Thương Quyết lại chần chừ.
Lần đầu Chu Hòa không thêm.
Có lẽ không phải là quên cậu ấy.
Mà là… cô không để tâm.
Hoặc nói đúng hơn, cô hoàn toàn không có cảm giác với cậu ấy…
Vừa nghĩ đến đây, tim Thương Quyết như bị siết chặt.
Thế là cậu ấy từ bỏ ý định đó.
Cậu ấy bắt đầu đi theo bước chân của Chu Hòa.
Cô đi thư viện, cậu ấy học ở gần đó.
Cô bận rộn đi học.
Cậu ấy lặng lẽ đi ngang qua bên cạnh.
Dù ánh mắt Chu Hòa chưa từng dừng lại trên người mình, Thương Quyết cũng không sao.
Chỉ cần có thể nhìn thấy cô, đã đủ mãn nguyện rồi.
09
Từ sau hôm từ chối Thương Quyết.
Đã rất lâu tôi không gặp lại cậu ấy trong trường.
Bỏ qua chút mất mát mơ hồ trong lòng, tôi tiếp tục cuộc sống địa ngục của mình.
Nhưng giữa đó cũng có một khúc nhạc đệm nhỏ.
—— kiểm tra thể chất năm ba.
Tôi vô cùng may mắn vì kỳ nghỉ hè đã theo bố mẹ làm nhiều việc như vậy.
Khiến cơ thể tôi không đến mức quá “giòn”.
Mấy mục phía trước cũng ổn.
Chỉ là 800 mét cuối cùng thực sự quá hành hạ.
Tôi từng nghĩ mình có thể không qua.
Cũng nghĩ có thể mệt đến gần chết.
Nhưng lại không ngờ mình sẽ mềm chân ngã xuống đường chạy cao su ngay sau khi về đích.
Càng không ngờ lại bị Thương Quyết vừa thi xong nhìn thấy.
Tôi quen một mình.
Người quen chỉ có bạn cùng phòng.
Nhưng bạn cùng phòng đã mệt đến nằm liệt trên bãi cỏ.
Thế là Thương Quyết không nói hai lời bế tôi đến phòng y tế.
Đầu gối đã rịn máu.
Tôi nhíu chặt mày.
Vừa định mở miệng bảo cậu ấy thả tôi xuống, cậu ấy đã nói trước:
“Không còn xa nữa, sắp tới rồi.”
Được thôi.
Tôi khẽ thở dài, cố gắng bỏ qua nhịp tim đập dữ dội của cậu ấy.
Đợi đầu gối được băng bó xong.
Anh trai tôi đột nhiên gọi điện tới.
Nghe máy xong, tôi hỏi:
“Sao thế?”
Bên anh trai tôi có vẻ khá ồn.
Nên theo bản năng anh nâng cao giọng.
“À không có gì, chỉ hỏi xem thằng bạn trai qua mạng của em chắc không tìm em nữa chứ!”
Âm lượng rất lớn.
Lớn đến mức tôi vội vàng hạ thấp tiếng.
Nhưng bác sĩ đang băng bó cho tôi lại cười đầy ẩn ý.
Tôi đang định cúp máy rồi nhắn tin lại cho anh.
Thì khóe mắt thấy một bóng người cao lớn ở cửa.
Thương Quyết đứng sững tại chỗ, tay cầm túi thuốc mua cho tôi.
Giọng có chút lơ lửng:
“Cậu… từng yêu qua mạng à?”
10
Tôi vội vàng cúp điện thoại với anh trai.
Bác sĩ dặn dò thêm vài câu rồi đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Thương Quyết nhìn nhau.
Tôi lại vô tình liếc thấy nốt ruồi đỏ trên cẳng tay cậu ấy.
Như bị bỏng, tôi lập tức dời ánh mắt.
Tôi thuận theo câu hỏi của cậu ấy:
“Ừ, có đấy, lạ lắm à?”
Thương Quyết ngẩn ra vài giây.
Sau đó lắc đầu mạnh.
“Không, không lạ.”
Nói xong câu này.
Chúng tôi rơi vào im lặng kỳ lạ vài giây.
“Cảm ơn cậu nhé Thương Quyết.”
“Cậu chia tay vì lý do gì?”
Gần như cùng một lúc.
Tôi và Thương Quyết đồng thời mở miệng phá vỡ im lặng.
Trong đầu tôi đột nhiên căng lên một sợi dây.
Nhưng Thương Quyết lại hỏi tiếp:
“Sao cậu biết tên tôi?”
Tôi: ……
Đúng rồi.
Sơ suất rồi.
Hình như Thương Quyết chưa từng nói tên mình cho tôi.
Tôi nhanh trí:
“Cậu nổi tiếng mà.”
Thương Quyết cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Nhưng có vẻ đã chấp nhận lời giải thích này.
“… Ừ, vậy à.”
Tôi liếc túi thuốc cậu ấy mua cho tôi.
Khẽ ho hai tiếng chuyển chủ đề:
“Hết bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho cậu.”
Thương Quyết lắc đầu, ánh mắt dừng ở đầu gối tôi.
Cảm giác nóng rát quen thuộc lại chuyển sang chỗ bị thương.
Cậu ấy im lặng vài giây, nói:
“Không sao, không cần đâu.”
Chaporia
Bình Luận (0)