Không cần chọn ngày nữa, tôi nói hết với Thương Quyết.

Tôi cố gắng dùng lời lẽ ngắn gọn kể lại toàn bộ hiểu lầm lớn này.

Thương Quyết nghe mà ngơ ngác.

“Vậy là tôi không thêm nhầm người, mà người kia là anh trai cậu?”

Tôi bình tĩnh gật đầu.

Thương Quyết im lặng vài phút.

Dường như đã tiêu hoá xong mọi chuyện.

Cậu ấy khó khăn hỏi:

“Vậy tại sao cậu không muốn gặp tôi…”

Tôi dừng lại.

“Lúc đó chủ yếu là hiểu lầm cậu có bạn gái, nghĩ chi bằng thuận theo luôn, làm bạn bình thường cũng được.”

Nghe đến mấy chữ cuối.

Hơi thở Thương Quyết đã có chút không ổn.

Cậu ấy cẩn thận tiến lên một bước.

Thăm dò nắm lấy tay tôi.

Tôi không né.

Thương Quyết khẽ thở phào.

Giây tiếp theo.

Tôi nghe cậu ấy nói rất nghiêm túc:

“Chu Hòa, ràng buộc giữa người với người thường đã hình thành từ cái nhìn đầu tiên, tôi không muốn chỉ là bạn bình thường với cậu, cũng không muốn tất cả chỉ là trùng hợp, tôi thật sự rất rất thích cậu.”

Tôi lặng lẽ nghe.

Sự căng thẳng trên mặt Thương Quyết gần như viết rõ ra.

Thấy tôi không nói.

Tay cậu ấy siết chặt hơn.

“Cậu… cậu đã nhìn hết thân thể tôi rồi, không thể như vậy chứ?”

Tôi: ……

Tôi định giải thích.

Hoặc nói đúng hơn là biện hộ.

Nhưng Thương Quyết nói rất nhanh:

“Nhưng lúc nãy cậu còn nói là cậu ngầm cho phép tôi lại gần, chẳng lẽ cậu chỉ thương hại tôi?”

Tôi nghi ngờ Thương Quyết có lén học “ba câu khiến phụ nữ cảm thấy áy náy”.

Tôi trừng cậu ấy một cái.

“Đùa à? Tôi việc gì phải thương hại người có tiền?”

Thương Quyết đầu tiên là ngẩn ra, sau đó bật cười.

Cậu ấy cố ý tiến lại gần.

Tôi nhìn rõ hơn hình ảnh mình trong mắt cậu ấy.

Giọng cậu ấy hạ thấp:

“Cậu không thương hại tôi, vậy là đơn thuần thích tôi, đúng không?”

Câu này đánh thẳng.

Đầu óc tôi trống rỗng.

… Người này sao leo thang nhanh vậy.

Tôi ngửa mặt thở dài.

Đúng là.

Não yêu đương sinh ra ở nhà giàu.

“Được rồi.”

Mắt Thương Quyết sáng lên, biết rồi còn hỏi:

“Được rồi cái gì?”

Tôi có chút xấu hổ, dời ánh mắt.

“Cậu biết rồi.”

Thương Quyết không buông, kéo tôi về phía xe.

“Tôi không biết, cậu nói đi, tôi muốn nghe cậu nói.”

Tôi hỏi ngược lại:

“Còn cậu thì sao, không phải đã đi rồi à? Sao lại quay lại?”

Thương Quyết cười.

Không hề che giấu sự được đằng chân lân đằng đầu.

“Vì sau đó mới nhận ra cậu hình như có chút thích tôi, nên quay lại mượn cớ sinh nhật để xin một cái ôm.”

“……”

Người này tâm cơ thật!!

Nửa phút sau.

Tôi lại ngồi vào xe.

Có chút bất lực nói:

“Tôi đồng ý, được chưa?”

Thương Quyết hoàn toàn yên tâm.

Nhưng vẫn nắm tay tôi không buông.

Cúi mắt nói:

“Vậy có thể bù cái còn nợ không?”

Tôi: ?

“Nợ cái gì?”

Thương Quyết cuống lên:

“Hôn đó!”

À đúng.

Hình như lúc đó đã hẹn như vậy.

Cậu ấy bẻ bắp xong, cho một nụ hôn.

Nhưng cuối cùng cậu ấy chắc là mang theo vết bầm mà đi.

Tôi nhắm mắt, tim đập không ngừng.

Dứt khoát nhắm tịt mắt, nghiêng người hôn tới.

Kết quả đập vào cằm cậu ấy.

Đau đến mức nước mắt tôi trào ra.

Thương Quyết nhẹ nhàng xoa giúp tôi, dường như khẽ cười một tiếng.

Giây tiếp theo.

Trước mắt tôi tối lại.

Trên môi phủ xuống một hơi nóng bỏng.

Giọng Thương Quyết không rõ chữ:

“… thích quá.”

Cho đến khi giành lại được hô hấp.

Tôi điều chỉnh lại, nhìn Thương Quyết vẫn còn chưa thoả mãn mà cười.

Rồi vỗ nhẹ vai cậu ấy.

“Chào mừng nhận việc, bạn trai.”

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...