11

“Từ hôm nay, cô tạm thời xuống bộ phận sản xuất làm việc ở vị trí cơ sở, không cần đến chỗ tôi báo cáo nữa. Bao giờ điều về lại, chờ tôi thông báo.”

Tống Niệm Kiều nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, hồi lâu mới chớp mắt một cái.

“Có ý kiến gì không?”

“Không… không có.”

Thế là cộng sự đi làm của tôi lập tức xách đồ rời đi.

Chỉ còn mình tôi đứng lại trong văn phòng tổng giám đốc, không biết phải làm gì.

Tôi dè dặt lên tiếng:

“Tổng giám đốc Tống, vậy xin hỏi tôi được điều sang bộ phận nào ạ?”

Tống Văn Nghiễn khựng người, lập tức đáp:

“Không có, Gia Tuế, em vẫn là trợ lý của tôi.”

Hả?

Sao lại thế này?

Chưa kịp nghĩ thông.

Tống Văn Nghiễn đã cho người dọn sẵn chỗ làm việc cho tôi.

Ngay trước cửa văn phòng của anh.

Chỉ cần anh không đóng cửa, vừa ngẩng đầu lên là tôi có thể nhìn thấy mọi động tĩnh của anh.

Ngày đầu tiên, anh cũng không giao cho tôi công việc cụ thể nào, chỉ bảo tôi đọc sổ tay nhân viên, làm quen với môi trường làm việc.

Sau khi xử lý xong công việc của mình, anh còn tự tay pha cho tôi một ly cà phê, thậm chí còn hỏi điều hòa có lạnh không, tôi có đói bụng không.

Không ngờ Tống Văn Nghiễn, người luôn lạnh lùng cao quý, lại chu đáo với nhân viên đến vậy.

Bảo sao mọi người đều rất kính trọng vị tổng giám đốc trẻ tuổi này.

Tan làm, tôi gọi video cho Tống Niệm Kiều.

“Kiều Kiều, bên cậu thế nào rồi?”

Ở đầu bên kia màn hình, Tống Niệm Kiều đang mặt mũi lấm lem ngồi gặm bánh mì.

“Hôm nay đóng gói hàng chuyển phát cả ngày, tớ mệt chết mất! Tống Văn Nghiễn đúng là tên chủ bóc lột, ngược đãi nhân viên như thế đấy!”

Tôi không nỡ nói với cô ấy rằng mình đã ngồi chơi cả ngày.

Chỉ đành an ủi:

“Vất vả rồi cục cưng. Ít nhất… ở bên đó cậu sẽ không bị anh ấy mắng.”

Nhưng điều kỳ lạ là.

Tôi ở cạnh Tống Văn Nghiễn suốt một tuần.

Anh chẳng những chưa từng mắng tôi, mà còn mỗi ngày đều đổi cách khen tôi.

“Gia Tuế, tài liệu này in rất đẹp.”

“Gia Tuế, em thật cẩn thận, tan làm còn nhớ tắt máy tính.”

“Ơ? Ly nước này em lấy ở đâu thế? Cảm giác ngọt lắm.”

Tôi: “Hả? Chính là lấy ở cây nước uống chung của mọi người mà.”

Không chỉ vậy, công việc anh giao cho tôi cũng cực kỳ nhẹ nhàng.

Thế nên hễ rảnh là tôi lại đi làm phiền W.

Tôi:【Cục cưng, đang làm gì thế?】

W:【Sao vậy bé cưng? Nhớ anh rồi à?】

Tôi:【Nhớ anh siêu cấp luôn!】

Tôi bỗng ngẩng đầu lên, lén liếc về phía Tống Văn Nghiễn.

Hình như vừa rồi anh đang nhìn tôi.

Chắc là tôi có tật giật mình thôi.

Rõ ràng anh đang cúi đầu cười ngây ngô với điện thoại.

Hôm nay giá cổ phiếu của công ty lại tăng sao?

Tôi tiếp tục nhắn cho W:

【Bụng đói quá, muốn ăn bánh kem dâu rồi.】

Mười phút sau.

Phòng nhân sự gửi một thông báo vào nhóm chung của công ty:

【Hôm nay mọi người làm việc vất vả rồi. Tổng giám đốc Tống đã đặt bánh kem và trà sữa cho toàn thể nhân viên. Mời mọi người sau nửa tiếng đến quầy nước nhận.】

Trời ơi!

Hóa ra ước với người yêu lại linh nghiệm đến vậy!

Ăn xong chiếc bánh kem dâu mà mình mong nhớ.

Tống Văn Nghiễn bỗng gọi tôi vào văn phòng.

Tôi cứ tưởng mình nhắn tin với bạn trai qua mạng trong giờ làm bị anh phát hiện.

Trong lòng hoảng vô cùng.

Đứng trước bàn làm việc, đầu tôi càng lúc càng cúi thấp, hai tay vô thức xoắn vào nhau.

Đúng lúc ấy.

Tống Văn Nghiễn không nói một lời đứng dậy, sải bước đến trước mặt tôi.

Tôi bất giác run lên.

Thế nhưng anh chỉ rút một tờ khăn giấy, hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng lau vết kem nơi khóe môi tôi.

Tôi nhìn thấy trong đáy mắt nóng bỏng của anh thoáng hiện một tia cô đơn.

“Gia Tuế, em rất sợ tôi đúng không? Có phải em thấy tôi rất hung dữ không?”

Tôi đứng sững tại chỗ, hoảng hốt lắc đầu.

“Không có không có, em luôn vô cùng kính trọng ngài!”

“…”

“Em không chỉ xem ngài là cấp trên, mà còn xem ngài như anh cả của mình!”

Nghe tôi nghiêm túc và dứt khoát nói xong câu ấy.

Biểu cảm của anh đầy chua xót.

Anh siết chặt tờ khăn giấy dính kem trong lòng bàn tay.

“Anh cả…”

Tôi định hỏi anh rốt cuộc bị làm sao.

Nhưng anh giơ tay lên, ngắt lời tôi.

“Không có gì.”

“Ngày mai em đi công tác với tôi một chuyến, đến Hải Thị.”

12

Gấp vậy sao?

Tống Văn Nghiễn nói anh phải đến Hải Thị để gặp một khách hàng.

Tôi cũng không hỏi thêm.

Suốt dọc đường, Tống Văn Nghiễn vẫn như một người anh cả, chu đáo và tận tình chăm sóc tôi.

Ngoài điều đó ra, anh vẫn là Tống Văn Nghiễn ít nói, lạnh lùng và nghiêm túc như mọi khi.

Nhưng trong đầu tôi vẫn không ngừng nhớ lại những chuyện xảy ra hôm qua.

Nhớ đến ánh mắt đầy kiềm chế mà anh nhìn tôi.

Nhớ đến động tác dịu dàng cẩn thận khi anh lau vết kem nơi khóe môi tôi.

Rốt cuộc tôi bị làm sao vậy?

Cho đến khi tôi mở ứng dụng theo dõi chu kỳ kinh nguyệt…

Thì ra là đến kỳ rụng trứng.

Không phải anh có vấn đề.

Mà là hormone của tôi có vấn đề, nên mới sinh ra những ảo giác không nên có.

Vì thế, vừa sắp xếp hành lý xong ở khách sạn, tôi lập tức nhắn cho bạn trai thân yêu W:

【Có đó không chồng ơi, gọi video nhé?】

Bên kia trả lời ngay lập tức:

【Bà xã bé cưng, đợi anh mười phút.】

Năm phút sau.

Tôi nhận được lời mời gọi video của W.

Tôi nhảy lên giường, tắt camera của mình rồi bấm nhận cuộc gọi.

Điện thoại của anh hình như được dựng trên bàn.

Góc quay hướng xuống dưới, chỉ quay từ cổ trở xuống.

Anh không mặc áo.

Làn da trắng trẻo.

Theo yêu cầu của tôi, anh không ngừng đổi tư thế.

Tôi liếm môi, chăm chú ngắm nhìn không chớp mắt.

Cuối cùng, tôi vẫn không nhịn được mà nói:

“Chồng ơi, tay xuống thấp thêm chút nữa được không?”

Đoạn video lần trước khiến tôi vẫn còn lưu luyến.

Tôi còn lén lưu vào album, xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

Người đàn ông trong màn hình khựng lại, giọng nói trầm khàn.

“Vậy chủ nhân đợi em một chút.”

Không biết W đi làm gì.

Sau khi anh rời đi, khung hình quay lại căn phòng của anh.

Đầu giường bọc vải lanh màu be.

Bức tường nan màu xám đậm phía sau.

Cùng với một chiếc đèn tường bằng đồng ánh vàng.

Tôi nhíu mày, quay đầu nhìn phía sau mình, rồi phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng.

“Ơ?”

“Cục cưng, phòng của anh…”

“Sao cách bài trí giống hệt khách sạn em đang ở vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...