15
Nói xong.
Tôi buông tay.
Lùi về sau nửa bước, khoanh tay đứng nhìn.
Lúc này Tống Văn Nghiễn mới bừng tỉnh.
Anh chớp chớp mắt, không dám tin mà hỏi:
“Gia Tuế… bé cưng… em biết rồi sao?”
“Hừ!”
Tôi bĩu môi, bất mãn nói:
“Giấu em vui lắm sao?”
Nghe tôi nói vậy, anh lập tức hoảng hốt.
“Xin lỗi bé cưng, anh không cố ý giấu em. Anh chỉ sợ sau khi em biết sự thật… em sẽ không cần anh nữa…”
“Thật ra anh chẳng hề cổ hủ chút nào!”
Biểu cảm của anh bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc.
Tôi thầm cười.
Đúng là chẳng cổ hủ chút nào.
Còn rất biết chơi nữa.
Dù sao đến cả video như thế cũng dám quay cho tôi xem.
“Hơn nữa, anh cũng không già như Tống Niệm Kiều nói đâu. Năm nay anh mới hai mươi chín tuổi! Ngày nào anh cũng tập thể dục một tiếng, còn định kỳ chăm sóc cơ thể nữa. Anh vẫn còn trẻ lắm, bé cưng.”
Tôi đưa tay vào trong áo sơ mi anh, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt.
Quả thật rất không tệ.
“Quan trọng nhất là…”
Anh hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nhìn tôi.
“Anh yêu em, Thẩm Gia Tuế. Trước mặt em, anh có thể buông bỏ mọi lớp ngụy trang và mọi chiếc mặt nạ, cam tâm tình nguyện chìm đắm vì em.”
“Vậy nên, bé cưng…”
Anh cắn nhẹ môi, đôi mắt cũng đỏ hoe ngấn nước.
“Em… vẫn sẽ đá anh chứ?”
Nhìn thấy anh sắp khóc.
Tôi quả nhiên vẫn không tránh khỏi đau lòng.
Tôi ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu cho anh lại gần.
Sau đó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má anh.
“Tống Văn Nghiễn.”
Tôi tựa cằm lên vai anh, khẽ nói:
“Anh thật sự quá xem thường em…”
“…cũng quá xem thường tình yêu em dành cho anh.”
16
Sau khi mọi chuyện sáng tỏ.
Tống Văn Nghiễn từ một vị tổng tài lạnh lùng cấm dục biến thành một chú cún vui vẻ.
Anh cũng thú nhận.
Thật ra ở Hải Thị chẳng hề có khách hàng nào cần gặp.
Anh chỉ muốn tìm một cái cớ để đưa tôi đi ngắm biển.
Bởi vì trước đây tôi từng nói với anh.
Tôi vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy biển.
Chưa từng đón làn gió biển ấm áp ẩm ướt.
Chưa từng lắng nghe tiếng sóng vỗ vào bờ cát.
Thế là.
Trong một buổi chiều ngập tràn nắng vàng.
Chúng tôi nắm tay nhau đi đến bờ biển.
Cùng xây lâu đài cát.
Cùng đùa với sóng.
Cùng ngắm hoàng hôn.
Giữa thế giới rộng lớn nhuộm màu vàng óng.
Chúng tôi ôm nhau.
Chúng tôi trao nhau nụ hôn.
Hóa ra biển cũng giống như đôi mắt của người mình yêu.
Có thể chứa đựng cả bầu trời.
Cũng có thể chứa đựng mọi thiên vị và dịu dàng.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)