Cuối tuần là sinh nhật Thương Quyết, cậu ấy mời tôi tham gia tiệc sinh nhật.

Xét việc khoảng thời gian này cậu ấy đã tặng tôi không ít quà.

Dù vì lý do gì, tôi cũng nên tặng lại thứ gì đó.

Tôi chọn rất kỹ một món tinh dầu thơm trong khả năng chi trả của mình.

Gói lại cẩn thận rồi mang quà tới địa điểm tổ chức.

Vốn dĩ Thương Quyết định tới đón tôi.

Nhưng tôi từ chối.

Để nhân vật chính ngày sinh nhật còn phải chạy tới chạy lui thì không hợp lắm.

Đường hơi tắc.

Khi tôi tới nơi, trời đã tối.

Đứng trước cửa phòng.

Bên trong truyền ra tiếng nói.

“Cậu thật sự thích cô gái đó à?”

“Đùa à, nghiêm túc đấy?”

“Loại người đó từng thấy được cái gì, quen nhau mệt lắm.”

Tôi không biểu cảm gì, đứng nghe.

Nhưng rất nhanh, giọng Thương Quyết vang lên.

“Là tôi nói chưa đủ rõ, hay là mấy người tự cho rằng có thể thay tôi quyết định?”

“Trải đời? Thế nào gọi là từng trải? Nhất định phải thấy đèn đỏ rượu xanh, biết vài nhãn hiệu, ăn vài bữa đắt cắt cổ mới gọi là từng trải sao? Vậy các cậu quá kiêu ngạo rồi.”

Tôi âm thầm siết chặt tay.

Giọng Thương Quyết càng lạnh hơn:

“Trải đời là mọi mặt của thế giới, các cậu chỉ biết nhìn lên, lại chưa từng nhìn xuống, các cậu lấy tư cách gì để đánh giá thế giới trong mắt người khác?”

Trong phòng im lặng vài giây.

Thương Quyết nói tiếp:

“Các cậu tự cút hay để tôi mời cút.”

Cửa mở quá nhanh.

Đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng.

Thương Quyết liếc một cái đã thấy tôi đứng ở cửa, biểu cảm trống rỗng trong thoáng chốc.

14

Bên trong khá đông người.

Tôi cũng không có sở thích bị vây quanh như khỉ.

Thế nên định lùi ra hành lang tránh một chút.

Nhưng Thương Quyết hình như tưởng tôi muốn rời đi.

Vội đến mức tự vấp chân mình, loạng choạng chạy theo.

Còn không quên đóng cửa lại, chặn tầm nhìn hóng chuyện.

“Chu Hòa, tôi…”

Tôi nhét quà vào tay cậu ấy.

“Đây, sinh nhật vui vẻ.”

Mắt Thương Quyết sáng lên, nhưng rất nhanh lại tối xuống.

Cậu ấy hình như muốn giải thích chuyện vừa rồi.

Nhưng tôi xua tay.

“Không sao, tôi không có cảm giác gì, tôi chỉ tới đưa quà thôi, cơm thì không ăn đâu.”

Chỗ này cách trường khá xa.

Không về nhanh chắc chắn sẽ quá giờ giới nghiêm.

Môi Thương Quyết khẽ động, cuối cùng mím lại.

Dò hỏi:

“Vậy… tôi đưa cậu về nhé?”

Tôi đang định từ chối.

Thương Quyết lập tức bổ sung:

“Không cần để ý bọn họ.”

Được rồi.

15

Trên đường về trường không tắc xe.

Thương Quyết ngồi ghế lái, trông như muốn nói lại thôi.

Tôi đoán cậu ấy vẫn muốn giải thích chuyện vừa rồi tôi vô tình nghe được.

Nhưng thật ra tôi không quá để ý người khác nói gì.

Nên chuyển đề tài:

“Trước đây cậu từng yêu chưa?”

Đúng như tôi đoán.

Thương Quyết lập tức khựng một giây.

Buột miệng:

“Chưa.”

Sau đó phản ứng lại, lập tức sửa lời:

“À không, nói nghiêm túc thì… có một lần.”

Tôi nhíu mày.

Cái gì gọi là “nghiêm túc”.

Chuyện này còn chia nghiêm túc với không nghiêm túc à?

Thương Quyết giải thích:

“Tôi… trước đây từng yêu qua mạng một lần, nhưng…”

Cậu ấy dừng lại, có vẻ khó nói.

Hít sâu một hơi, vẫn nói ra:

“Nhưng bị lừa, là gay…”

“……”

Nhớ ra rồi.

Cậu ấy nói đến anh trai tôi.

Sau khi hiểu ra, tôi có chút kinh ngạc.

Một người như Thương Quyết, từng sợi tóc cũng có bạn gái.

Vậy mà lại là lần đầu yêu?

Còn là yêu qua mạng với tôi??

Đầu óc bị chấn động mạnh.

Tôi đành mở cửa sổ cho thoáng.

Quay lưng lại với cậu ấy.

Trong đầu rối tung.

Tôi vừa sắp xếp suy nghĩ vừa ổn định cảm xúc.

Nhưng Thương Quyết không chịu buông.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...