Công ty suýt phá sản, anh ta không khóc.

Tôi bị sốt nằm viện, anh ta càng không khóc.

Bây giờ sự nghiệp mất, thanh danh mất, nhà họ Bùi bị đòi nợ, anh ta lại khóc.

Hóa ra không phải anh ta không biết đau.

Chỉ là nỗi đau của tôi không đáng để anh ta rơi nước mắt.

Anh ta nghẹn giọng:

“Anh thật sự sai rồi.”

“Vãn Đường, anh đồng ý trả lại tiền.”

“Anh cũng có thể rời khỏi thành phố này.”

“Chỉ cần em rút đơn kiện, được không?”

Tôi nhìn anh ta.

Lúc này, cuối cùng anh ta cũng nói ra mục đích thật sự.

Xin lỗi là giả.

Cầu xin mới là thật.

Tôi lấy từ túi ra một tờ giấy.

Đặt trước mặt anh ta qua khe nhỏ.

Đó là danh sách bồi thường.

1. Hoàn trả toàn bộ khoản tiền tôi từng chi cho nhà họ Bùi.

2. Bồi thường tổn thất danh dự do tung tin sai sự thật.

3. Phối hợp điều tra nội bộ Khoa Nhuệ.

4. Ký xác nhận hủy hôn, không được dùng bất kỳ lý do gì quấy rối tôi.

Bùi Nghiễn Từ nhìn tờ giấy, bàn tay run lên.

“Em… thật sự không chừa cho anh chút đường lui nào sao?”

Tôi nói:

“Bùi Nghiễn Từ, đường lui của anh bị chính anh dùng để đưa Ôn Chiếu Tuyết đi mua nhà rồi.”

Anh ta nhắm mắt.

Một lúc lâu sau, cuối cùng ký tên.

Nét bút run rẩy, méo mó.

Không còn chút dáng vẻ tự phụ năm xưa.

Tôi cầm lại giấy tờ, đứng dậy.

Phía sau vang lên giọng anh ta:

“Vãn Đường.”

Tôi không quay đầu.

Anh ta hỏi:

“Nếu không có Ôn Chiếu Tuyết, chúng ta có thể đi đến cuối cùng không?”

Tôi dừng bước.

Nghĩ vài giây.

Sau đó đáp:

“Không.”

“Vì vấn đề không phải Ôn Chiếu Tuyết.”

“Là anh.”

Nói xong, tôi đi thẳng ra ngoài.

Ánh nắng bên ngoài rất đẹp.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Lần đầu tiên sau bảy năm, tôi cảm thấy tương lai rộng rãi đến vậy.

Chương 10

Ba tháng sau, vụ án của Ôn Chiếu Tuyết có kết quả.

Cô ta phải bồi thường cho Khoa Nhuệ 5.600.000 tệ.

Vì không trả nổi, toàn bộ tài sản đứng tên cô ta bị kê biên.

Căn hộ cô ta đang thuê bị chủ nhà đuổi.

Những chiếc túi hàng hiệu từng khiến cô ta khoe khoang trên mạng, cuối cùng đều bị bán tháo.

Ba cô ta nghe tin con gái bị kiện, không những không giúp, còn tìm đến cô ta đòi tiền.

Hai người cãi nhau ngay dưới lầu khu trọ cũ.

Có người quay lại, đăng lên mạng.

Trong video, Ôn Chiếu Tuyết tóc tai rối bời, gào khóc:

“Con không có tiền! Tất cả đều bị Tô Vãn Đường hại!”

Ba cô ta tát cô ta một cái.

“Mày không có tiền thì đi tìm thằng Bùi kia! Không phải nó thương mày lắm sao?”

Bình luận bên dưới chỉ có một câu được thích nhiều nhất.

“Trước kia muốn cướp đàn ông và tiền của người khác, bây giờ báo ứng tới rồi.”

Còn Bùi Nghiễn Từ, vì chưa đủ cấu thành tội nghiêm trọng trong một số khoản, cuối cùng không phải ngồi t/ù, nhưng sự nghiệp xem như hỏng hoàn toàn.

Trong ngành, không công ty nào dám dùng một người từng lạm dụng tài khoản dự án và bao che việc rò rỉ tài liệu mật.

Anh ta bán xe, bán căn hộ nhỏ đứng tên mình, trả một phần nợ cho tôi và công ty.

Tống Lan Anh không còn vẻ vênh váo như trước.

Nghe nói bà ta đi khắp nơi vay tiền họ hàng, nhưng nhóm họ hàng nhà họ Bùi bây giờ thấy số điện thoại của bà ta là tắt máy.

Bùi Kiến An bị chủ nợ cũ tìm đến, mỗi ngày đều trốn trong nhà không dám ra ngoài.

Nhà họ Bùi từng xem tôi là người ngoài.

Cuối cùng lại phát hiện, người ngoài như tôi mới là chiếc cột chống cuối cùng của bọn họ.

Khi tôi rút đi, căn nhà ấy lập tức sập.

Hôm Khoa Nhuệ tổ chức họp báo công bố dự án mới, tôi mặc một bộ váy đen bước lên sân khấu.

Dưới ánh đèn, phóng viên hỏi tôi:

“Chủ tịch Tô, nghe nói cô từng là người đứng sau hỗ trợ Khoa Nhuệ từ những ngày đầu. Vì sao đến bây giờ mới xuất hiện trước công chúng?”

Tôi cầm micro, nhìn xuống dưới khán phòng.

Ở hàng cuối cùng, tôi thấy Bùi Nghiễn Từ.

Anh ta mặc áo khoác cũ, đứng lẫn trong đám đông.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi rất phức tạp.

Hối hận.

Đau đớn.

Không cam lòng.

Nhưng không còn liên quan đến tôi nữa.

Tôi thu mắt lại, mỉm cười trước ống kính.

“Vì trước đây tôi nghĩ, yêu một người là có thể đứng sau lưng người đó.”

“Sau này tôi mới hiểu, người thật sự yêu mình sẽ không để mình mãi đứng trong bóng tối.”

Cả hội trường yên tĩnh vài giây.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên.

Tôi tiếp tục nói:

“Vì vậy từ hôm nay, tôi không đứng sau ai nữa.”

“Tôi đứng ở vị trí thuộc về mình.”

Buổi họp báo kết thúc, tôi bước xuống sân khấu.

Bùi Nghiễn Từ chặn tôi ở hành lang sau.

So với lần gặp trước, anh ta gầy đi rất nhiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...