Cứ lải nhải.

“Chu Hòa? Cậu giận rồi à?”

“Ừm… thật ra lúc đó tôi cũng hơi ngơ, không ngờ bên kia là con trai.”

“Xin lỗi, nếu cậu để ý thì cậu muốn thế nào cũng được.”

“Bây giờ tôi đã chặn xoá người đó rồi, sau này tuyệt đối không liên lạc nữa.”

“Hơn nữa hôm đó biết là con trai xong, bọn tôi còn đánh nhau một trận, cậu yên tâm, sau này gặp một lần tôi đánh một lần.”

Tôi: ……

Tôi thật sự không chịu nổi nữa.

“Cậu có thể tập trung lái xe không?”

Thương Quyết lập tức im bặt, mím môi gật đầu.

Tôi nhặt lại mạch suy nghĩ bị cắt ngang.

Hồi đó tôi dùng tài khoản của anh trai để chơi game.

Anh ấy là V10, mỗi lần đánh xong đều có người thêm bạn.

Thương Quyết có lẽ là thêm lúc đó.

Nên tôi cũng không để ý tài khoản game của cậu ấy.

Vậy tại sao cậu ấy lại có thể chính xác mời tôi chơi game?

Tại sao lại chủ động xin phương thức liên lạc?

Vì sao sau khi thêm lại chưa từng yêu cầu gọi thoại, video hay gửi ảnh?

Trừ khi…

Ngay từ đầu cậu ấy đã biết người chơi tài khoản đó là tôi?

Tôi chậm rãi quay đầu nhìn Thương Quyết đang chăm chú lái xe.

Trong đầu nảy ra một suy đoán táo bạo.

Không phải là… Thương Quyết đã thích tôi từ rất lâu rồi chứ??

16

Khi đã có kết quả, việc phân tích quá trình trở nên dễ dàng.

Những điểm nghi vấn trước đây bị tôi bỏ qua dường như đều có lời giải.

Thương Quyết chắc chắn là nghe ai đó nói ID game của tôi, rồi lần theo đó mà thêm tôi.

Mới dẫn đến hàng loạt hiểu lầm phía sau.

Tôi bừng tỉnh.

Ánh mắt nhìn Thương Quyết cũng thêm vài phần dò xét.

Đúng lúc đèn đỏ bật lên.

Xe dừng lại ổn định.

Thương Quyết quay đầu nhìn tôi, giọng cẩn thận:

“Chu Hòa, cậu có phải đang giận không?”

“Nếu cậu không vui nhất định phải nói với tôi, đừng lặng lẽ kết án tôi được không?”

“Cũng đừng ghét tôi, được không?”

Tôi có chút cạn lời.

Thở dài nói:

“Nếu thật sự ghét cậu, tôi đã không mặc kệ cho cậu lại gần.”

Ba chữ “tuỳ cậu” nghe thì như không để tâm.

Nhưng nghĩ kỹ.

Chẳng phải là tôi đang ngầm chấp nhận sự tiếp cận và theo đuổi của Thương Quyết sao.

Mà trong khoảng thời gian này.

Cậu ấy bước vào cuộc sống của tôi.

Đồng thời, tôi cũng đang quan sát cậu ấy.

Yêu đương vốn là quá trình lựa chọn hai chiều.

Tôi không dừng lại giữa chừng.

Đã là đang dần chấp nhận cậu ấy.

Đáng tiếc Thương Quyết không nghĩ ra.

Vẫn ngốc nghếch dừng ở giai đoạn “làm bạn tốt trước”.

Nghe tôi nói xong.

Niềm vui trên mặt cậu ấy rõ ràng thấy được.

Niềm vui đó kéo dài đến lúc xuống xe.

Tôi vẫy tay:

“Về đi, sinh nhật mà, mọi người còn đang đợi cậu.”

Thương Quyết gật đầu.

Nhưng vẫn không nổ máy.

Ánh đèn đường phản chiếu trong mắt cậu ấy, trở thành nền sáng.

Ở chính giữa là bóng tôi.

Cậu ấy khẽ cong môi.

Khiến lòng người ngứa ngáy.

Tôi không chịu nổi, đành nói:

“Vậy tôi vào trường đây, cậu lái xe cẩn thận.”

Thương Quyết gật đầu.

Tôi quay người, bỏ qua ánh mắt phía sau.

Mới đi được vài bước.

Điện thoại rung liên tục.

【Gấp gấp gấp】

【Tài liệu và ghi chép cậu lần trước có bản sao không? xin xinnn】

Thấy bạn cùng phòng gấp, tôi dừng lại mở drive.

Nhanh chóng gửi tài liệu cho cô ấy, khóe mắt lại thấy ảnh Thương Quyết đã lưu trước đó.

Vẫn tràn đầy lực hấp dẫn.

Tôi nhìn thêm hai cái.

Đang định thoát ra, phía sau đột nhiên có một bàn tay thò tới.

Tôi trơ mắt nhìn ngón tay kia phóng to ảnh.

Cùng lúc đó.

Giọng Thương Quyết vang lên:

“Tại sao cậu lại có ảnh của tôi?”

Cậu ấy dừng lại, khó tin:

“Còn lưu dự phòng?”

“……”

17

Đã đến nước này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...