13
Vừa dứt lời.
Cuộc gọi video lập tức bị ngắt.
Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.
W vội vàng nhắn tin giải thích:
【Bé cưng, sorry, bên anh đột nhiên có cuộc gọi công việc.】
Ồ.
Tôi nằm trên giường, ôm chiếc điện thoại màn hình đen ngẩn người rất lâu.
Sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?
Đột nhiên.
Trong đầu tôi hiện lên đôi bàn tay của W.
Lúc nãy trong video, những ngón tay thon dài của anh lướt trên làn da trắng lạnh.
Tôi nhìn rất rõ.
Ở khớp ngón út của anh có một vết xước đỏ dài.
Tôi bật dậy khỏi giường.
Sau lưng như bị dòng điện chạy qua, cả người tê dại.
Sáng nay.
Lúc Tống Văn Nghiễn giúp tôi xách hành lý, ngón tay anh vừa hay bị khóa kéo kim loại của vali cứa trúng.
Lúc ấy anh chỉ khẽ nhíu mày, co ngón tay lại rồi bình thản nói một câu:
“Không sao.”
Chẳng lẽ…
Tôi lập tức cầm điện thoại lên, run rẩy mở khóa màn hình rồi gọi cho Tống Niệm Kiều.
“Alo, Kiều Kiều, hỏi cậu mấy chuyện. Đừng đóng gói hàng nữa, trả lời tớ ngay!”
“Anh cả cậu trước đây học trường nào ở nước ngoài? Chuyên ngành gì? Có phải từ nhỏ anh ấy đã được đưa vào trường nội trú, mỗi tháng chỉ về nhà một lần? Năm mười tuổi anh ấy có từng nuôi một chú chó hoang tên Đô Mi không…”
14
Nửa tiếng sau.
Tôi gõ cửa phòng Tống Văn Nghiễn.
Rất lâu sau cửa mới mở.
Tống Văn Nghiễn đã thay áo sơ mi và quần tây, chỉnh tề nghiêm túc.
Thế nhưng khi nhìn thấy chiếc váy hai dây gợi cảm tôi đang mặc.
Ánh mắt vốn bình thản như nước của anh lập tức nóng rực.
“Gia Tuế… em… sao em lại mặc thế này?”
Anh ép mình dời mắt đi, nhưng giọng nói vẫn không khỏi run rẩy.
Tôi khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên nụ cười tinh nghịch.
“Sao nào? Anh cả thích lắm à?”
“Không… không có.”
Yết hầu anh chuyển động mạnh, nuốt khan một cái.
Ngay cả vành tai cũng đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, đỏ đến như sắp nhỏ máu.
Vậy mà vẫn còn cố chống đỡ.
Tôi chỉ đành từng bước tiến về phía anh.
Ép anh lùi đến tận lối vào.
Tôi đưa tay đóng cửa phòng, dồn anh vào góc tường.
“Nghe nói anh cả không gần nữ sắc.”
Tôi hơi ngước mắt lên, bàn tay đặt lên vòng eo săn chắc của anh.
Đầu ngón tay lần theo hàng cúc áo sơ mi, chậm rãi vuốt lên trên, cuối cùng nắm lấy cổ áo anh rồi kéo mạnh.
Anh buộc phải cúi người.
Hơi thở nóng hổi lướt qua gò má tôi.
“Gia Tuế…”
Hơi thở của anh đã rối loạn đến mức không ra dáng.
Tôi hài lòng mỉm cười, nhón chân lên.
Kề sát bên tai nóng bỏng của anh, chậm rãi hỏi từng chữ:
“Vậy rốt cuộc anh có thích…”
“…cô gái tên Tuế Tuế đó không?”
Chaporia
Bình Luận (0)