Cậu ấy vẫn luôn tin chắc rằng mình yêu qua mạng với anh trai tôi.
Vậy nên cậu ấy không có lý do gì để tạo “tình cờ gặp” với tôi.
Nghĩ tới nghĩ lui.
Tôi chỉ có thể dùng “trùng hợp” để giải thích.
Dù sao trong trường, vô tình gặp nhau cũng là chuyện có thể xảy ra.
Ý nghĩ này dần chiếm ưu thế.
Thế là trong một tuần tiếp theo, chỉ cần nhìn thấy Thương Quyết từ xa, tôi sẽ chọn đi đường khác.
Không dây vào thì tránh còn không được sao?
Nhưng ngoài dự đoán của tôi.
Hình như Thương Quyết phát hiện ra tôi đang cố ý né tránh.
Sau đó cậu ấy lại đi thẳng về phía tôi.
Tôi nhìn người đàn ông cao hơn mình cả một cái đầu, nhất thời có chút căng thẳng.
“Xin chào… có việc gì không?”
Tôi cố gắng làm giọng chậm lại.
Dù sao ngoài đời tôi và Thương Quyết vẫn chỉ là người xa lạ.
Thương Quyết mỉm cười với tôi.
Giọng hạ rất nhẹ:
“Bạn học, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?”
Tôi im lặng vài giây.
Lùi lại một bước, lạnh nhạt nói:
“Xin lỗi, không tiện.”
Nói xong, tôi định quay người rời đi.
Nhưng nghĩ một chút, tôi lại quay lại.
Ngẩng đầu nhìn gương mặt đẹp trai nhưng trống rỗng của Thương Quyết.
“Có thể đừng luôn cố ý tạo ‘tình cờ gặp’ trong trường không?”
“Rất phiền.”
Tôi khựng lại, bỏ qua vẻ bị tổn thương trên mặt cậu ấy.
“… cũng rất làm tôi khó xử.”
Thương Quyết đột nhiên mở to mắt, đứng sững lại.
08
Thương Quyết không biết mình đã đi về ký túc xá bằng cách nào.
Trong đầu toàn là những lời Chu Hòa vừa nói.
Chu Hòa… nói cậu ấy rất phiền?
Từ nhỏ đến lớn, dù là vì gia thế hay tính cách.
Thương Quyết chưa từng bị ai chê bai rõ ràng như vậy.
Cuộc đời cậu ấy quá thuận buồm xuôi gió.
Đến mức khi nghe giọng điệu lười nhác lạnh nhạt của Chu Hòa, phản ứng đầu tiên không phải xin lỗi.
Mà là sững sờ.
Bạn cùng phòng thấy cậu ấy thất thần, hỏi:
“Sao vậy Thương Quyết, không phải đi tạo tình cờ gặp crush à?”
Thương Quyết ngẩn vài giây, rồi thuật lại nguyên văn lời Chu Hòa cho cậu ta.
Bạn cùng phòng im lặng một lát.
“Cô ấy có lẽ thật sự không thích cậu.”
Thấy Thương Quyết không nói gì, cậu ta lại hỏi:
“Nhưng rốt cuộc cậu thích cô ấy ở điểm nào?”
Thương Quyết liếc cậu ta một cái.
Không nói gì.
Thích Chu Hòa là một chuyện rất tự nhiên.
Lần đầu chú ý đến cô, là lúc vô tình dùng bóng rổ đập trúng cô.
Thương Quyết chạy tới bên cạnh hỏi cô có sao không.
Nhưng Chu Hòa chỉ nheo mắt.
Sau đó đứng dậy nói mình không sao.
Ánh đèn đường lúc hoàng hôn vàng nhạt.
Phủ lên gương mặt mệt mỏi của Chu Hòa một lớp ánh sáng ấm.
Cả người vừa sạch sẽ vừa uể oải.
Gương mặt lạnh lùng khiến người khác có cảm giác bị đẩy ra xa ngàn dặm.
Thương Quyết giống như bị trúng tà.
Lại cảm thấy cô gái như vậy rất mê người.
Cho nên dù Chu Hòa nhiều lần nói mình không sao.
Cậu ấy vẫn lì lợm xin phương thức liên lạc.
Đêm hôm đó.
Cậu ấy cứ thỉnh thoảng lại chạy xuống sân xem cô đã đồng ý lời mời kết bạn chưa.
Cuối cùng vẫn là đồng đội không chịu nổi, đuổi cậu ấy xuống.
Thương Quyết cũng không giận, hí hửng ôm điện thoại về ký túc xá.
Trong đầu luôn diễn tập câu mở đầu nên nói gì.
Nhưng cậu ấy không ngờ.
Chu Hòa lại không đồng ý lời mời.
Giống như… trực tiếp quên mất cậu ấy vậy.
Nói không thất vọng là giả.
Nhưng càng muốn biết cô gái này tên gì, học viện nào.
Sau đó cậu ấy cố tình thường xuyên lượn lờ quanh con đường gần sân bóng.
Cuối cùng nghe được bạn cùng phòng của cô gọi tên.
Chu Hòa.
Cô tên là Chu Hòa.
Nghe thật hay.
Đang định lại đi xin liên lạc lần nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)