt ngúm.

Ren chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Ren không biết mình bất tỉnh bao lâu.

Cậu chỉ nhớ cú đấm cuối cùng vào thái dương — rồi mọi âm thanh, mọi ánh sáng biến mất như ai đó tắt công tắc thế giới.

Khi nhận thức quay lại… nó không đến ngay lập tức, thay vào đó là mùi máu — tanh đến mức nghẹt thở. Rồi là cảm giác ẩm ướt dưới lưng.

Ren mở mắt… rất chậm… đến mức mí mắt gần như không muốn tách ra.

Và thứ đầu tiên cậu thấ…là vũng máu của chính mình.

Một khoảng sàn lạnh lẽo, bê bết đỏ đậm.

Cơ thể Ren nằm gục giữa đó như một cái xác bị vứt bỏ.

Không còn tiếng ồn ào.

Không còn đám đông.

Không còn ai.

Chỉ có Ren và vũng máu khô đang dính vào da thịt cậu.

Cậu run rẩy chống tay — nhưng tay trái sụm xuống ngay lập tức vì xương đã bị nứt.

Ren nghiến răng, nuốt tiếng rên đau xuống cổ họng.

Không được khóc… không được ngất nữa… mẹ đang đợi… mẹ cần mình…

Bên cạnh, ngay sát tay phải của Ren, có một vật gì đó.

Một phong bì màu nâu.

Dơ bẩn, nhàu nhĩ, nhưng rõ ràng là cố ý đặt ở đó.

Trên phong bì không viết gì , không tên , không chữ, không gửi gắm.

Ren run rẩy nhặt lên.

Bên trong là tiền mặt — số tiền ít hơn rất nhiều so với nỗi đau cậu phải chịu, nhưng lại là niềm hy vọng duy nhất đang phủ ánh sáng lên bóng tối cuộc đời Ren lúc này.

Kế bên phong bì là chiếc cặp sách của cậu, chiếc áo khoác học sinh sơ trung mà cậu đã cởi ra lúc đầu.

Ai đó đã quẳng nó xuống cạnh Ren — như để nhắc nhở rằng:

“Mày chỉ là thằng nhóc học sinh… và đây là cái giá của việc mày dám bước vào thế giới này.”

Ren chậm rãi đeo cặp lên lưng.

Dây đeo chạm vào vai bầm tím khiến cậu đau muốn ngất.

Nhưng cậu cắn răng chịu.

Rồi cậu chống chân đứng lên.

Cả cơ thể lao đao.

Mắt nhìn đôi khi tối sầm.

Chân phải gần như gãy không trụ được.

Mũi thì vẹo sang một bên.

Răng gãy làm miệng lúc nào cũng tràn vị máu.

Nhưng Ren vẫn đứng dậy được.

Bằng sức lực còn lại.

Bằng ý chí tuyệt vọng.

Bằng một tình yêu duy nhất:  mẹ .

Ren lê từng bước qua con hẻm tối.

Tường cũ, rác, mùi ẩm mốc — tất cả xoay vòng như muốn nuốt cậu vào bóng đêm.

Mỗi bước chân là một cơn đau xé ngực.

Mỗi hơi thở là một nhát dao đâm vào phổi.

Mỗi cử động của tay chân là một lời nhắc nhở rằng cậu đáng lẽ nên chết trong trận đấu ấy.

Nhưng Ren không dừng lại.

Không thể dừng lại.

Không được dừng lại.

Ngoài kia là bệnh viện.

Ngoài kia là người mẹ đang thoi thóp thở.

Ngoài kia là cuộc sống mong manh của người mà cậu yêu thương nhất.

Ren thì thầm qua đôi môi rách nát, giọng chỉ còn là tiếng gió thoát ra giữa kẽ răng gãy:

“…Mẹ ơi… con mang tiền về rồi…”

“…Chờ con… thêm chút nữa thôi…”

Trong bóng tối, một cậu bé 15 tuổi — thân hình mập lùn, đầy thương tích, rã rời — vẫn lê bước.

Không anh hùng, không mạnh mẽ , không phép màu.

Chỉ có đau đớn, tuyệt vọng và tình thương đang kéo cậu đi từng bước một.

Ren lết qua miệng hẻm, hướng về ánh sáng của con đường lớn.

***

Ren về đến nhà khi trời gần sáng.

Mỗi bước đi là một lưỡi dao đâm sâu vào xương.

Cánh tay trái gần như tê liệt.

Chân phải sưng to như thể sắp nổ tung.

Hơi thở rít qua kẽ răng vì hai chiếc răng gãy khiến miệng không thể khép kín.

Cậu mở cửa căn nhà nhỏ, ánh đèn yếu ớt hắt lên những mảng tường cũ.

Một mình, không ai hỏi han, không ai đỡ cậu, không ai biết cậu vừa đánh đổi mạng sống để kiếm vài đồng bạc.

Cậu cất phong bì tiền trong ngăn bàn — như cất cả hi vọng mong manh của mẹ.

Dù đau đến mức không đứng thẳng nổi, Ren vẫn thắp nén hương nhỏ trước ảnh cha.

“Cha… nhìn con nhé.”

Giọng cậu khàn, run.

“Con phải mạnh hơn. Con phải đánh tiếp. Con phải cứu mẹ.”

Ren đặt tay lên ngực — nơi trái tim cậu như đang dần rực cháy.

***

Sáng hôm đó… Ren tập luyện.

Không nghỉ ngơi, không băng bó, không hồi phục.

Chỉ tập luyện.

Đau đến mức thị lực nhòe — nhưng tập.

Đau đến mức chân muốn gãy thêm lần nữa — nhưng vẫn chạy.

Đau đến mức mỗi cái hít đất là cả cơ thể run như lên cơn sốt — nhưng Ren không dừng lại.

***

Ren chạy quanh khu phố ngoại ô, mỗi lần bàn chân chạm đất là một tiếng  rắc  nhẹ ở chân gãy.

Cậu không quan tâm.

Hơi thở rít như người lớn tuổi bị hen suyễn, từng giọt mồ hôi lẫn máu rơi xuống mặt đường.

Nhưng Ren chỉ nghĩ:

Mẹ cần phẫu thuật.

Một tuần thôi.

Con phải có tiền.

Cậu chạy đến khi đôi chân không còn cảm giác.

Chỉ là hai cột đau nhức đang cử động theo ý chí.

***

Ren chống tay xuống nền nhà.

Cánh tay trái đau buốt đến mức mỗi lần gập xuống, xương như muốn chọc thủng da.

Nhưng Ren vẫn hít đất.

1 lần.

2 lần.

3 lần…

Đến lúc mặt chạm sàn, máu từ mũi rơi xuống thành những giọt đỏ tươi.

Cậu không dừng.

“Con không được yếu đuối nữa… con không còn là Ren cũ…”

***

Ren tập đấm vào bức tường cũ sau nhà.

Mỗi cú đấm là máu từ khớp tay rỉ ra.

Da trầy, nứt, rồi rách.

Xương cổ tay kêu  rắc  đáng sợ.

Nhưng Ren vẫn đấm.

Không phải đấm cho mạnh.

Không phải đấm cho đẹp.

Mà đấm để sống sót.

Cậu tự nhẩm:

“Không được ngã.”

“Không được thua.”

“Không được chết.”

“Mẹ… mẹ đang đợi con…”

***

Khi mặt trời gần lặn, Ren gần như không thể nhấc chân.

Cơ thể cậu run lên từng hồi vì kiệt sức.

Xương đau.

Ngực đau.

Lưng đau.

Mũi đau.

Răng nhức.

Mọi thứ trên cơ thể đều không còn lành lặn.

Nhưng Ren vẫn đến bệnh viện.

Đó không phải thói quen.

Không phải vì nhớ mẹ.

Mà là động lực sống duy nhất của cậu.

Ren bước vào phòng bệnh, từng hơi thở sắc như kim đâm.

Mẹ cậu nằm trên giường, gương mặt tiều tụy, một bên má hõm xuống, ống thở oxy gắn vào mũi.

Bàn tay bà gầy đến mức nhìn thấy cả đường gân xanh.

Ren đứng bên cửa, ngực thắt lại đến nghẹt thở.

Mẹ… mẹ ơi… con xin lỗi vì để mẹ thế này…

Nếu con mạnh hơn… nếu con lớn hơn…

Cậu nắm chặt tay thành quyền — dù xương bầm dập khiến tay run không kiểm soát được.

Ren thì thầm, giọng khàn như người sắp mất tiếng:

“…Con sẽ kiếm tiền, mẹ à…”

“…Con sẽ không để mẹ chết đâu…”

“…Cho dù con phải đánh đổi cả mạng sống này…”

Khi Ren nhìn mẹ mình thở chậm, yếu, lặng lẽ…

Một ngọn lửa bùng lên trong tim cậu, nóng đến mức thiêu đốt mọi nỗi sợ.

Không còn là Ren nhút nhát, lùn mập, 1m62 bị bắt nạt.

Không còn là Ren của quá khứ, người từng yêu đơn phương và khóc vì bị từ chối.

Cậu thì thầm trong bóng tối phòng bệnh:

“… con ...con sẽ quay lại nơi đó.”

“Con sẽ đánh tiếp.”

“Con sẽ mạnh lên.”

“Con sẽ có tiền.”

“Con sẽ cứu mẹ.”

Ren xoay người bước ra khỏi phòng bệnh, dù chân đau như gãy thêm lần nữa.

Cậu siết nắm tay, gió đêm thổi qua mái tóc rối, thổi qua cơ thể bầm dập.

Nhưng trong đôi mắt mệt mỏi ấy…

không còn nỗi sợ.

Chỉ có quyết tâm.

Quyết tâm của một đứa trẻ sẵn sàng đánh đổi tất cả.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...