【Nếu tôi tới nhà cậu, cậu bảo tôi làm gì tôi cũng làm, thế làm xong rồi thì sao?】

Làm xong rồi?

Tôi nhớ lại mấy người làm thuê thời vụ trước đây nhà tôi từng mời.

Rồi nghiêm túc trả lời cậu ấy:

【Làm xong rồi… tôi bao cơm.】

Thương Quyết không chịu buông:

【Bao cơm xong thì sao?】

Tôi: 【…… Tôi tiễn cậu ra đầu làng bắt xe?】

Thương Quyết lại truy hỏi:

【Rồi sao nữa? Không có rồi sao nữa à?】

Mơ hồ.

Tôi cứ thấy lời cậu ấy như có ý gì khác.

Nhưng tôi thật sự nghĩ không ra.

Chẳng lẽ lại nói phát tiền công cho cậu ấy chắc!

Đang lúc khổ não.

Thương Quyết đột nhiên gửi tới một đoạn thoại.

Giọng thấp mà khàn.

“Hôn hôn nhé, sau đó cậu có thể hôn tôi được không?”

Tôi: ……

Hả?

Lần đầu gặp mặt đã hôn hôn rồi á!

03

Nói rõ ra rồi, cảm giác tội lỗi của tôi cuối cùng cũng không còn nặng như trước nữa.

Ngược lại.

Tôi thậm chí còn bắt đầu mong chờ ngày thu hoạch mùa thu.

Thương Quyết sẽ tới làng tôi vào thứ Tư tuần sau.

Về việc cậu ấy đến, tôi không dám nói với bố mẹ đó là bạn trai.

Chỉ bảo là một người bạn chơi khá thân tới giúp.

Bố mẹ tôi cũng không phản ứng gì lớn.

Chỉ nói đến lúc đó phải thịt thêm một con gà hầm thịt cho người ta ăn.

Ngược lại, anh trai tôi nhìn tôi với vẻ đầy ẩn ý.

“Bạn à?”

Tôi chột dạ gật đầu:

“Vâng mà vâng mà.”

Anh trai tôi hừ lạnh một tiếng.

“Tốt nhất là thế.”

Tôi cười gượng, dời tầm mắt đi.

Khó khăn lắm mới đợi được đến thứ Tư.

Thương Quyết dậy từ sáng sớm.

Xác nhận lại đường đi với tôi:

【Bé ơi tôi sẽ đi máy bay trước rồi chuyển tàu hỏa rồi ngồi xe khách, cuối cùng lại ngồi xe ba bánh, đúng không?】

Tôi: 【…… Đúng.】

Hình như Thương Quyết hoàn toàn không phát hiện ra sự xấu hổ của tôi.

Ngược lại còn gửi tới một sticker chó con lăn lộn.

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn chẳng nói gì.

Rồi đặt điện thoại xuống đi phụ việc.

Giữa trưa ăn cơm xong, Thương Quyết nói với tôi cậu ấy đã tới tỉnh lỵ.

Tôi còn chưa kịp trả lời.

Bạn cùng phòng đột nhiên gửi liên tiếp mấy tin nhắn.

【Gấp gấp gấp! Chu Tiểu Hòa, mau vào hóng drama!】

Tôi vội vàng bấm vào.

Đập vào mắt là một dòng tiêu đề lớn.

#Thái tử gia Bắc Kinh đêm khuya gặp gỡ tiểu thư nhà họ Đổng, nghi yêu nhau đã mấy tháng#

Tôi lập tức mất hứng, nhìn còn chẳng muốn bấm vào.

Thế giới của người có tiền không liên quan tới tôi.

Nhưng bạn cùng phòng không chịu buông.

【Cậu nhất định phải hóng vụ này, vì thái tử gia là người trường mình đấy!】

Tôi nhướn mày.

Lập tức thấy hứng thú.

Bấm vào xem.

Đập vào mắt là một bức ảnh chụp lén mờ nhoè như ảnh thời nhà Thanh.

“……”

Tôi xem hết toàn bộ nội dung.

Bên trong chẳng có lấy một chút thông tin hữu dụng nào.

Chỉ biết một nam một nữ hình như đang yêu nhau.

Có lẽ vì không nhận được phản ứng khoa trương mà bạn cùng phòng sốt ruột hẳn lên:

【Cậu không thấy sốc à? Thái tử gia lại ở ngay bên cạnh tôi.】

Tôi: 【Tôi thật sự không nhận ra người đàn ông này là ai.】

Bạn cùng phòng kinh ngạc:

【Thương Quyết đó! Nam thần Thương Quyết khoa Kinh tế quản lý đó!!】

Tôi: ……?

Ai?

Thương Quyết?

Là Thương Quyết, bạn trai qua mạng mà tôi quen sao?

Bạn cùng phòng: 【Chính là người trước đây lỡ dùng bóng rổ đập gãy biển số xe điện của cậu, rồi thêm bạn để đền ấy!】

Cô ấy không nhắc thì thôi.

Nhắc cái tôi lập tức nhớ ra.

Mấy tháng trước, tôi học đến mức hoa mắt chóng mặt bước ra từ thư viện.

Trên đường chạy xe điện về ký túc xá, đột nhiên bị một quả bóng rổ đập trúng.

Người thì không sao.

Biển số xe thì bay mất.

Hôm đó tôi không đeo kính, đầu óc lại lâng lâng, chỉ muốn mau mau rời đi.

Mơ mơ hồ hồ để cậu ta quét mã.

Sáng hôm sau ngủ dậy tôi thấy cũng chẳng phải chuyện lớn gì, nên không đồng ý lời mời kết bạn.

Không ngờ người đó lại là Thương Quyết?

Trong đầu tôi là hình ảnh một Thương Quyết ngày nào cũng “bé ơi” ngắn “bé ơi” dài.

Không thể trùng hợp đến mức ấy chứ?

Tôi run run gõ chữ:

【Cậu có ảnh của Thương Quyết không?】

Bạn cùng phòng không biết moi từ đâu ra một tấm ảnh Thương Quyết đang chơi bóng rổ.

Trong ảnh.

Người đàn ông vai rộng eo hẹp, toàn thân cơ bắp căng chặt đầy sức mạnh.

Tóc mái rủ trước mày mắt, đường nét sắc lạnh, cực kỳ có tính công kích.

Vì da trắng, nốt ruồi đỏ trên cẳng tay lại càng rõ.

Lập tức chồng khít với bức ảnh cậu ấy từng gửi riêng cho tôi.

Đầu óc tôi ong một tiếng.

Sao Thương Quyết lại có thể là thái tử gia Bắc Kinh được chứ.

Bạn cùng phòng vẫn đang cực kỳ hưng phấn.

Kích động nói:

【Hơn nữa tôi còn nghe nói cô Đổng này là vị hôn thê của Thương Quyết đó, bọn mình cũng được cosplay thành cư dân mạng hóng drama trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo rồi ha ha ha…】

Vị hôn thê…

Tim tôi chẳng rõ vì sao bỗng nặng xuống.

Đang thất thần, Thương Quyết lại hiện tin nhắn lên.

【Bé ơi còn năm tiếng nữa là tôi tới chỗ cậu rồi!】

04

Tôi cũng không biết mình đã đi ra bẻ bắp bằng cách nào.

Cả người cứ mơ mơ màng màng.

Thương Quyết cậu ấy… sao lại có khoảng cách gia đình với tôi lớn đến thế.

Hơn nữa.

Cái tin đồn nhảm mà bạn cùng phòng gửi tới.

Cô gái đứng bên cạnh Thương Quyết quả thật từ trên xuống dưới đều xứng với cậu ấy hơn.

So ra.

Giữa hai chúng tôi lại càng giống một trò chơi.

“Ngẩn người gì thế, nóng thì về trong nhà ngồi đi.”

Anh trai tôi mặt không cảm xúc bẻ một trái bắp xuống, liếc tôi một cái.

Tôi chỉ cúi đầu, không nói tiếng nào, tiếp tục làm việc.

Bây giờ Thương Quyết cũng sắp tới rồi.

Tôi cũng không thể để cậu ấy quay đầu trở về ngay được.

Chẳng phải như vậy nghĩa là một lát nữa tôi nhất định phải đối mặt trực diện với Thương Quyết sao.

Theo bản năng, tôi có hơi muốn trốn tránh.

Nhưng buồn thay lại phát hiện mình không thể trốn nổi.

Tôi thở dài nặng nề.

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh trai tôi nhìn tôi như nhìn thấy ma.

“Bạn học Chu Tiểu Hòa, em nhất định đang giấu anh chuyện gì đó.”

Tôi bị sặc nước bọt, ho mạnh hai tiếng.

Anh trai tôi cau mày đưa nước cho tôi.

“Nếu là đờm thì nhổ ra, nếu là xe máy thì lái ra, đừng hòng lừa cho qua.”

Rõ ràng là giọng điệu cay nghiệt.

Nhưng ý quan tâm trong lời nói lại rất rõ ràng.

Sống mũi tôi chợt cay, nhất thời không nhịn được nước mắt.

Anh trai tôi hoảng hẳn, kéo tôi về nhà luôn.

Về đến nhà, tôi hoàn toàn không gắng nổi nữa.

Vừa sụt sịt vừa kể hết đầu đuôi ngọn ngành cho anh trai nghe.

Nghe xong anh cũng im lặng.

Nhưng không trách tôi gì cả.

Chỉ bình tĩnh nói một câu:

“Được rồi, lát nữa anh đi đón cậu ta, em bình tĩnh lại trước đã.”

Trùng hợp là đúng lúc ấy, Thương Quyết cũng vừa gửi tin tới.

【Bé ơi tôi lên xe ba bánh rồi. thỏ con kích động.jpg】

05

Tôi vừa làm việc vừa đợi hai người.

Nhưng chờ đến tận tối, cả hai vẫn chưa về.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...