Bạn Trai Qua Mạng Là Lao Động Mùa Gặt
Nhà tôi sắp đến mùa bắp chín rồi.
Tôi quen qua mạng một cậu sinh viên đại học để làm “lao động miễn phí”.
Thương Quyết vừa ham muốn mạnh vừa cực kỳ tháo vát, ngày nào cũng bám theo sau gửi ảnh tập gym cho tôi.
Đến ngày gặp mặt ngoài đời.
Cậu ấy ngồi xe ba bánh chạy tới đầu làng, anh trai tôi đi đón người.
Kết quả chờ đến tận trời tối, cả hai vẫn chưa về.
Đang lúc nghi hoặc, tôi lướt trúng video cùng thành phố của một vị thái tử gia Bắc Kinh.
【Tôi không sống nổi nữa rồi, bẻ xong ba mẫu bắp mới phát hiện đối tượng yêu qua mạng nói chuyện với mình suốt một tháng là con trai!】
Cửa đột nhiên bật mở, anh trai tôi với gương mặt bầm tím đi vào.
Tôi: ……?
01
Nhà tôi sắp đến mùa bắp chín rồi.
Bố tôi đã gợi ý chuyện này trước cả tháng.
【Con gái à, thật sự không được thì ở đại học tìm đại một cậu bạn trai đi? Thu yêu đương một chút, hè năm sau chia tay cũng được.】
Lúc ấy tôi đang đầu tắt mặt tối vật lộn tự do với mùa thi cuối kỳ.
Đọc xong tin nhắn của bố.
Tôi trực tiếp tối sầm hai mắt, ngã xuống hưởng phúc luôn.
Là tôi không muốn tìm sao?
Sinh viên y khoa năm nào đến kỳ cuối cũng giống như đánh lại một trận thi đại học.
Lấy đâu ra thời gian để yêu đương ngọt ngào.
Tôi cũng không để chuyện này trong lòng.
Sau mỗi ngày quay cuồng như chong chóng, cách xả stress của tôi là đánh một trận Vương Giả thật đã.
Tin tốt: tôi nhặt được một bạn chơi game cực thích chơi Dao.
Tuy tôi chẳng nhớ cậu ấy thêm bạn tôi bằng cách nào.
Nhưng được cái lúc chơi game rất nghe lời.
Không bao giờ thả mặc tôi tự sinh tự diệt.
Thế là bạn chơi game này đã trở thành niềm an ủi duy nhất của tôi trong cái tháng cuối kỳ địa ngục ấy.
Thi xong môn cuối cùng.
Tôi nhắn cho “cô ấy”:
【Sau này chắc tôi sẽ không online thường xuyên nữa đâu, cậu tìm bạn chơi game khác đi.】
“Cô ấy” cuống lên:
【Vậy thêm bạn được không? Lúc nào cậu muốn chơi tôi cũng có thể.】
Tôi nheo mắt.
Hửm…
Sao cách ngắt câu nửa sau nghe kỳ kỳ thế nhỉ.
Nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều, lấy một tài khoản phụ rồi thêm cậu ấy.
Hai chúng tôi cách vài hôm lại trò chuyện một lần.
Cho đến một hôm, cậu ấy đột nhiên hỏi tôi:
“Cậu thích kiểu con trai như thế nào?”
Ban đầu tôi còn tưởng là mấy cô gái nhỏ tám chuyện với nhau.
Thế nên tôi nửa đùa nửa thật nói:
“Chắc là kiểu đẹp trai cực kỳ quyến rũ, vóc dáng cũng nóng bỏng, nhưng ánh mắt lại vừa vô tội vừa trong veo ấy. Tốt nhất là cơ ngực to hơn một chút, mông nảy hơn một chút, kiểu người thật thà ngoan ngoãn.”
Bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó đột nhiên gửi tới một bức ảnh chụp từ góc trên cao.
Ánh sáng tối mờ, bố cục rác tới mức không chịu nổi.
Nhìn là biết tiện tay chụp đại.
Nhưng phần thân trên để trần thì trắng đến phản quang.
Cơ bắp săn chắc đàn hồi, gân xanh thấp thoáng hiện lên.
Thứ cần có thì chẳng thiếu thứ nào.
Thậm chí trên cẳng tay còn có một nốt ruồi son cực kỳ rõ.
Khiến tổng thể càng thêm… gợi dục chết người!
Tôi bấm mở ra phóng to đi phóng to lại.
Cuối cùng xác nhận được một chuyện.
Người bên kia không phải con gái.
Mà là một anh chàng cơ bắp ngoài lạnh trong nóng!
Lúc tôi đang nóng bừng cả mặt.
Bên kia lại gửi thêm một đoạn thoại.
Tôi cẩn thận bấm mở.
Giọng thiếu niên trong trẻo của con trai vang lên.
“Cậu thấy tôi được không?”
Mặt tôi đỏ bùng lên, tim cũng bắt đầu đập loạn.
Một sinh viên y khoa thật thà như tôi nào đã từng gặp kiểu “Bồ Tát ban phúc” thế này.
Nhưng nghĩ kỹ một chút.
Tôi nghiêm túc hỏi:
【Cậu làm được không?】
Bên kia trả lời ngay tức thì:
【?】
Tôi nhìn dòng “đối phương đang nhập…” hiện mãi không biến mất, mày khẽ nhíu lại.
Người ta đều nói trai cơ bắp chỉ là đồ trưng bày, là nuôi bằng bột protein.
Chẳng lẽ cậu ấy cũng thế sao??
Đang do dự, tôi gửi thêm:
【Nếu cậu không được thì thôi vậy.】
Dù sao việc đồng áng với đống máy móc tạ tay trong phòng gym cũng khác nhau khá xa.
Kết quả đối phương lại một lần nữa trả lời ngay lập tức.
【Tôi được!】
【Cơ trung tâm tôi tập cũng ổn, sức eo cậu cứ yên tâm.】
02
Thế là tôi và Thương Quyết bắt đầu yêu qua mạng.
Có lẽ là hai câu hỏi hôm đó đã làm tổn thương cậu ấy.
Nên ngày nào Thương Quyết cũng chủ động gửi cho tôi đủ loại ảnh cơ bắp.
Dùng cách này để chứng minh cậu ấy rất được, cũng rất làm được.
Người đàn ông trong ảnh vai rộng eo hẹp, cơ bắp săn chắc, đường nét sâu rõ.
Dù không lộ mặt.
Nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra cậu ấy là một chàng trai tự giác mà chăm chỉ.
Lúc rảnh, tôi cũng sẽ dẫn cậu ấy đánh Vương Giả.
Cậu ấy chơi Dao cưỡi trên đầu tôi.
Lúc tôi điên cuồng chém giết giành mạng, cậu ấy liền mở miệng một tiếng lại một tiếng “bé ơi”, khen tôi giỏi quá.
Chết trận thì tự trách mình không bảo vệ được tôi.
Bị cậu ấy dỗ đến choáng váng như vậy.
Thậm chí tôi còn sinh ra một cảm giác tội lỗi.
Sao tôi có thể vì muốn kéo cậu ấy tới bẻ bắp mà vừa dỗ vừa lừa như thế chứ.
Cảm giác ngọt ngào của yêu đương và cảm giác áy náy cứ qua lại giằng xé tôi.
Tôi quyết định ngả bài với Thương Quyết.
【Thật ra tôi yêu qua mạng với cậu là có mục đích khác.】
Thương Quyết: 【Tôi biết mà, cậu thèm thân thể tôi.】
Tôi: 【?】
Thương Quyết tự mình nói tiếp:
【Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận rồi, tôi đợi ngày này lâu lắm rồi.】
Tôi cố gắng nắn lại cho thẳng:
【Không phải, tôi chỉ nhắm vào việc cậu có sức thôi.】
Hình như Thương Quyết còn hưng phấn hơn.
【Ừm ừm!】
Tôi hít sâu một hơi, quyết định cố thêm lần nữa.
【Cậu nghe tôi nói, cái tôi bảo sức lớn là kiểu có thể bẻ bắp, vác bao, làm việc đồng áng ở nông thôn ấy, không liên quan gì đến trên giường cả.】
Bên kia “đang nhập” nhấp nháy rất lâu.
Sau đó gửi tới một đoạn thoại.
Tôi do dự một chút rồi bấm mở.
Giọng cậu ấy đè rất thấp, mang theo chút ngượng ngùng.
“Chủ đề nông thôn mà, tôi hiểu, ruộng bắp, bao tải, sân nhỏ nhà nông… ai da ngại quá.”
Tôi: ???
Ngay sau đó, Thương Quyết lại gửi thêm một bức ảnh.
Ánh sáng chiếu từ phía sau lưng cậu ấy tới, bóng đổ trên cơ bụng hiện rõ từng rãnh sâu.
Cạp quần lỏng lẻo treo bên hông.
Dụ dỗ xác thịt!
Đây đúng là dụ dỗ xác thịt trắng trợn!
Sao có thể dùng loại thủ đoạn này để quyến rũ một người phụ nữ thật thà như tôi chứ!
Tôi vừa khô cổ vừa gõ chữ:
【Thương Quyết, điều tôi nói là việc đồng áng chân chính, theo đúng nghĩa đen, không pha chút nước nào cả, chỉ đơn thuần là bẻ bắp, đào lạc, phơi thóc.】
Gửi xong tôi mới thấy mình giống hệt một cái bánh bao đậu nhỏ.
Bên kia im lặng rất lâu.
Ngay lúc tôi đang định bóc tách ra rồi nghiền nhỏ giải thích thêm lần nữa.
Thương Quyết đột nhiên hỏi:
Chaporia
Bình Luận (0)